8 Triệu Tệ – Cuộc Chia Chác Và Cái Giá Phải Trả
Chương 9
Cúp máy, thu đống quần áo đang phơi dở, lau sạch tay.
An An ngước lên : “ ơi, bệnh viện nữa ạ?”
“Ừ, bà nội viện.”
“Bà nội giả ốm hả ?”
ngớ , ngờ An An dùng từ “”.
“ chắc bệnh thật.” , “An An, con cùng , sang nhà bà Vương chơi?”
“Con cùng .” An An nhảy khỏi ghế, “Con xem bà nội bệnh thật .”
Bệnh viện Nhân dân 1, vẫn tầng ba khu nội trú, khoa Thần kinh.
Điểm khác biệt đổi phòng, từ phòng ba sang phòng đơn cuối hành lang.
Khi đẩy cửa , trong phòng bệnh đông nghịt .
Chị cả Trần Phương, chị hai Trần Trân, Trần Hạo, cùng vài họ hàng gọi tên , chen chúc chật kín phòng. khí thoang thoảng cái cảm giác thường thấy khi thăm ốm lóc, thở dài, đang gọi điện thoại.
chồng giường, mặt tái mét, môi tím ngắt, tay gắn kim luồn, máy theo dõi nhịp tim kêu bíp bíp. Nửa bên mặt trái bà trông cứng , cánh tay trái đặt ngoài chăn nhúc nhích.
ở cửa hai giây giống diễn kịch.
Trần Phương bước tới, mắt đỏ hoe: “Lệ Quyên, em đến .”
“Bác sĩ ?”
“Nhồi máu não nhẹ, nửa bên trái cử động khó khăn, bác sĩ bảo may mà đưa đến kịp thời, thì hậu quả khó lường.” Trần Phương quệt nước mắt, “Mấy bữa nay cứ nhắc em mãi, bảo em nhẫn tâm…”
đáp lời, bước đến bên giường bệnh.
chồng nhắm mắt, bà ngủ mí mắt bà đang run lên khe khẽ.
“.” gọi một tiếng.
Bà mở mắt , khoảnh khắc thấy , nước mắt trào .
Chẳng cần dạo đầu, chẳng cần chuyển ý, nước mắt cứ thế từ khóe mắt tuôn rơi, lăn theo hai gò má xuống tận gối.
“Lệ Quyên…” Giọng bà khàn đặc gần như rõ, “Con đến …”
kéo ghế xuống, lấy từ trong túi một chiếc phong bì, đặt lên bàn đầu giường.
“, đây 2.000 NDT.”
Trần Hạo xán , định thò tay lấy cái phong bì, ấn chặt tay .
“Cho , cho .”
Trần Hạo rụt tay về, bĩu môi, dạt một góc.
chồng chiếc phong bì, càng thảm thiết hơn: “Lệ Quyên, đến nước mà con vẫn còn cho tiền…”
“Đây ba tháng tiền thuê trọ ở ngoại ô.” Giọng cực kỳ điềm tĩnh, “, con rõ với luôn tiền để trả viện phí, viện phí bảo hiểm . tiền để xuất viện thuê phòng. Cái phòng đơn ở ngoại ô đó con vẫn giữ cho , tám trăm một tháng, cọc một tháng trả ba
tháng, 2.000 NDT khít.”
Bầu khí trong phòng bệnh tức thì đóng băng.
Mấy họ hàng trố mắt , Trần Phương há miệng định gì đó, ngậm . Trần Trân lôi điện thoại vờ như đang kiểm tra tin nhắn, tai dỏng lên như ăng ten.
Nước mắt chồng vẫn giàn giụa mặt, biểu cảm thì cứng đờ.
“Lệ Quyên, con… đến nước con đừng nhắc chuyện thuê nhà ?”
