150.000 Tệ Và Bộ Mặt Thật Sau Hôn Nhân
Chương 5
Ngày thứ tư, Trần Hạo cuối cùng cũng mò về.
Dẫn theo cả Liễu Uyển.
thế, dắt thẳng đàn bà đó về nhà.
Từ phòng ngủ, loáng thoáng tiếng chuyện lầu, lúc bước xuống thì thấy một cô ả đang vắt chân sofa, thong thả uống nước.
Chính cô .
Áo khoác màu be, tóc dài xõa vai, trang điểm tinh xảo.
Trần Hạo cạnh, thấy xuống thì mở miệng .
“Niệm Niệm, đây Liễu Uyển, đồng nghiệp . Cô đến để giúp giải quyết chuyện Chu Phàm.”
Liễu Uyển dậy, chìa tay về phía .
“Chào chị dâu, ngưỡng mộ lâu.”
Ngưỡng mộ lâu.
Tình huống nào mới dùng từ “ngưỡng mộ lâu”?
trong trường hợp Trần Hạo nhắc đến nhiều với ả.
bắt tay ả.
“Giúp giải quyết? Giải quyết thế nào?”
Liễu Uyển rụt tay về, hề sượng sùng, thậm chí còn .
“Em quen làm ngân hàng, thể giúp Hạo vay một khoản lãi suất thấp, mắt thanh toán dứt điểm tiền nợ nặng lãi cho Chu Phàm .”
“Điều kiện gì?”
“Cần một bảo lãnh. Lịch sử tín dụng Hạo vấn đề, bên ngân hàng yêu cầu đồng bảo lãnh.”
Cô .
Trần Hạo cũng .
“Hai làm bảo lãnh?”
“Chị dâu, khoản vay mỗi tháng trả góp thấp lắm, ba năm trả hết”
“Bắt bảo lãnh để giúp Trần Hạo trả nợ đậy cho ?”
“ trả , chỉ bảo lãnh thôi mà”
“Cô Liễu Uyển.”
Cô sửng sốt.
“Cô mỗi tháng nhận Trần Hạo 3 đến 5 nghìn tệ, nửa năm nay đút túi 28 nghìn. Cô gọi chồng, mở cửa xe cho cô. Giờ cô chễm chệ trong phòng khách nhà , bắt vợ bảo lãnh cho khoản vay hai .”
Gợi ý siêu phẩm: Thập Niên 60: Gả Cho Quan Quân Độc Miệng, Ngày Ngày Được Cưng Chiều đang nhiều độc giả săn đón.
Bầu khí trong phòng khách như đóng băng.
, thể dùng từ “đóng băng” .
tất cả trong phòng khách đều đứt phanh.
Sắc mặt Trần Hạo chuyển màu tức thì.
Nụ mặt Liễu Uyển vẫn còn treo đó, cứng đờ.
“Chị dâu chị gì cơ?”
“Cô rõ đấy.”
“ Hạo, chuyện ” Cô ngoắt sang Trần Hạo.
Trần Hạo tiến lên một bước.
“Tô Niệm! Em đang điên khùng cái gì thế!”
“ điên khùng?” móc điện thoại , mở thẳng phần ghi chú, “Tháng 10 năm ngoái 3.200, tháng 11 4.000, tháng 12 5.000, tháng 1 năm nay 3.500, tháng 2 4.000, tháng 3 3.500, tháng 4 4.600. Tổng cộng 28.800 tệ. Ảnh chụp màn hình lịch sử chuyển khoản đủ, cần cast lên tivi cho xem ?”
Trần Hạo á khẩu.
Nụ Liễu Uyển rốt cuộc cũng bay sạch.
Cô vớ lấy túi xách.
“ Hạo, chuyện nhà hai tự giải quyết .”
Ả giậm đôi cao gót lộc cộc thẳng cửa.
Lúc lướt qua , ả khựng một nhịp.
“Chị dâu, chị điều tra kỹ gớm nhỉ.”
“Quá khen. làm kỹ bằng cô. Đến cả chuyện tiền hồi môn vợ bao nhiêu cô cũng thám thính rõ rành rành chứ gì?”
Ả đáp, bước tọt ngoài.
Tiếng giày cao gót xa dần dọc theo hành lang.
