Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

8 Triệu Tệ – Cuộc Chia Chác Và Cái Giá Phải Trả

Chương 6

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Căn nhà 41 mét vuông, bỗng chốc nhét thêm bốn , đến chỗ cũng .

chồng giữa phòng khách, quanh một lượt, biểu cảm mặt từ phẫn nộ chuyển sang khinh khỉnh, từ khinh khỉnh chuyển sang phẫn nộ tột cùng.

“Chỉ thế thôi?” Bà rít lên, “3,8 triệu NDT mà mua cái nhà thế á? Chẳng khác gì cái chuồng chim!”

“Nhà gần trường học.” đóng cửa , “Đối diện trường Tiểu học Thực nghiệm, bộ năm phút tới.”

“Trường lớp cái gì!” chồng phịch xuống ghế sofa, làm nó lún xuống một cái, “ cần , cô mau ói tiền đây cho !”

Chị cả Trần Phương cạnh, hùa theo: “Lệ Quyên , chị em , em làm thế thất đức quá. 8 triệu NDT tiền bồi thường, em tiêu hết một ? Dù gì cũng bàn bạc với gia đình chứ?”

“Bàn bạc?” chị , “Lúc chị mở cuộc họp, chị bàn bạc gì với ?”

“Đó chuyện khác, đó quyết định …”

“Thế nên quyết định cần bàn với , còn quyết định thì bàn với các ?” bật , “Logic kiểu lọt tai.”

Chị hai Trần Trân xen : “Lệ Quyên , tụi chị ý đó. một nhà cả mà, chuyện gì thì từ từ thương lượng. Giờ em tiêu hết tiền , chú út làm ? Nó còn cưới vợ nữa.”

“Nó cưới thì liên quan gì đến ?”

“Cô” chồng vùng vằng dậy, “Cô thế mà ? Nó em chồng cô đấy!”

em chồng, chứ con trai .” tựa khung cửa bếp, giọng lớn, từng chữ đều rành rọt, “ tay chân, ba mươi tuổi đầu , dựa cái gì mà bắt mua nhà cho?”

“Chị dâu như !”

làm nổi cái chức .” ngắt lời bà, “Con gái ruột , còn lo xong, lấy tiền nuôi dưng?”

chồng tức run bần bật, chỉ tay với hai bà con gái: “Các cô xem, các cô xem! Đây đứa em dâu các cô đấy!”

Chị cả Trần Phương thở dài: “Lệ Quyên, già , em nhường một chút ?”

“Bà già quyền đem tiền chia cho khác ? trẻ đáng đời bắt nạt ?”

“Ai bắt nạt cô?!” chồng rống lên, âm lượng lớn đến mức chó lầu cũng sủa ầm ĩ, “Đó tiền nhà họ Trần chúng ! Cô con dâu nhà họ Trần, tiền cô cũng tiền nhà họ Trần!”

ơi, .” rút điện thoại , mở bức ảnh chụp tờ giấy cam kết từ bỏ quyền lợi, “Giấy trắng mực đen rành rành đây, Trần Kiến Quốc ký tên tự nguyện từ bỏ quyền lợi đồng sở hữu đối với tài sản nhà đất và tiền bồi thường giải tỏa liên quan tên vợ Trần Lệ Quyên’. Ngày ký ngày cưới một ngày, mộc phòng công chứng đàng hoàng.”

đưa màn hình điện thoại mặt chồng, bà nheo mắt nửa ngày, chút máu mặt dần dần rút cạn.

“Đây… Đây do cô lừa Kiến Quốc ký!”

“Lừa? Con trai ba mươi hai tuổi, nghiệp cao đẳng, làm mười năm, chữ ?” thu điện thoại , “Hơn nữa, ạ, nếu cảm thấy đây lừa đảo, thể kiện con. Cửa tòa án mở sẵn, ai cũng .”

chồng há miệng, thốt nên lời.

đàn ông trung niên mặc áo khoác cuối cùng cũng bước , hắng giọng: “Em dâu, chú họ Kiến Quốc, làm luật sư. xem tờ giấy em , nhắc nhở em, việc định đoạt tài sản chung vợ chồng cần sự đồng ý cả hai bên, em đơn phương tiêu hết tiền bồi thường, về mặt luật pháp sót đấy.”

ông : “Chào chú họ? Chú chuyện luật pháp, con hỏi chú tài sản hôn nhân tài sản chung vợ chồng ?”