“, con đang chuyện chính đáng.” rút từ trong túi xách một tờ giấy nhỏ, đè cái phong bì, “Đây điện thoại chủ nhà, cô họ Lý, tính tình hiền lành lắm. Lúc xuất viện bảo chị Phương dẫn xem, thấy ưng thì thuê, ưng con tìm chỗ khác cho .”
Chị hai Trần Trân nhịn nữa: “Lệ Quyên, nông nỗi , em đừng mở miệng tiền thuê nhà ?”
“Chị , em chuyện thuê nhà thì vấn đề gì?” sang chị , “ xuất viện xong cũng chỗ chui chui chứ? Nhà cũ giải tỏa, nhà mới mua, chẳng lẽ để đường ngủ ?”
“ cũng thể thuê ở ngoại ô , xa tít mù tắp, bọn chị thăm bất tiện lắm.”
“Thế chị nghĩ nên thuê ở thì hợp lý?” hỏi , “Trung tâm thành phố á? Một căn một phòng ngủ bét nhất cũng ba ngàn, ai trả? Chị trả ?”
Trần Trân im re.
Trần Hạo bên cạnh hừ lạnh một tiếng: “Chị dâu, chị mấy câu bây giờ chẳng qua chọc tức thôi ?”
“ chọc tức ?” dậy trừng mắt Trần Hạo, “ viện, mang tiền ? mua món đồ gì ? đóng viện phí ? ít còn mang 2.000 NDT, thì mang cái gì? Mang mỗi cái miệng ?”
Mặt Trần Hạo đỏ bừng lên: “… tiền!”
“ tiền thì ngậm miệng .”
Phòng bệnh tĩnh lặng mất vài giây.
Bà cụ giường bên cạnh đột nhiên lên tiếng: “Đây con dâu bà ?”
chồng đáp, Trần Phương trả lời : “, em dâu cháu.”
Bà cụ từ đầu đến chân một lượt: “Hiếu thảo gớm nhỉ, còn cho tiền, còn tìm nhà giúp nữa chứ. Con dâu như thế bây giờ hiếm lắm.”
suýt bật .
Sắc mặt chồng càng lúc càng khó coi bà thể thật với , vì thì mất mặt lắm. Kể rành rành chuyện lừa lấy tiền bồi thường con dâu? kể chuyện thiên vị con út định nuốt trọn 8 triệu? kể chuyện con dâu lật ngược thế cờ, giờ đến chỗ chui chui cũng ?
Những lời đó, bà làm mở miệng .
“Bác ạ,” mỉm với bà cụ, “Bác đừng khen cháu, những việc cháu làm đều việc cháu nên làm.”
Bà cụ gật gù: “Bà thông gia phúc quá.”
chồng nhắm nghiền mắt , giả vờ ngủ.
cất phong bì và tờ giấy cẩn thận, dậy: “, con về nhé. An An đang chờ ngoài .”
“An An cũng đến ?” Trần Phương hỏi.
“, đang ngoài hành lang.”
đẩy cửa , An An đang hàng ghế ngoài hành lang, hai chân đong đưa, tay cầm một chiếc chong chóng nhỏ chắc do y tá cho.
“An An, chào bà nội con.”
An An nhảy xuống ghế, chạy cửa phòng bệnh, ló nửa trong, gọi lớn: “Bà nội, bà dưỡng bệnh cho khỏe nhé, bữa con tới thăm bà!”
chồng mở mắt , đứa cháu gái, đôi môi run rẩy: “An An… Con đây, cho bà nội con một chút…”
An An ngần ngừ một lát, ngoái , gật đầu.
Con bé bước phòng bệnh, đến sát giường, chồng vươn bàn tay sờ lên má con bé.
“An An, con nhớ bà nội ?”
An An suy nghĩ một chút, đáp: “Cũng nhớ ạ.”
“Thế… con với con, bảo chuyển về ở cùng bà ?”
An An chớp chớp mắt: “Bà nội ơi, nhà con nhỏ lắm, ở nhiều .”
