[1988] Mỹ Nhân Cảng Thành
Chương 225:
Tiểu Tín chỉ đành nói: "Vậy bà chủ Tiểu Ôn cẩn thận nhé, áo tơi của em gái em chị cầm l mà dùng, cái của em thì đưa cho tài xế."
"Được."
Em gái Tiểu Tín giúp Ôn Cừ Hoa khoác áo tơi, nhưng cửa vừa mở, Ôn Cừ Hoa mới lộ mặt ra đã bị gió tạt nước mưa đầy mặt. Thời tiết này, áo tơi thật sự chẳng tác dụng m, nhưng còn hơn kh.
Gió lớn nhưng vẫn thể được. Ôn Cừ Hoa tính thời gian, tầm 9 giờ tối bão mạnh nhất sẽ thổi sập nhà, giờ mới 7 giờ, qua đón bà nội Dương vẫn kịp.
Lúc này tại Lang Thành, Dương Khâm vừa họp xong trở về c trường. Bác bảo vệ nói với ện thoại từ làng chài gọi đến tìm liên tục.
Bảo mau về làng chài, nói là bão gì đó?
Dương Khâm sờ ện thoại, lúc này mới th m cuộc gọi nhỡ từ ủy ban thôn khi để chế độ im lặng lúc họp.
thời tiết, Lang Thành cũng đang mưa to gió lớn, nhưng cũng giống như mọi khi, khiến ta chẳng hề liên tưởng đến bão.
Dương Khâm kh nói hai lời, quay đầu lái xe chạy thẳng về làng chài nhỏ.
Làng Chài Nhỏ.
Đợi đến khi Ôn Cừ Hoa theo trí nhớ dẫn Tiểu Giang tìm được nhà Dương Khâm, cửa nhà họ Dương đang đóng chặt. Nghĩ đến việc bà nội Dương lại bất tiện, gõ cửa hai tiếng kh th ai trả lời, cô liền bảo Tiểu Giang: "Đá cửa x vào ."
Tiểu Giang gật đầu. Cửa nhà ở quê loại này kh quá kiên cố, dùng sức mười m phút là đá bung ra được.
Ôn Cừ Hoa chạy vào, x thẳng vào buồng trong. Cô qu, cửa sổ đã đóng kỹ, trong phòng nồng mùi thuốc, xem ra bà nội Dương uống t.h.u.ố.c xong đã ngủ say.
Cô đồng hồ, 8 giờ.
Ôn Cừ Hoa bước tới nhẹ nhàng chạm vào vai bà, sợ làm bà giật , giọng nói thật khẽ: "Bà nội?"
"Bà ơi, dậy bà."
"Ai đ?" Bà nội Dương mơ màng quay đầu lại.
"Là cháu, Cừ Hoa đây ạ. Bà còn nhớ cháu kh?"
Bà nội Dương bỗng tỉnh táo hẳn. Cừ Hoa? Tiểu Ôn? bà thể kh nhớ chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/1988-my-nhan-cang-th/chuong-225.html.]
Bạn gái của cháu trai bà mà!
Bà nội Dương lập tức ngồi dậy. Chấn thương ở eo dưỡng hơn hai tháng nay đã đỡ, thể ngồi dậy nhưng vẫn chưa nh nhẹn lắm.
"Tiểu Ôn à, cháu lại tới đây? Dương Khâm đâu?" Bà ngẩng đầu ra cửa, như muốn tìm bóng dáng cháu trai.
Ôn Cừ Hoa kh kịp giải thích, nói thẳng: "Bà ơi, cháu th sắp bão, bà theo cháu trước đã."
"Gì cơ? Bão á?" Bà nội Dương ngơ ngác. Bà sống cả đời ở làng chài, đương nhiên trải qua kh ít lần bão, nhưng chưa cơn bão nào mà bỏ chạy cả.
"Bà ơi, cơn bão lần này kh giống bình thường... Cháu xem dự báo thời tiết th sức gió cực mạnh, loại nhà cũ m chục năm thế này dễ sập."
Ôn Cừ Hoa kiên nhẫn giải thích: "Bà cứ theo cháu đến nơi an toàn tránh một đêm được kh ạ? Nếu nhà kh sập thì tốt quá, gió ngừng chúng ta lại về!"
Trong lòng cô hiểu rõ, chỉ đêm nay gió mạnh, đêm mai bão sẽ chuyển sang thành phố khác.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Bà nội Dương cũng chịu nghe lời cô, nhưng khó xử nói: "Bài vị của cha mẹ Dương Khâm, nội nó đều đang thờ ở đây..."
"Mang cùng luôn ạ. Bà ơi, chúng ta nh lên, gió càng lúc càng lớn !"
"Được được được..."
Tiểu Giang bước vào ngồi xuống để cõng bà nội Dương, Ôn Cừ Hoa thì luống cuống tay chân ôm l m bài vị trên bàn thờ.
Bà nội Dương đàn cao lớn xa lạ bước vào thì ngẩn , theo bản năng hỏi: "Tiểu Ôn, ai đây cháu?"
Ôn Cừ Hoa "a" một tiếng, sợ bà lo lắng vội nói: " là tài xế của cháu."
Tài xế à...
Bà nội Dương lúc này mới yên tâm để ta cõng. Tiểu Giang trùm áo tơi cẩn thận cho bà mới cõng bà cụ ra ngoài.
Chỉ là vừa đến cổng lớn, bên ngoài truyền đến tiếng ph xe gấp gáp, đèn pha chiếu xuyên qua màn mưa gió. Dương Khâm lao xuống xe chạy đến cửa nhà, vừa vặn chạm mặt đàn xa lạ đang cõng bà nội .
lập tức cau mày, lạnh lùng quát: "Mày là ai?"
Đồng thời vội vàng tiến lên muốn đón l bà nội từ trên lưng Tiểu Giang. Bà nội Dương nghe th tiếng cháu trai, vội lên tiếng: "Dương Khâm, là của Tiểu Ôn..."
Lời còn chưa dứt, Ôn Cừ Hoa ôm bài vị từ trong nhà chạy ra cứ thế đụng mặt Dương Khâm đang đứng ở cổng. Khi ánh mắt giao nhau, cô hoảng loạn tránh né trong giây lát.
Chưa có bình luận nào cho chương này.