“Chuyện … tài sản hôn nhân đương nhiên tài sản riêng, việc nhận tiền bồi thường xảy khi kết hôn…”

“Thỏa thuận bồi thường tên ai?”

“… em.”

“Ngôi nhà đó ai mua trả thẳng khi cưới?”

“… em cho tặng.”

thì xong còn gì?” xòe hai tay, “Tài sản mua trả thẳng khi kết hôn, giải tỏa khi kết hôn, thì tiền bồi thường vẫn thuộc về chủ sở hữu ban đầu. Chuyện con hỏi ba vị luật sư , con gửi điện thoại họ cho chú, chú tự liên hệ trao đổi nhé?”

Biểu cảm vị luật sư họ hàng cứng đờ, khóe miệng giật giật, thêm lời nào.

chồng thấy “chuyên gia” mời đến tịt ngòi thì càng cuống lên, vớ lấy cái ly giấy bàn ném mạnh xuống đất.

Nước văng tung tóe, chiếc ly lăn lóc góc tường.

“Cô bớt lôi luật pháp dọa ! chỉ hỏi cô, cô trả tiền ?!”

vết nước sàn, xổm xuống, lấy khăn giấy lau sạch từng chút một.

ném ly, con dọn. mắng con, con . tiền, thì một đồng nào.”

“Cô”

“Nếu chỗ ở, con thể thuê cho một phòng trọ ở ngoại ô.” dậy, vứt tờ khăn giấy ướt thùng rác, “Tiền thuê tám trăm một tháng, con trả giúp ba tháng. Hơn nữa thì .”

chồng trợn trắng mắt, ngửa “Bịch” một tiếng, ngã vật ghế sofa.

!” Chị cả thét lên.

thế ?!” Chị hai nhào tới bấm nhân trung.

Ông chú luật sư hoảng hốt: “Mau gọi 115!”

An An từ ban công ló đầu , thì thào hỏi: “ ơi, bà nội làm thế ạ?”

, bà đang đóng kịch.” lấy điện thoại , gọi 115, báo địa chỉ, thêm một câu, “Phiền các đến nhanh chút, bệnh nhân sáu mươi tám tuổi, tiền sử cao huyết áp.”

Cúp máy xong, xổm mặt chồng, lật mí mắt bà lên kiểm tra.

Tròng mắt đang đảo.

Giả vờ.

kề sát tai bà, hạ giọng : “, xe cấp cứu tới , phí khám và tiền xe chắc tầm ba trăm, khoản con ứng , lát nữa sẽ trừ lương hưu .”

Mí mắt chồng run rẩy.

tiếp tục: “ , xe cấp cứu đưa tới bệnh viện nào nhỉ? Con một chỗ rẻ lắm, tiền giường 80 NDT một ngày. thêm vài ngày cũng , đằng nào bảo hiểm cũng thanh toán một phần, phần còn tự trả.”

chồng mở bừng mắt, trừng trừng căm hận: “Trần Lệ Quyên, cô con !”

tỉnh ! !” Chị hai mừng rỡ kêu lên.

chồng dậy, đẩy hai cô con gái , chỉ tay thẳng mặt mà chửi: “Cô đồ ăn cháo đá bát! Nhà họ Trần chúng đối xử với cô tệ, mà cô báo đáp chúng như thế ?!”

“Đối xử tệ?” khẩy, “, kể con xem, tệ ở chỗ nào?”

“Cô gả nhà chúng , ăn cơm nhà chúng , ở nhà chúng …”

“Khoan .” ngắt lời bà, “Năm đầu tiên khi cưới, vợ chồng con sống ở nhà , mỗi tháng con đóng hai ngàn tiền sinh hoạt phí. đó ngoài thuê nhà, tiền nhà bộ con trả. Lễ tết mua quà cho , nào một ngàn ? viện bảy ngày, con hầu hạ suốt bảy ngày, còn em trai Kiến Quốc thì đến trái cây cũng mua nổi một giỏ. gọi thế ‘đối xử tệ’ ?”

Đôi môi chồng run lẩy bẩy, á khẩu lời nào.

Tiếng còi xe cấp cứu vang lên lầu.

Chị cả bám cửa sổ xuống: “ ơi, xe cấp cứu đến thật .”

“Bảo họ !” chồng phẩy tay, “ bệnh viện!”

