[1988] Mỹ Nhân Cảng Thành
Chương 75:
"Đến đón em ?" Nàng cong môi, đôi mắt cũng cười theo, nũng nịu vô cùng.
Trái tim Dương Khâm dạo gần đây bị nàng làm cho tổn thương lỗ chỗ nay bỗng ấm lại. nàng thể vừa ngoan vừa mềm mại hỏi : "Đến đón em ?" như vậy chứ.
Đúng vậy, đến đón em đây, cô tổ t.
Nghĩ trong lòng xong, tới ngồi xổm xuống bên cạnh nàng: "Lên , cõng em."
Ôn Cừ Hoa tấm lưng rộng lớn của , chần chừ một lát mới mềm nhũn bò lên. Cả nàng bủn rủn kh còn chút sức lực, quả thực kh nổi nữa.
Cảm nhận được hơi ấm và sự mềm mại của nàng, Dương Khâm hít sâu một hơi mới đứng dậy, xốc lại hai chân nàng cho chắc c.
"Tiểu Dương, kh ngờ tửu lượng của cô chủ Ôn kém thế, tối nay chắc sẽ đau đầu đ, về cho cô uống chút nước ấm nhé."
"Vâng, cảm ơn thím Lục." Dương Khâm lúc này mới cõng nàng về hướng nhà trọ. Quãng đường kh gần, cõng nàng hơn nửa tiếng mới tới nơi.
cảm nhận được nàng nằm trên lưng thở đều đều, đã ngủ .
Trong mắt Dương Khâm hiện lên ý cười. Lần đầu tiên được nàng dựa dẫm như thế này, trong lòng thoải mái vô cùng.
Lên lầu, một tay l chìa khóa mở cửa, cõng nàng vào thẳng phòng ngủ chính.
Nàng mơ màng nũng nịu: "Đến chưa? Em chóng mặt quá."
"Đến , đừng cựa quậy." Càng cựa càng chóng mặt. trấn an nàng một lúc ra ngoài rót nước ấm, giặt khăn mặt.
Trở lại lau mặt và cổ cho nàng xong, đỡ nàng dựa vào : "Uống nước nhé?"
Cốc nước kề bên môi, nàng phối hợp uống.
"Thôi, kh uống nữa."
đặt cốc nước xuống, đôi môi nàng sau khi uống nước càng thêm căng mọng ướt át. Ánh mắt tối sầm lại, nhớ tới kh ít chuyện cũ.
Đôi môi này đã hôn vài lần, biết nó ngọt ngào và mềm mại đến thế nào.
Nhưng bây giờ kh được. Nàng say rượu tỉnh lại mà quên thì còn đỡ, nếu nhớ ra chắc c sẽ lại nổi giận đùng đùng.
Dương Khâm kh muốn bị nàng bằng ánh mắt ghét bỏ lạnh nhạt, bu nàng ra, định để nàng ngủ ngon.
Ai ngờ nàng lại ôm chặt kh bu, cả dán vào lòng đòi ôm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/1988-my-nhan-cang-th/chuong-75.html.]
"Em chóng mặt."
Nàng vừa lầm bầm vừa ôm chặt eo .
Lúc tỉnh táo thì hành hạ ta, lúc kh tỉnh táo càng hành hạ ta hơn.
Dương Khâm bị nàng tra tấn đến mức gân x trên đầu nổi hết lên, lưng đầm đìa mồ hôi, lòng bàn tay nắm chặt lại bu ra.
"Bé cưng, em cứ thế này sẽ làm chuyện xấu đ." Thừa dịp nàng kh tỉnh táo, lần đầu tiên gọi ra từ mới học được đó, từ mà đã muốn gọi từ lâu.
Kh cần kiềm chế, kh cần nhẫn nhịn, gọi tuy kh tự nhiên lắm nhưng lại đong đầy tình ý.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Đương nhiên nàng kh phản ứng, dán vào lòng , tay thì cực kỳ thành thạo luồn vào trong vạt áo sờ soạng khắp nơi, ấn ấn nắn nắn.
Miệng còn lẩm bẩm: "Một múi, hai múi..."
Dương Khâm trong phút chốc cả căng cứng, nhiệt khí bốc thẳng lên đầu.
"Ôn Cừ Hoa!"
Ôn Cừ Hoa khinh khỉnh hừ nhẹ một tiếng, mê mẩn với xúc cảm dưới tay – cứng rắn, nóng hổi.
Từng múi cơ bụng nổi lên rõ ràng. Đầu ngón tay nàng chọc chọc ấn ấn, lại tự ý di chuyển lên trên. Ngay khoảnh khắc sắp chạm vào ểm nhạy cảm nào đó, bàn tay đang làm loạn của nàng bị ta tóm l qua lớp áo mỏng.
Nàng mơ màng mở mắt, kh vui ngước lên.
Đập vào mắt là khuôn mặt đang kìm nén đến khổ sở của . Trên trán, trên cổ đều nổi rõ gân x, ngay cả mu bàn tay đang giữ tay nàng cũng nổi gân guốc.
dọa , nhưng cũng gợi cảm. Đó là sự căng tràn nam tính khiến ta muốn xem khi phát ên sẽ thế nào.
hít sâu một hơi nặng nề, cố gắng kiềm chế.
Nhưng Ôn Cừ Hoa lại dùng bàn tay còn lại đang tự do, nâng lên, tự nhiên sờ vào môi .
Dương Khâm: "..."
Đầu ngón tay nàng chơi xấu, luồn qua kẽ môi , chạm vào hàm răng cứng rắn.
Giây tiếp theo, nàng cảm giác bị cắn. Ngay khoảnh khắc cảm th nguy hiểm định rút lui thì đầu ngón tay đã bị l.i.ế.m láp kh thương tiếc.
mút mát, đảo lưỡi, quấn l ngón tay nàng.
Cả nàng run lên, linh hồn như đang gào thét: Đồ yêu tinh!
Chưa có bình luận nào cho chương này.