8 Triệu Tệ – Cuộc Chia Chác Và Cái Giá Phải Trả
Chương 12
“ từng để .” thẳng mắt , “Để suốt tám năm ròng rã. Mà dùng .”
bước , cái bóng trải dài ánh mặt trời, cuối cùng khuất trạm xe buýt.
An An kéo tay : “ ơi, ba .”
“Ừ.”
“ thôi .”
“.”
Dắt con một quãng, lấy điện thoại , mở app du lịch, xem vé máy bay Tam Á.
“An An, con ngắm biển ?”
“ !” Mắt An An sáng rực lên, “Khi nào ạ?”
“Thứ Sáu tuần , con nghỉ hè thì .”
“Thật hả ?”
“Thật.”
An An vui sướng nhảy chân sáo hai cái, đột nhiên khựng : “ ơi, Tam Á tốn nhiều tiền lắm ạ?”
“ tiền mà.”
“ bảo tiền để dành cho con hết mà?”
“ khoản tiền cơ. vẫn còn tiền lương .”
An An gật gù vẻ hiểu: “ ơi, vẫn làm ạ?”
“ chứ. làm lấy gì nuôi con?”
“Thế lớn lên con làm kiếm tiền nuôi .”
bật , xổm xuống nựng mũi con: “, đợi con.”
qua đường ngoái hai con , chắc đang nghĩ hai con ly hôn xong, gì mà tươi thế?
Họ hiểu. đời những nỗi đau nhốt trong lồng, mở lồng , nỗi đau bay , thì cần đau khổ nữa.
Về đến đường Hoa Viên phía Bắc, leo lên tầng sáu, An An thở hồng hộc.
“ ơi, nhà chuyển ? Tầng sáu cao quá.”
“Đợi kiếm đủ tiền, mua nhà thang máy nhé.”
“Bao giờ kiếm đủ ạ?”
“Nhanh thôi.” , “Căn nhà nhà tăng giá .”
“Thật ạ?”
“Thật.” lấy chìa khóa mở cửa, “Nhà gần trường học, đối diện Tiểu học Thực nghiệm, một mét vuông tăng lên 5.000 NDT .”
An An hiểu lắm “tăng giá” , con bé hiểu một chuyện căn nhà càng lúc càng giá.
“ ơi! giàu ?”
“ giàu, nhà giá.”
“Thế đem bán ?”
Bạn thể thích: Cánh Đồng Hoang - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Bán lấy chỗ ở?”
“Ở nhà to hơn ạ.”
“Đợi nó tăng giá thêm tí nữa, sẽ bán.” nhẩm tính, “41 mét vuông, mỗi mét tăng năm ngàn, hai mươi vạn. An An , con kiếm hai mươi vạn đấy.”
An An xòe ngón tay nhẩm tính nửa ngày, tính , vẫn toe toét hở cả răng sún.
Tối đến, An An bảo thèm ăn lẩu, thế dẫn con .
Quán “Lẩu chị Lưu” lầu, mặt bằng lớn đông khách. Chúng ở chiếc bàn dành cho hai cạnh cửa sổ, gọi một nồi lẩu uyên ương, An An ăn nước lẩu trong, ăn nước lẩu cay.
“ ơi, ăn mừng chuyện gì thế ạ?”
“Ăn mừng ly hôn.”
“Ly hôn cũng ăn mừng ạ?”
“ những cuộc ly hôn cần ăn mừng.” gắp một miếng thịt bò mỡ cho An An, “Bởi vì ly hôn , sẽ cần cãi vã nữa.”
An An nhồm nhoàm miếng thịt, giọng ngọng nghịu: “ từ nay trở nhà cãi nữa hả ?”
“Con cãi với ?”
“ ạ.”
“ .” gắp một miếng dày bò, nhúng nồi lẩu cay mười lăm giây, “Từ nay cái nhà chỉ chuyện vui thôi.”
An An nuốt miếng thịt, đột nhiên hỏi: “ ơi, hối hận vì ly hôn ?”
ngẫm nghĩ, trả lời ngay.
vì trả lời , mà vì trả lời thật nghiêm túc.
“An An, con ‘hối hận’ gì ?”
“Con , làm việc , làm từ đầu.”
“Thế hỏi con con thấy cuộc sống hiện tại chúng hơn ?”
An An suy nghĩ một lúc: “ ạ. hơn .”
“ ở điểm nào?”
“Hồi chẳng bao giờ , bây giờ ngày nào cũng . Hồi ba ở nhà, cũng ít chuyện với ba, ba cứ sô pha, còn thì cắm mặt trong bếp. Bây giờ ngày nào cũng cùng con vẽ tranh, đưa con ăn lẩu, còn bảo dẫn con ngắm biển nữa.”
Con bé dừng một chút, bồi thêm một câu: “Với bây giờ ai mắng nữa.”
khựng : “Ai mắng ?”