“Cái gì cơ?”
“Nhà con 41 mét vuông, một cái giường đơn, một cái sofa giường. ngủ sofa, con ngủ giường. Ba còn chẳng chỗ mà ngủ, bà mà đến nữa thì càng chỗ.”
Bà cụ giường bên cạnh phì : “Con nhãi , mồm mép gớm nhỉ.”
Mặt chồng lúc đỏ lúc trắng, á khẩu.
An An : “ ơi, con xong .”
“Ừ, về thôi con.”
An An tung tăng chạy , nắm lấy tay .
Trong hành lang, một cô y tá trẻ đuổi theo: “Chị ơi, đợi .”
dừng : “ chuyện gì em?”
Cô y tá đưa cho một tờ giấy: “Đây giấy báo nộp tiền tạm ứng viện phí chồng chị, còn thiếu 2.000 NDT.”
Đừng bỏ lỡ: Thập Niên 70: Gả Chồng Quan Quân Tàn Tật, Hai Nhóc Con Phản Diện Đừng Sa Ngã, truyện cực cập nhật chương mới.
lướt qua tờ giấy, nhận.
“Em đưa cho Trần Hạo , nó con trai ruột bà.”
Cô y tá ngớ : “ mà”
“Nó đang ở trong phòng bệnh, mặc áo thun xám . Em bảo với nó, nó sinh nó, nuôi nó ba mươi năm, đến lúc nó xì tiền .”
Cô y tá chần chừ một lúc cũng rời .
An An ngước lên : “ ơi, đóng tiền cho bà nội ?”
“ đóng.” xổm xuống ngang tầm mắt con bé, “Ai đóng tiền thì đó đóng. Bà nội sinh chú út, sinh . Con hiểu ?”
An An suy nghĩ ba giây đồng hồ, gật đầu: “Con hiểu . Giống như lời ba bạn con , ai trồng cây thì đó tưới nước.”
bật : “Đại loại thế đấy.”
dắt tay con bé khỏi khu nội trú, ánh mặt trời chói chang chiếu thẳng mặt.
An An nheo mắt hỏi: “ ơi, giờ ạ?”
“ ăn lẩu.”
“ ăn lẩu ạ?”
“Hôm nay để ăn mừng.”
“Ăn mừng chuyện gì ạ?”
“Ăn mừng bà nội con bệnh thật, giả vờ.”
An An nghiêng đầu hai giây, buông thõng một câu khiến ngờ tới: “ ơi, lúc câu ác ác .”
lớn.
“ vốn dĩ mà.” bóp nhẹ bàn tay con bé, “ thì ức hiếp đến chết từ lâu .”
Khi lên xe, điện thoại rung lên.
Trần Phương nhắn tin: “Lệ Quyên, em quá đáng lắm ? nhập viện , mà em vẫn cứ mấy lời về tiền thuê nhà.”
đáp: “Chị, em hỏi chị, xuất viện thì ở ?”
“Ở… ở nhà Trần Hạo!”
“Trần Hạo ở ?”
“Nó… nó thuê trọ.”
“Nó thuê trọ đủ chỗ cho ở ?”
Đầu dây bên im lặng.
nhắn tiếp: “Chị, nếu chị thật sự hiếu thảo, thì chị đón về nhà chị mà ở. Nhà chị ba phòng ngủ hai phòng khách, dư sức cho một bà già ở.”
Trần Phương: “Cô”
: “Em phản đối chị hiếu, chị thể hiện bằng hành động, chứ mồm.”
Chị nhắn nữa.
An An ngủ bên cạnh , đầu tựa vai , nước dãi chảy cả áo.
hàng cây lùi dần ngoài cửa sổ xe, bỗng nhớ một chuyện hôm nay kỷ niệm chín năm ngày cưới và Trần Kiến Quốc.