Phòng khách chỉ còn và Trần Hạo.
chồng chuồn lên lầu từ đời nào, cửa phòng đóng kín mít.
Trần Hạo chôn chân tại chỗ, gân xanh hằn rõ trán.
“Tô Niệm.”
“.”
“Em triệt nốt con đường sống cuối cùng .”
“Đường đó vốn dĩ chẳng đường.”
“Em Chu Phàm cho 10 ngày, hôm nay ngày thứ bảy !”
“Thế thì dùng ba ngày còn mà vắt óc suy nghĩ xem còn lừa ai nữa. lừa nợ 200 nghìn, lừa 300 nghìn, thực tế 530 nghìn. lừa ả đàn bà đó đồng nghiệp, lừa tiền chuyển khoản trả tiền ăn. Rốt cuộc mấy câu thật?”
nắm chặt tay, cánh tay run lẩy bẩy.
“Cô giỏi. Cô giỏi lắm.”
“ còn hết cái giỏi .”
lướt điện thoại sang trang khác.
“Căn nhà tên , tiền trả bố cho 150 nghìn, tự bỏ 50 nghìn, còn vay ngân hàng. 120 nghìn tiền sửa nhà tiền dưỡng già moi . Xe mua lăn bánh 180 nghìn, vay bộ. Tiền trong quỹ tín dụng nhà ở rút nhẵn thín.”
“Rốt cuộc cô tra bao nhiêu chuyện ?”
“ nhiều. đủ để dùng tòa ly hôn.”
trừng trừng .
thản nhiên đó.
“Cô ly hôn?”
“ thấy ?”
“Cô” Giọng bắt đầu run rẩy, “Cô tính toán hết ?”
“ tính toán. coi vợ . Bắt đầu từ cái ngày thứ 3 gõ bàn đòi tiền hồi môn, bắt đầu tính toán . chỉ tiếp chiêu thôi.”
Tay thõng xuống.
nắm chặt nữa.
đột nhiên bật .
Cái kiểu mà từng thấy.
Cái kiểu tuyệt vọng cùng cực.
“Tô Niệm, cô thắng . Từ đầu đến cuối cô thắng .”
“ thắng. chỉ thua.”
cầm lấy áo khoác, bước cửa.
Ngoái đầu một cái.
“Cô còn yêu nữa ?”
Câu hỏi .
suy nghĩ mất hai giây.
“ từng yêu ?”
đáp.
Cửa đóng .
Hạn chót mà Chu Phàm đưa đến.
Hôm đó ngày thứ 65 kể từ khi gả nhà họ Trần.
10 giờ sáng, nhận một cuộc điện thoại lạ gọi máy.
“Tô Niệm?”
“Ai ?”
“ Liễu Uyển.”
suýt nữa thì cúp máy.
giọng điệu cô gì đó .
“Đừng cúp vội. chuyện cô nhất định .”
“ .”
“Sáng nay Trần Hạo đến tìm , quỳ xuống cầu xin cho mượn tiền. cho. lúc bỏ một câu.”
“Câu gì?”
“ bảo ‘Bố đem nhà thế chấp cho Chu Phàm .’”
Tim hẫng một nhịp.
“Ý cô ?”
“Ý mặt chữ đấy. Bố chồng cô, đem căn nhà hai đang ở thế chấp hai, vay 300 nghìn để trả nợ cho Trần Hạo. Lãi suất 2 phân rưỡi .”
siết chặt điện thoại, lưng tựa tường.
“Ông làm lúc nào?”
“Mới hôm qua. Chu Phàm gọi điện khoe khoang với . bảo cả cái nhà sập bẫy hết .”
Bố chồng thế chấp nhà.
300 nghìn tệ. Lãi suất 2 phân rưỡi.
Tức , cái nhà bây giờ chỉ nợ 530 nghìn.
Mà 830 nghìn.
Hơn nữa căn nhà đó dù tên , chồng đang sống trong đó. Tiền dưỡng già bố chồng trọn trong đó.
“Liễu Uyển, cô cho mấy chuyện để làm gì?”
“Bởi vì dính dáng gì đến cái thể loại gia đình nữa. Cái bộ dạng quỳ lạy van xin Trần Hạo khiến nhận một điều.”
“Điều gì?”
“ đàn ông. một cái hố đáy. Ai rớt chết chìm kẻ đó.”