ơi, đến …”

!”

lấy 200 NDT từ ví , đưa cho chị cả: “Chị, phiền chị với một tiếng, , đây phí xuất xe, bồi dưỡng công sức họ chạy tới.”

Chị cả ngơ ngác nhận lấy tiền, xuống lầu.

chồng chứng kiến chuỗi hành động thì tức đến mức mặt mày trắng bệch, thể mắng thêm câu nào chắc bà ngờ đứa con dâu thường ngày lầm lì ít như , một khi lật mặt còn lắm chiêu hơn cả bà.

Phòng khách tĩnh lặng mất vài giây.

An An bước tới, kéo tay áo : “ ơi, con đói.”

cúi con, mỉm : “Lát nữa nấu cơm cho con nhé.”

sang chồng: “, nếu còn chuyện gì khác thì về . Con còn trông cháu.”

“Cô đang đuổi đấy ?” chồng trừng mắt .

đuổi, tiễn.” cửa, mở toang , “Nếu , con thể giới thiệu cho căn phòng trọ ở ngoại ô đó, tám trăm một tháng, xách vali ở ngay. Con chịu tiền thuê ba tháng, coi như chút lòng thành cuối cùng đứa con dâu .”

“Cô… Cô…” Bàn tay chỉ chồng run lên bần bật.

Chị cả và chị hai , đoán chừng hôm nay đòi lợi lộc gì, liền tiến lên mỗi một bên dìu chồng .

đến cửa, chồng đột nhiên , hung hăng : “Trần Lệ Quyên, cô đợi đấy! sẽ tha cho cô !”

nhạt: “ , con đang đợi đây.”

Cánh cửa đóng .

dựa lưng cửa, nhắm mắt nghỉ ngơi một chốc.

An An ngước lên : “ ơi, ạ?”

mở mắt , xoa đầu con bé.

. Mắt cát bay thôi.”

Ánh nắng ban công đang rực rỡ, hắt phòng khách, tạo thành một vệt sáng vuông vức sàn nhà.

An An chạy , giữa vệt nắng, dang rộng hai tay.

! Con đang phát sáng!”

con bé, bỗng bật .

, sẽ phát sáng.

Tối đó, Trần Kiến Quốc về.

nhắn một tin: “ nhập viện .”

nhắn : “Bệnh thật bệnh giả?”

“Bệnh thật, nhồi máu não, bác sĩ bảo dạng nhẹ.”

suy nghĩ một chút, chuyển khoản 2.000 NDT qua.

“Đây tiền thuê nhà ở ngoại ô trong ba tháng, khi nào xuất viện thì thể đến ở bất cứ lúc nào.”

Trần Kiến Quốc nhắn nữa.

Năm phút , nhắn tiếp: “Em thể đến thăm một chút ?”

gõ phím, xóa , gõ , xóa .

Cuối cùng chỉ trả lời hai chữ: “Mai tới.”

An An ngủ ghế sofa giường, ôm con thỏ bông, khóe miệng vẫn còn vương vụn bánh bao.

ngoài ban công, sân trường Tiểu học Thực nghiệm phía đối diện.

Đèn đường vẫn sáng, sân trường một bóng .

Điện thoại sáng đèn, tin nhắn sếp công ty: “Lệ Quyên, thứ Hai tuần một buổi báo cáo dự án, em làm cái PowerPoint nhé.”

nhắn chữ “”, chuyển điện thoại sang chế độ im lặng.

Tiếng mèo hoang lầu vọng lên, tiếng nối tiếp tiếng , như tiếng trẻ con .

tắt đèn ban công, xuống bên cạnh An An.

Con bé trở , vắt bàn tay nhỏ lên mặt , miệng lầm bầm một câu gì đó.

ôm chặt lấy con.

Gió lùa ngoài cửa sổ, thổi tung rèm cửa bay nhè nhẹ.

Ngày mai còn bệnh viện.

Trận chiến , vẫn kết thúc.

👉 Chương CHƯƠNG 6

: “Kế hoạch thuê nhà” cho chồng

Bệnh viện Nhân dân 1 thành phố, tầng ba khoa nội trú, khoa Thần kinh.

Mùi thuốc sát trùng thoang thoảng khắp hành lang, y tá đẩy chiếc xe ngang qua , bánh xe kêu cọt kẹt cọt kẹt.

xách một túi táo, đến cửa phòng bệnh 306, ngay mà bên ngoài một lát.

