[1988] Mỹ Nhân Cảng Thành
Chương 102:
"Chị Tiểu Ôn, hai ngày nay kh th chủ Dương qua đây nhỉ?" Mạn Mạn lúc quét dọn đột nhiên hỏi một câu.
Tay cầm quạt của Ôn Cừ Hoa hơi dừng lại, nghe Mạn Mạn nói cũng nhớ tới Dương Khâm, hình như đúng là m ngày nay kh tìm cô, cũng kh tìm mọi cách để gặp mặt mỗi ngày.
Ừm, thể là chán ? Ôn Cừ Hoa nhàn nhạt nghĩ.
Cô vẫn luôn kh cảm th một đàn thể chủ động được bao lâu. Cha mẹ cô thời trẻ cũng tình cảm thắm thiết, nhưng sau này theo sự nghiệp mỗi bận rộn, hơn nửa tháng kh gặp mặt đều là chuyện thường.
Cô còn từng hỏi mẹ, mẹ nói tình cảm mãnh liệt chỉ là nhất thời, lâu dài xuống dưới luôn sẽ nhạt , huống chi con đều sẽ xem trọng sự nghiệp ngày càng nhiều.
Cô nghĩ Dương Khâm hẳn cũng vậy. hiện tại kh chỉ là một cai thầu nhỏ, nhà ga Cũ, trung tâm thương mại mới, sự nghiệp của nghiễm nhiên muốn phát triển kh ngừng, nhi nữ tình trường chỉ là nhất thời.
Nói kh chừng, nhiệt tình của đối với cô cũng đang biến mất.
Ôn Cừ Hoa cũng kh thất vọng, cô cảm th như vậy cũng khá tốt, chờ cô rời hai ngầm hiểu chia tay, kh dây dưa với nhau, càng phù hợp mong muốn trong lòng cô.
Huống hồ còn hai ba ngày nữa là cô về Hồng K ăn tết .
Đang suy nghĩ, di động vang lên, cô thoáng qua, là Thịnh Thừa gọi tới.
Ôn Cừ Hoa lười biếng bắt máy, liền nghe được Thịnh Thừa vui sướng khi gặp họa nói: "Cô gọi ện cho mẹ hỏi em ở Kinh Đô thế nào, mẹ lúc cũng kh biết nên che giấu giúp em ra . th chuyện này em cũng kh giấu được bao lâu đâu, tự cầu phúc ."
Ngạch.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Ôn Cừ Hoa suy nghĩ một chút nói: "Hai ngày nữa em về Hồng K ăn trung thu."
"Vậy ăn tết xong còn về cái làng chài rách nát kia của em kh?"
"Kh làng chài rách nát, Lang Thành hiện tại tuy là huyện thành nhỏ, nhưng sau này chắc c sẽ từ huyện lên thành phố, phát triển hàng đầu đ."
"Vậy cũng kh thay đổi được sự thật hiện tại nó là một cái thành nhỏ rách nát. thật kh biết Lang Thành rốt cuộc cái gì làm em chấp nhất như vậy."
Nguyên nhân chấp nhất đương nhiên là kh thể nói ra, cho dù nói ra cũng chẳng ai tin, chỉ cho rằng tinh thần cô vấn đề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/1988-my-nhan-cang-th/chuong-102.html.]
Ôn Cừ Hoa kh muốn tr luận với Thịnh Thừa, vì thế nói: "Giấu được thì cứ giấu trước đã, quý bà Thịnh bận rộn như vậy, phỏng chừng chỉ bớt chút thời gian gọi ện cho mợ hỏi thăm thôi."
Cũng đúng, cô và dượng đều là bận rộn, ba mẹ ta cũng bận. Thịnh Thừa tỏ vẻ th cảm.
Cúp ện thoại xong, Ôn Cừ Hoa lên lầu thu dọn hành lý.
Vừa vặn di động lại tới một tin n, cô rũ mắt thoáng qua, gửi: Dương Khâm.
Cô nhướng mày, cầm ện thoại mở tin n.
Bảo bối, tối mai gặp nhau được kh?
Vừa hèn mọn lại cẩn thận, thế mà đến ện thoại cũng kh gọi, Ôn Cừ Hoa trong lòng bật cười, đàn kia khi nào mà ý tứ như vậy.
Suy nghĩ một chút, lần này cô về Hồng K ăn trung thu kh chừng khi nào mới quay lại, Ôn Cừ Hoa trả lời : thể.
Bên kia Dương Khâm nắm chặt ện thoại, sự táo úc tích tụ trong lòng m ngày nay vì kh gặp được cô liền chậm rãi tan biến.
Vì màn tỏ tình tối mai, chuẩn bị thật lâu, trong lúc đó cũng kh qu rầy cô, vì chính là để tối mai cô thể đồng ý gặp mặt.
Sáng hôm sau Dương Khâm Sở xây dựng làm thủ tục trước, bận rộn xong xuôi xin phép cấp trên ở c trường nghỉ.
trở lại nhà, kiểm tra kiểm tra lại xem còn chỗ nào kh ổn kh. Dương Thiên nói hiện tại con gái thích nhất là hoa hồng, cố ý lái xe vài tiếng đồng hồ từ vườn hoa mua nụ hoa về.
Hôm nay vừa vặn nở rộ toàn bộ.
lại phòng ngủ chính bật ều hòa, trong mùa hè khô nóng trong nhà lại mát lạnh thoải mái, cô nhất định sẽ thích.
Dương Khâm bận rộn đến 4 giờ chiều, chuẩn bị ra cửa đón cô.
Trong lòng tràn ngập chờ mong nóng bỏng, tưởng tượng cảnh cô th cả phòng đầy hoa hồng sẽ vui sướng thế nào.
Chờ Dương Khâm tới tiệm chè, liền th Ôn Cừ Hoa đang bận rộn trong tiệm. Th xuất hiện, thím Lục cười lên chào hỏi: "Ông chủ Dương tới tìm Tiểu Ôn à?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.