“Bà nội. Hồi mỗi bà nội gọi điện đến, nào cũng mắng . Bây giờ bà nội mắng nữa.”
“Vì còn ở cái nhà đó nữa, bà nội mắng .”
An An gật đầu, ăn thêm một miếng thịt.
“Nên hối hận.” , “Điều duy nhất hối hận, ly hôn sớm hơn.”
An An : “ ơi, lúc câu ngầu lắm á.”
“Ai dạy con từ ‘ngầu’ thế?”
“Bạn trong lớp con .”
bật , nâng ly lên cụng với con bé: “Thế chúc ngày càng ngầu nhé.”
An An cũng nâng ly nước lọc lên, học theo điệu bộ cụng nhẹ một cái: “Chúc An An cũng ngầu.”
Nồi lẩu sôi ùng ục, nóng bốc lên làm mờ cả khung cửa kính.
Bên ngoài đang đốt pháo hoa, chắc nhà ai mới khai trương, bùm bùm bùm, đủ màu sắc sặc sỡ phản chiếu lớp kính.
An An úp mặt cửa kính , khuôn mặt nhỏ đỏ ửng.
“ ơi, kìa! Màu xanh! Con bao giờ thấy pháo hoa màu xanh!”
“ ?”
“ ạ!”
“ bằng ba ?”
An An sang , nghiêm túc : “ ơi, ba , ba bằng pháo hoa . Pháo hoa phát sáng, còn ba thì .”
phì , đến ứa cả nước mắt.
Đứa trẻ bảy tuổi, những lời còn sáng tỏ hơn cả lớn bốn mươi.
Ăn lẩu xong về nhà, An An tắm, tự trèo lên giường, ôm lấy con thỏ bông.
“ ơi, lấy chồng nữa ?”
“ .”
“Nếu lấy chồng, tìm nha.”
“Thế nào ?”
An An suy nghĩ lung: “ … làm .”
Sống mũi cay xè, hôn nhẹ lên trán con bé.
“ , nhớ .”
“ ơi, hôm nay ngày đầu tiên cuộc sống mới chúng .” An An , “Từ nay về , mỗi năm đến ngày , chúng đều ăn lẩu.”
“.”
“Năm nào cũng ăn mừng.”
“.”
“Móc ngoéo nào.”
“Móc ngoéo.”
An An chìa ngón tay út , cũng chìa ngón tay út , móc .
“Ngoắc tay thề, một trăm năm đổi.”
An An mỉm nhắm mắt , hai phút chìm giấc ngủ.
bên mép giường, ngắm dáng vẻ con lúc ngủ.
Hàng mi dài rợp bóng, khóe miệng khẽ nhếch lên, đang mơ giấc mộng gì.
Điện thoại rung lên, tin nhắn Trần Kiến Quốc.
“An An ngủ ?”
đáp: “Ngủ .”
“Hôm nay cả ngày.”
trả lời.
nhắn: “ thấy giống một thằng ngốc.”
vẫn trả lời.
“Lệ Quyên, em xem kiếp còn thể tìm một vợ như em nữa ?”
gõ vài chữ: “. Bởi vì những ngốc như em, còn nhiều nữa .”
Gửi xong tin nhắn, tắt điện thoại, xuống bên cạnh An An.
Con bé trở , vắt tay lên tay .
Ánh đèn đường hắt qua rèm cửa, soi lên tường một ô vuông vàng ấm áp.
Ô vuông đó lớn, đủ sáng.
Đủ để rõ khuôn mặt An An.
Đủ để thấy nụ môi con bé.
Đủ để với bản con đường , .
: Dư chấn bên nhà chồng
Ba ngày khi ly hôn, chị cả Trần Phương gọi điện thoại cho .
Bạn thể thích: Thập Niên 60: Gả Cho Quan Quân Độc Miệng, Ngày Ngày Được Cưng Chiều - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Lệ Quyên, Kiến Quốc đuổi khỏi nhà .”
đang ngoài ban công phơi quần áo, An An cạnh làm bài tập hè. câu đó, tay cầm móc áo khựng .
“ đuổi khỏi nhà ?”
“Ừ. bảo nó đồ vô dụng, đến vợ cũng giữ , còn mặt mũi nào mà ở nhà bà nữa.” Giọng Trần Phương cực nhỏ, lẽ đang gọi lén, “Bây giờ nó đang ngủ ghế sofa nhà chị, ngày nào cũng uống rượu, làm cũng .”
“Cơ quan nó gì ?”
“Xin nghỉ phép . Bảo ốm, thực còn mặt mũi nào mà vác mặt .”
treo quần áo lên sào phơi, gì.
“Lệ Quyên,” Trần Phương ngập ngừng, “Em khuyên nó ?”
“Chị, bọn em ly hôn .”