Qua ô kính cửa, thấy chồng đang chiếc giường bệnh sát cửa sổ, mặc bộ đồ bệnh nhân sọc xanh trắng, tóc tai xõa xượi, mặt mày vàng vọt. Chị cả Trần Phương bên mép giường bóc quýt, chị hai Trần Trân thì đang lướt điện thoại.

chồng đang trò chuyện với một bà lão giường bên cạnh, giọng lớn, đủ để rõ mồn một.

“Đứa con dâu , con … 8 triệu tiền bồi thường, nó nuốt trọn một , chẳng ho he một tiếng nào…”

Bà lão giường bên vẻ mặt đầy đồng tình: “Trời đất, bọn trẻ bây giờ, chuyện gì cũng dám làm.”

“Chẳng , con trai hiền lành, nó nắm thóp cả …”

“Thế bắt nó ói tiền ?”

đòi , đưa! Còn bảo sẽ thuê cho một phòng trọ ngoại ô, tám trăm một tháng, bà xem, thế chuyện con làm ?”

Hai bà lão kẻ tung hứng, trò chuyện rôm rả vô cùng.

mỉm , đẩy cửa bước .

, con đến .”

Bầu khí trong phòng bệnh chợt đông cứng .

Giọng chồng nghẹn ở cổ họng, như thể ai bóp cổ. Chị cả đánh rơi quả quýt xuống đất, lăn lông lốc vài vòng. Chị hai Trần Trân ngẩng phắt lên, suýt nữa làm rớt cả điện thoại.

Bà lão giường bên săm soi từ đầu đến chân, ánh mắt như tia X.

“Ái chà, đây cô con dâu ?”

chồng đáp, ngoảnh mặt .

đặt túi táo lên tủ đầu giường, móc từ trong túi xách một chiếc phong bì, đặt bên cạnh túi táo.

, đây 2.000 NDT.”

chồng đầu , liếc chiếc phong bì, , ánh mắt tràn ngập sự nghi hoặc.

“Cô định giở trò gì đây?”

“Tiền thuê nhà ba tháng.” , “Con tìm xong phòng trọ ở ngoại ô cho , tám trăm một tháng, cọc một tháng trả ba tháng, 2.000 NDT đủ. xuất viện xong lúc nào cũng thể chuyển qua đó ở.”

Bà lão giường bên xen : “ chồng cô đang viện, mà cô chuyện ?”

sang , mỉm : “Bác ơi, đây chuyện riêng con và chồng con, bác rõ ngọn con giải thích nhiều.”

Bà lão hừ một tiếng, nữa.

chồng chằm chằm chiếc phong bì, đôi môi run rẩy, khóe mắt đỏ hoe vẻ giống diễn kịch.

“Trần Lệ Quyên, cô hận đến thế ?”

kéo ghế xuống, ngang tầm mắt với bà.

, con hận . Con chỉ bắt nạt thêm nữa.”

bắt nạt cô? bắt nạt cô khi nào?”

“Lúc mở đại hội chia tiền, con ‘ một đồng nào’, thế bắt nạt ?” Giọng lớn, từng chữ đều rõ ràng, “ xúi giục cả nhà dồn ép con, thế bắt nạt ? xúi Trần Hạo đến công ty con làm ầm ĩ, thế bắt nạt ?”

… chuyện đó…”

“Đó nghĩ con dễ bắt nạt.” tiếp lời bà, “ đây con nhẫn nhịn, sống yên với Kiến Quốc. Còn bây giờ con nhịn nữa, vì con phát hiện nhẫn nhịn chẳng ích gì.”

Nước mắt chồng cuối cùng cũng trào .

nước mắt thật, lăn theo những nếp nhăn mặt, từng giọt rơi xuống gối.

Chị cả Trần Phương nổi nữa: “Lệ Quyên, nông nỗi , em đừng nữa.”

“Chị , em lời nào quá đáng.” chị , “Em chỉ lên sự thật. Lẽ nào sự thật cũng ?”

Trần Phương thở dài, gì thêm.

lấy từ trong túi xách một tờ giấy nhỏ, đặt lên chiếc phong bì.

, đây điện thoại và địa chỉ nhà con. Nếu thấy trong khỏe, hoặc chuyện gì, cứ gọi điện cho con bất cứ lúc nào. Phòng trọ ngoại ô con hỏi , điện nước đầy đủ, nhà bếp nhỏ, phòng tắm riêng, chủ nhà một bà lão, tính tình cũng lắm.”

chồng tờ giấy, cũng phong bì, chỉ đờ đẫn chằm chằm hoa văn chăn.

