70 Cửa Thôn Sói Con Hắn Mỗi Ngày Đối Ta Vẫy Đuôi
Chương 457:
“A Trạch, mau tới bên này!”
Nghe th tiếng gọi, Hoắc Vân Trạch lập tức rảo bước tới. ít khi th bộ dạng kinh ngạc đến thế của bà xã nhà , chẳng lẽ cô lại phát hiện ra báu vật quý giá gì nữa ?
“ vậy?” nh chóng bước đến gần, vừa hỏi vừa vào chiếc rương gỗ đã được mở nắp. Thế nhưng, khi tầm mắt chạm vào những thứ bên trong, chính cũng kh khỏi ngẩn trong giây lát.
“Những thứ này đều là thật ?”
Diệp K Nhan chỉ tay vào những món văn vật cấp quốc bảo nằm trong rương, quay sang hỏi.
Cô cảm giác như đang nằm mơ. Kh ngờ ở nơi này lại tìm th những quốc bảo của Hạ Quốc đã bị thất lạc từ những năm trước. M chục món đồ cổ này, mỗi một món đều giá trị liên thành, ý nghĩa phi phàm, hơn nữa còn mang đậm dấu ấn lịch sử lâu đời.
Điều đáng nói là, những thứ đã mất tích bao nhiêu năm nay, vậy mà lại nằm ngay trong một hang động ở Đế Kinh của bọn họ?
Hoắc Vân Trạch trầm ngâm một chút nói: “Tám chín phần mười là đồ thật. Chờ ba dẫn vận chuyển tất cả về Đế Kinh, sẽ gọi m vị lão giả ở Viện Văn vật đến kiểm tra, bọn họ là chuyên gia giám định thật giả.”
Thực ra chẳng cần kiểm nghiệm kỹ càng, chỉ cần qua cũng biết những vật phẩm này đều là bút tích thực, là trân bảo độc nhất vô nhị trên thế giới.
Nói kh ngoa, tuy Hoắc gia gặp nạn kh lâu sau khi chào đời, nhưng vẫn lớn lên trong môi trường tiếp xúc với đủ loại đồ cổ, sự hiểu biết về phương diện này sâu sắc, thật hay giả hoàn toàn thể phán đoán được.
Sau khi Diệp K Nhan xem xong m chục món trân bảo trong trân bảo này, kh kìm được cảm thán một tiếng: “Em đột nhiên cảm th, tất cả những chuyện này đều là định mệnh an bài. Chắc c là trời kh vừa mắt với những việc làm của nước Hoa Đào đời trước, cho nên đời này mới để hai chúng ta phát hiện ra mật thất và kho báu kinh này ở đây...”
Đây kh là đồ cổ bình thường, mà là báu vật trấn quốc giá trị văn hóa và ý nghĩa sưu tầm cực cao, là vật vô giá!
Ví dụ như: Kim Lâu Ngọc Y (áo ngọc chỉ vàng) bản trân quý trong truyền thuyết, Tứ Dương Phương Tôn đúc bằng đồng thau, bình sứ Pháp Lang màu do Càn Long ngự chế, đồ sứ Đấu Thái thời Minh Thành Hóa...
Đếm sơ qua, vậy mà tới hơn 28 kiện.
Đôi mắt đen láy của Diệp K Nhan co rụt lại. Nói thẳng ra, cô hoàn toàn kh dám tưởng tượng, nếu đời này những thứ này kh được cô và Hoắc Vân Trạch phát hiện, thì liệu sẽ giống như kiếp trước, bị nước Hoa Đào lén lút vận chuyển về nước họ, sau đó mang lại cho họ chính khổng lồ kh đếm xuể?
biết rằng trong mười m chiếc rương này, toàn bộ đều là những tác phẩm nghệ thuật cấp quốc bảo! Là báu vật vô giá của nền văn minh tinh thần!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/70-cua-thon-soi-con-han-moi-ngay-doi-ta-vay-duoi/chuong-457.html.]
Phàm là hiểu nghề đều biết giá trị và ý nghĩa của chúng cao đến mức nào. Những thứ này vốn dĩ thuộc về di sản thừa kế của Hạ Quốc, dù tái hiện nhân gian thì cũng tỏa sáng trên lãnh thổ Hạ Quốc, chứ kh bị cái nước đảo quốc nhỏ bé kia trộm .
Một cái nước đảo quốc cỏn con, l đâu ra tư cách? Bọn họ xứng ?