“Chị , dẫu nó cũng ba con em…”
“Thế thì ? Em ly hôn còn giúp cai rượu ? Giúp tìm việc ? Giúp giải quyết chuyện với chị ?” Giọng lớn, từng chữ như đinh đóng cột, “Chị , em ly hôn chính để làm những việc đó nữa.”
Trần Phương thở dài: “Thôi , chị chỉ báo cho em thế thôi.”
Cúp máy, An An ngước lên : “ ơi, ba làm thế ạ?”
“Ba con dọn sang nhà cô cả ở .”
“Tại ạ?”
“Vì bà nội cần ba nữa.”
An An chớp chớp mắt: “ bà nội đuổi ba ạ?”
“Vì ba con vô dụng .”
“ ba vô dụng ?” An An nghiêng đầu thắc mắc, “Ba làm, kiếm tiền, vô dụng ạ?”
xổm xuống, ngang tầm mắt con bé: “An An, với bà nội con, dụng thể đưa tiền cho bà, phụng dưỡng bà, làm cho bà nở mày nở mặt. Ba con bây giờ tiền, cũng vợ, trong mắt bà, ba con một kẻ vô dụng.”
An An nghĩ lâu: “… ba con trai bà mà.”
“Tình yêu một đều điều kiện kèm.” xoa đầu con bé, “Ba yêu con vô điều kiện. bà nội yêu ba con, điều kiện.”
An An cúi đầu, tiếp tục làm bài tập, ngòi bút sột soạt mặt giấy, hai dòng ngừng .
“ ơi, thế ba ở ?”
“Ở nhà cô cả. Nếu ở thì tự ngoài thuê trọ.”
“Ba hết tiền ạ?”
“Ba việc làm, lương, tay chân, chết đói .”
An An “ồ” một tiếng, tiếp tục cắm cúi .
dáng vẻ cắm cúi bài con bé, trong lòng thầm nghĩ một đứa trẻ bảy tuổi, học cách lo lắng cho một đáng để bận tâm.
Đó trưởng thành, mà sự thất vọng tích tụ đến mức giới hạn.
Ngày thứ bảy khi ly hôn, Trần Hạo cũng ôm tiền bỏ trốn.
Chuyện do Trần Trân gọi điện báo cho .
“Lệ Quyên, Trần Hạo bỏ trốn ! Lấy sạch tiền dưỡng già cuối cùng !”
đang tăng ca ở công ty sửa phương án, thấy lời , tay di chuột chợt khựng .
“Lấy bao nhiêu?”
“Ba vạn! Đó tiền dưỡng già dành dụm cả đời! Nó lấy luôn cuốn sổ tiết kiệm bỏ trốn , tìm thấy, điện thoại cũng tắt máy!”
tựa lưng ghế, lên ngọn đèn huỳnh quang nhợt nhạt trần nhà, ánh sáng trắng nhợt làm nhức mắt.
“ báo cảnh sát ?”
“ cho! bảo nó con trai , báo cảnh sát thì nó bại danh liệt mất!”
“Thế thì hết cách.” , “Chị khuyên nghĩ thoáng , tiền mất thì kiếm , con trai bỏ thì thể đẻ đứa khác.”
“Lệ Quyên, em đừng móc mỉa ?”
“Chị, em sự thật mà.” đóng tài liệu máy tính , “ nuôi con trai ba mươi năm, nó trộm tiền bỏ trốn, chuyện thể trách em ?”
Trần Trân im lặng.
“Nếu chị thực sự giúp , thì báo cảnh sát. Nếu báo cảnh sát, thì coi như 30.000 NDT đó bài học cuối cùng dành cho Trần Hạo .”
“Bài học gì?”
“ đời chẳng bữa cơm nào miễn phí. Hồi đút cho ăn, giờ đút nổi nữa, nó tự xách mông kiếm ăn thôi.”
Trần Trân cúp máy.
tắt màn hình điện thoại, trong văn phòng chỉ còn mỗi .
Trời bên ngoài tối mịt, đèn trong tòa nhà tắt dần từng tầng một.
dọn dẹp đồ đạc, xuống lầu, bắt xe buýt về nhà.
Về đến nhà An An ngủ, dì Vương để mảnh giấy note: “An An hôm nay ăn hai bát cơm, ngoan lắm.”
hôn nhẹ lên má An An, ban công thu quần áo.
Điện thoại sáng lên, tin nhắn Trần Kiến Quốc.
“ tin Trần Hạo bỏ trốn .”
đáp: “Ừ.”
“ giờ ở một .”
“Ừ.”
“Bà ngày nào cũng .”
đáp.
nhắn: “Bà bà hối hận .”
đăm đăm dòng chữ lâu.
Hối hận.
Hai chữ thốt từ miệng Vương Tú Lan, đối với còn hiếm hoi hơn cả việc câu “ yêu em”.
Chưa có bình luận nào cho chương này.