“Cô .” Bà khàn giọng .

dậy, chỉnh vạt áo.

, con . An An vẫn còn đang ở lớp giữ trẻ, con đón cháu.”

Xoay lưng bước vài bước, dừng , đầu .

, táo táo Fuji, loại thích ăn đấy. Con hỏi bác sĩ , bệnh thể ăn .”

chồng đáp.

bước khỏi phòng bệnh, đụng Trần Hạo ở hành lang.

mặc một chiếc áo thun nhàu nhĩ, đầu tóc bù xù như tổ quạ, mắt hằn rõ hai quầng thâm xem mấy ngày nay sống mấy dễ chịu.

“Chị dâu.” chặn , giọng lí nhí, “Cái đó… chị cho em mượn thêm chút tiền ?”

: “ viện, thăm mà đây vay tiền ?”

“Em… em đang kẹt quá, vài ngày nữa em trả chị.”

“20.000 NDT còn trả .”

“Chuyện đó… chuyện đó em nhớ mà, ít bữa nữa em trả.”

vòng qua , tiếp tục rảo bước.

gọi với theo “chị dâu”, đầu .

Bước khỏi cổng khu điều trị nội trú, ánh mặt trời chói chang khiến nheo mắt.

bậc thềm, lấy điện thoại , thấy tin nhắn Trần Kiến Quốc.

bảo em tới , còn đưa 2.000 NDT?”

đáp: “Ừ.”

“Rốt cuộc em lòng chỉ chọc tức ?”

suy nghĩ một chút, gõ: “ nghĩ thế nào thì nó thế đó.”

Gửi xong tin nhắn, cất điện thoại túi, đón An An.

Cô giáo lớp trông trẻ bảo hôm nay An An ngoan lắm, còn vẽ một bức tranh, thưởng ba bông hoa điểm mười.

An An giơ bức tranh chạy , đó vẽ một phụ nữ mặc áo blouse trắng, bên cạnh hai chữ “ ơi” nguệch ngoạc, vẫn chữ.

ơi, con vẽ đấy!” An An chạy nhào tới ôm lấy chân , “Cô giáo bảo làm y tá hả ?”

y tá.”

“Thế mặc áo trắng ạ?”

“Vì hôm nay đến bệnh viện.”

An An ngửa cổ , đôi mắt to tròn chớp chớp: “Bệnh viện ạ? Bệnh viện bà nội đang hả ?”

“Ừ.”

“Bà nội khỏi bệnh ạ?”

“Sắp .” xổm xuống buộc dây giày cho con bé, “An An, con mong bà nội mau khỏe ?”

An An suy nghĩ một lát, gật đầu: “Mong ạ. Dù bà nội hung dữ, bà cũng cho con bao lì xì.”

mỉm . Cái bao lì xì dịp tết, chồng mừng tuổi An An 50 NDT, sang với : “Năm nay nhà khó khăn, tiền mừng tuổi trẻ con thì cứ tượng trưng thôi.” đó Trần Hạo kể, chồng mua cho một đôi giày thể thao giá một ngàn 200 NDT.

“Về nhà thôi con.” nắm tay An An.

ơi, hôm nay nhà ăn gì ạ?”

“Ăn lẩu.”

“Thật ạ?” Mắt An An sáng rực lên, “ ăn lẩu ạ?”

“Vì hôm nay thứ Sáu.”

“Thứ Sáu ăn lẩu ạ?”

.” bóp nhẹ bàn tay con bé, “ mỗi thứ Sáu hàng tuần, đều ngày ăn lẩu gia đình .”

Bốn giờ chiều, nhận điện thoại từ chú họ luật sư Trần Kiến Quốc.

“Em dâu, chú chuyện với em nhé.” Giọng điệu ông lịch sự hơn hôm qua nhiều, “Chú thảo luận vụ em với mấy đồng nghiệp, thật, xét về góc độ pháp luật, em lý.”

“Con .”

…” Ông ngập ngừng, “Chúng thể bàn bạc ? Bà cụ cũng lớn tuổi , em đưa 2.000 NDT kêu bà ngoài thuê nhà, chuyện truyền ngoài lắm.”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...