Hoắc Vân Trạch cũng kinh ngạc kh kém. Những văn vật nghệ thuật này hồi nhỏ từng nghe nội nhắc tới vài lần. Một là triều đại lâu đời, hai là ý nghĩa khác biệt, bởi vậy mỗi một kiện văn vật ở đây đều là trân bảo lừng lẫy tiếng tăm.
Thậm chí mười m món đồ cổ, giá trị và lịch sử đã vượt xa báu vật trấn gia mà Hoắc gia bọn họ truyền thừa lại!
Nói một câu kh hề khoa trương, trân phẩm của Hoắc gia cũng nhiều vô số kể, tùy tiện l ra một món đấu giá ở nước ngoài đều thể bán được giá trên trời. Nhưng nếu tính theo giá trị của những văn vật này, thì nói Hoắc gia giàu ngang một nước cũng kh quá lời.
Hồi lâu sau, Diệp K Nhan mới từ trong hoảng hốt hoàn hồn lại. Cô Hoắc Vân Trạch hỏi: “Những chỗ khác thế nào? chất đống đồ đạc kh? phát hiện mật thất nào đặc biệt kh?”
Mật thất này đã là chỗ thứ năm . Cô cảm th nếu mật thất ngầm này to lớn như vậy, chắc c còn cất giấu những mật thất khác hoặc căn cứ bí mật gì đó.
“Ừ, .” Hoắc Vân Trạch liếc cô, trong đáy mắt hiện lên ý cười nhàn nhạt, “Ngoài m chỗ mật thất chứa kho báu ra, còn một căn cứ chứa vũ khí. Bên trong... kh ít vũ khí và đạn dược...”
Nghe vậy, trên mặt Diệp K Nhan lập tức lộ ra vẻ kinh ngạc: “Thế mà lại thật à?” Cô vốn dĩ chỉ đoán mò thôi, kh ngờ lại đoán trúng phóc?
Ngay sau đó, cô giục Hoắc Vân Trạch dẫn đường đến căn cứ bí mật mà phát hiện: “Chúng ta qua bên căn cứ xem thử . Xem xong em sẽ lập tức th báo cho ba, bảo dẫn tới chuyển vật tư. Tiện thể đem đồ trong kh gian thả hết ra, nếu nơi này nhiều tầng hầm như vậy, vừa khéo lại tiện cho chúng ta.
Hơn nữa, chúng ta kh chỉ thể một lần chuyển hết đồ ra ngoài, mà còn thể nhân tiện chơi nước Hoa Đào một vố, cho tung tin tức ra ngoài, cứ nói là những thứ mà nước Mỹ bị mất dạo trước, hiện đang nằm ở thủ đô nước Hoa Đào...”
Khóe môi Diệp K Nhan khẽ nhếch lên, vẽ ra một độ cong tuyệt đẹp.
Nước Hoa Đào chẳng thích cướp đoạt những thứ kh thuộc về ? Vậy thì cô sẽ tặng cho bọn họ một phần ểm tâm khai vị, để bọn họ nếm thử mùi vị thế nào trước đã. Sau đó đợi đến khi cô và A Trạch rảnh tay, sẽ lại tặng thêm cho bọn họ một món chính, để bọn họ há to miệng mà "thưởng thức" cho đã đời!
“Hửm...”
Nghe bà xã nhà nói vậy, tâm trạng Hoắc Vân Trạch cực tốt, nghiêng đầu, khóe miệng gợi lên một nụ cười th nhã: “Kh tồi, ý tưởng của phu nhân nhà ta lúc nào cũng kh hẹn mà gặp với Hoắc tiên sinh!” Sự ăn ý độc nhất vô nhị này hợp ý .
Diệp K Nhan vừa nghe xong liền hất cằm lên, khuôn mặt nhỏ n lộ ra biểu cảm kiêu ngạo và tự tin: “Đó là đương nhiên, hai chúng ta là vợ chồng mà! Vợ chồng tuy hai mà một, nếu ngay cả chút độ ăn ý này cũng kh thì còn nói gì đến tình cảm nữa!”
Huống chi, sự ăn ý và tin tưởng giữa cô và Hoắc Vân Trạch đã sớm gia tăng theo tình cảm từng ngày, hiện giờ đã đạt đến cảnh giới khác muốn chen chân vào cũng kh được.
Chưa có bình luận nào cho chương này.