“Bây giờ cô mới nhận ?”
“ cũng nạn nhân. Lúc theo đuổi bảo độc .”
“ độc ?”
“. mới vợ hồi tháng thôi.”
im lặng vài giây.
“Cho dù cô tin những lời đều thật.” Liễu Uyển tiếp, “Chị dâu, chạy . Chạy ngay khi còn thể.”
Điện thoại cúp.
trong phòng, ngoài cửa sổ.
sân, chồng đang tưới hoa.
Ngoài ban công, bố chồng đang báo.
Hai con một thì moi tiền dưỡng già cho con trai sửa nhà, một thì con xúi bẩy đem nhà thế chấp.
Họ ?
Bố chồng . Ông ký tên.
Còn chồng thì ?
xuống lầu.
Bước ban công, cạnh bố chồng.
“Bố.”
“Niệm Niệm .”
“Chuyện căn nhà, bố cả ?”
Tay lật báo ông khựng .
“Chuyện gì cơ?”
“Chuyện thế chấp cho Chu Phàm .”
Tay ông bắt đầu run rẩy.
Tờ báo rơi bịch xuống đất.
Ông , môi run lẩy bẩy.
“Con… con ?”
“Bố tự nguyện ?”
Ông đáp.
“Bố. Trần Hạo cầu xin bố ?”
Ông cúi đầu.
“Hạo Hạo bảo… nếu thế chấp, Chu Phàm sẽ đánh gãy chân nó…”
“Nên bố đem cả cái nhà đánh cược.”
“Nó con trai bố…”
“Tiền dưỡng già bố cũng đưa cho ? 120 nghìn tiền sửa nhà , tiền tiết kiệm bố ?”
Xem thêm: Thập Niên 70: Tiểu Thư Nhà Tư Bản Trọng Sinh Mang Song Thai Đến Quân Đội (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Ông nín lặng.
Một ông lão ngoài sáu mươi tuổi, chiếc ghế nhựa ngoài ban công, lưng còng gập xuống, mái tóc bạc trắng phất phơ trong gió từng sợi một.
“Bố, chuyện thể tiếp diễn nữa.”
Ông ngẩng đầu .
“Niệm Niệm… con thể giúp Hạo Hạo …”
câu .
Mỗi một trong cái nhà đều với câu .
Con thể giúp Hạo Hạo .
Giúp cái gì? Giúp lấp một cái hố mãi mãi bao giờ đầy?
“Bố, con giúp . con thể giúp bố và .”
“Ý con ?”
xổm xuống, ông.
“Nếu nhà Chu Phàm siết mất, bố và ở ?”
Tay ông bắt đầu run rẩy.
“Con nghĩ cho bố một đường lui. điều kiện ”
kịp hết câu.
lầu tiếng mở cửa.
Trần Hạo về.
Theo Chu Phàm.
Và hai tên đàn ông mặc áo phông đen.
bước , Chu Phàm nhe răng .
“Chú Trần, thủ tục giấy tờ nhà cháu xem qua , vấn đề gì. cháu vẫn chuyện trực tiếp với chị dâu.”
sang .
“Chị dâu, đến nước , chắc chị cũng rõ tình hình chứ?”
từ ban công bước phòng khách.
mặt tất cả .
“ chuyện gì?”
“Đơn giản thôi. 260 nghìn tiền nợ cũ, cộng thêm 300 nghìn tiền vay mới hôm qua, tổng cộng 560 nghìn. Nếu chị dâu thanh toán dứt điểm một cho Hạo, cháu lập tức hủy thủ tục thế chấp nhà ngay.”
“560 nghìn. nghĩ lấy 560 nghìn?”
“ cháu . cháu nhà đẻ chị dâu thực lực lắm.”
khẩy một tiếng.
“Tô Viễn Sơn, ? Bố chị dâu làm dăm ba cái trò buôn bán nhỏ lẻ gì ”
Ánh mắt cả phòng khách đổ dồn về phía .
Trần Hạo.
chồng.
Bố chồng.
Chu Phàm và đám đàn em.
Tất cả đều đang nín thở chờ phản ứng .
Chu Phàm bước lên một bước.
“Cháu điều tra kỹ , Tô Viễn Sơn”
Chưa có bình luận nào cho chương này.