Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

[1988] Mỹ Nhân Cảng Thành

Chương 286:

Chương trước Chương sau

Hà Văn Nghị nhướng mày.

Dương Khâm kh là muốn chạy chọt quan hệ đ chứ?

“Đừng hiểu lầm, cháu kh hứng thú với việc chạy quan hệ. Hiện tại Bảo Hoa làm đâu chắc đ, khá tốt.”

Hà Văn Nghị cười một cái, thằng nhóc này chính là nhân tinh.

“Vậy hỏi thăm m cái này là?”

“Một số nguyên nhân việc tư, kh liên quan chút nào đến làm ăn.”

giấu Ôn Cừ Hoa, nói với Hà Văn Nghị: “Cháu sợ đắc tội nào đó, dẫn tới trả thù.”

kể sơ lược chuyện xảy ra ở Lang Thành. Hà Văn Nghị lập tức kinh ngạc, nhưng cũng kh tính là quá khiếp sợ.

Rốt cuộc kh cái vòng nào là sạch sẽ. Ông thời trẻ cũng từng bị đối thủ chơi xấu.

Dương Khâm hiện tại tới Cảng Thành lăn lộn, cái khó ló cái khôn, muốn phòng bị trước cũng coi như cẩn thận.

Hà Văn Nghị và Dương Khâm cũng kh cạnh tr gì. Nghĩ đến Dương Khâm và cô con gái Ôn gia trên bàn tiệc rõ ràng chút kh thích hợp, Hà Văn Nghị uống một ngụm trà: “Vậy coi như hỏi đúng .”

“Bên trên Cảng Thành tính ngược lại hơn hai mươi năm nay, kh đơn giản đâu. Hơn nữa m c ty đầu rồng bản địa, trước kia đều là...” Ông hạ giọng, chọn chút chuyện trong vòng mà ai cũng biết, chỉ Dương Khâm nơi khác tới là chưa rõ, kể cho nghe.

“Bảo Hoa hiện tại ba bốn dự án nhỉ? Đánh giá là đã gây chú ý cho họ. phòng bị trước cũng là chuyện tốt. Thời buổi này vị trí bên trên chỉ b nhiêu, muốn x lên thì chen rớt bên trên, nhiều muốn ấn đầu xuống.”

“Bất quá cũng kh cần quá lo lắng. Thụy Chiêu tuy rằng kh đầu rồng bản địa, lại là do nghiệp nổi d cả nước, muốn ấn cũng khó. Chỉ là sử dụng chút thủ đoạn kh sạch sẽ thì thật khó lòng phòng bị.”

Dương Khâm gật đầu, như suy tư gì đó từ lời Hà Văn Nghị nói, lọc ra những do nghiệp chọn phe ở Cảng Thành, còn đối thủ cạnh tr của Ôn.

Bữa cơm này kh ăn uổng phí. Dương Khâm trong lòng hiểu rõ hơn nhiều. Đưa Tổng giám đốc Hà về nhà xong, Dương Khâm đứng dưới lầu hút ếu thuốc. Khói t.h.u.ố.c lượn lờ hun đôi mắt càng thêm lạnh lẽo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/1988-my-nhan-cang-th/chuong-286.html.]

Chỉ cần nghĩ đến đang âm thầm chằm chằm Ôn Cừ Hoa, trong lòng liền kh nhịn được nảy sinh lệ khí cùng lo âu.

Cũng may cô ở trường, cơ bản kh ra ngoài, ở trường cũng cùng bạn học bạn cùng phòng, nghĩ đến là an toàn.

rũ mắt lại suy tư một chút. Kh được, vẫn nghĩ cách quyên chút tiền cho Đại học Cảng Thành dùng cho an ninh.

Khuôn viên Đại học Cảng Thành quá lớn, chút bảo vệ đó đủ dùng, tốt nhất lại thuê thêm tuần tra ban đêm.

Dương Khâm nghĩ đến là làm. Ngày hôm sau, Đại học Cảng Thành liền nhận được một khoản tiền quyên góp đến từ Bảo Hoa, nhưng khoản tiền này yêu cầu về mục đích sử dụng.

Còn tặng kèm một tờ báo, là bài báo về việc học sinh xảy ra chuyện gần đây. D nghĩa quyên tặng là quan tâm đến an toàn của học sinh, phòng ngừa rắc rối khi chưa xảy ra.

vẫn kh chịu nói gì ?” Lão cảnh sát đến bên ngoài phòng thẩm vấn, cách lớp kính một chiều đàn đang ngồi bên trong, đầu cúi thấp, vai cũng rũ xuống.

Đèn cường quang chiếu vào đã ba ngày, gần như kh cử động.

“Đội trưởng Lâm, từ lúc vào đây chỉ nói một câu: Từ Lâm Dương đã sớm muốn g.i.ế.c c.h.ế.t. Nói xong liền kh rên một tiếng. hỏi và Từ Lâm Dương ân oán gì, đầu cũng kh ngẩng.”

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

“Tắt đèn .” Đội trưởng Lâm cầm tài liệu trong tay vào, ngồi đối diện . Hồi lâu sau, l từ trong túi ra hộp thuốc, rút một ếu gõ gõ lên bàn.

“Làm một ếu kh?” Ông hỏi.

đàn vẫn kh phản ứng gì.

Đội trưởng Lâm cũng kh để ý, cười cười: “ muốn biết cô gái cứu thế nào kh?”

Dứt lời, đàn hồi lâu mới như cỗ máy cũ kỹ chậm rãi khởi động một chút, chậm chạp ngước mắt lên.

ba ngày kh ngủ, mắt đầy tơ máu, trên áo sơ mi còn tàn lưu vết m.á.u khô cạn.

bình tĩnh Đội trưởng Lâm, hai tay vô lực rũ xuống, đôi mắt đen và sâu như hồ nước kh th đáy, c.h.ế.t lặng và trệ sáp.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...