Ngày chín năm , mặc chiếc váy cưới trắng tinh, đón khách ở cửa nhà hàng, chồng nắm tay thủ thỉ: “Lệ Quyên, con chính nhà họ Trần chúng .”
cứ ngỡ đó khởi đầu sự chấp nhận.
mới nhận , đó khởi đầu sự bóc lột.
Điện thoại rung, Trần Kiến Quốc.
“Lệ Quyên, nhập viện , em nên những lời đó.”
đáp: “Nên thì em hết . Nếu thương xót , thì tự mà nộp 2.000 NDT tiền tạm ứng .”
“ lấy tiền?”
“ tiết kiệm 30.000 NDT cơ mà, quên ?”
câm nín.
tắt máy, tựa lưng cửa sổ xe, nhắm mắt .
thở An An thoang thoảng bên tai, nhè nhẹ, ấm áp.
Gió thành phố luồn qua khe cửa xe, mang theo hương vị mùa hè.
Ngày mai vẫn làm, vẫn sửa PowerPoint, vẫn đón An An tan học.
Ngày tháng vẫn trôi.
chí ít giờ đây những ngày tháng riêng .
Bảy giờ tối, Trần Phương gửi đến một tin nhắn thoại, giọng nghẹn ngào: “Lệ Quyên, Trần Hạo chạy ! Nó lấy luôn 2.000 NDT !”
đang cùng An An xem phim hoạt hình, thấy tin nhắn , phản ứng đầu tiên buồn , phản ứng thứ hai quả nhiên như thế.
“Chạy ?”
“Ừ! bảo nó nộp tiền tạm ứng, nó cầm 2.000 NDT đó bỏ chạy luôn, điện thoại cũng gọi !”
“Nó lấy 2.000 NDT em đưa cho ?”
“ ! còn kịp cất , nó giật lấy !”
tựa lưng ghế sofa, thở dài: “Chị, chị báo cảnh sát .”
“Báo cảnh sát? Nó em trai chị…”
“ thì coi như 2.000 NDT đó cho chó ăn.”
Trần Phương bật : “Lệ Quyên, đẻ đứa con thế …”
đáp lời.
Câu hỏi , lẽ chỉ chồng mới tự trả lời .
An An ngước lên : “ ơi, chú út ăn trộm tiền ?”
“Ừ.”
Bạn thể thích: 80 Đại Viện Sủng Hôn: Tiểu Kiều Mềm Cuồng Liêu Binh Ca Ca - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Bà nội giận ạ?”
“Bà nội tức chết chứ.”
“ bà nội còn thương chú út ?”
ngẫm nghĩ: “Sẽ . Tình yêu một , cần lý lẽ.”
An An hiểu, sang xem tivi.
lấy điện thoại , nhắn cho Trần Kiến Quốc một tin: “Em trai lấy trộm 2.000 NDT kìa.”
phản hồi ngay lập tức: “Cái gì?”
“2.000 NDT em đưa cho , bảo nó mang nộp viện phí tạm ứng, nó cầm bỏ trốn luôn .”
“Đồ khốn nạn!”
Đây đầu tiên thấy Trần Kiến Quốc chửi em trai .
nhắn thêm: “Ngày mai sẽ tìm nó!”
trả lời.
Mười rưỡi tối, An An ngủ.
ngoài ban công hóng gió, điện thoại sáng đèn Trần Hạo nhắn tin đến.
“Chị dâu, cho em mượn 2.000 NDT tiêu tạm, mấy bữa nữa em trả chị.”
dòng chữ , gõ hai chữ: “Cút .”
đó chặn liên lạc luôn.
Gió đêm mơn man, mang theo mùi khói từ những quán thịt nướng lầu.
Ánh đèn từng nhà dần tắt, sân trường đối diện tĩnh lặng, bóng đèn đường hắt ánh sáng nhợt nhạt xuống đường chạy.
nhớ lời bà cụ giường bên trong bệnh viện hôm nay “Bà thông gia phúc quá.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.