80 Đại Viện Sủng Hôn: Tiểu Kiều Mềm Cuồng Liêu Binh Ca Ca
Chương 109: Anh Là Chỗ Dựa Của Em
“ đàn kia đẹp trai quá! Khí chất mạnh mẽ thật! Kh hề sợ hãi...”
“Đúng vậy, đúng vậy, lúc mắng , cả toát ra khí thế áp bức...”
“ là trai của Kiều Ngạn Tâm ư? Kiều Ngạn Tâm kh mồ côi , đâu ra trai, chắc c kh ruột...”
“ trai tốt như vậy, ruột thịt hay kh cũng chẳng quan trọng, trai như thế này, cho xin một ...”
Khóe môi Kiều Ngạn Tâm khẽ cong lên, thầm nghĩ, *Quý Yến Lễ tốt như vậy, trên đời này chỉ một, là của !*
Tống Vân Đình đã từ phía sau đám đ lùi về sau hàng cây x, Quý Yến Lễ đứng ra bảo vệ Kiều Ngạn Tâm, cùng cô vào phòng bảo vệ, trong lòng vừa chua xót, vừa ngứa ngáy, vừa căm hận, cô ta siết chặt nắm đấm.
Quý Yến Lễ dùng lời lẽ ngắn gọn nhưng đầy đủ, kể lại chuyện Lý Xuân Chi gây rối ở cổng trường.
“Hôm nay chỉ là khóc lóc ầm ĩ, mắng mỏ học sinh, trắng trợn đổi trắng thay đen, các kh kịp thời ngăn cản, ngày mai bà ta thể sẽ cầm d.a.o đến cổng trường làm bị thương khác, vạn nhất gây ra hậu quả kh thể kiểm soát, các gánh nổi trách nhiệm này kh?”
Đội trưởng đội bảo vệ bị hỏi đến ngớ ra.
Lý Xuân Chi gây rối ở cổng trường lâu như vậy, vậy mà kh một giáo viên hay nhân viên an ninh nào ra mặt ngăn cản, quả thực là trường học tắc trách. Quý Yến Lễ nói sách mách chứng, đội trưởng đội bảo vệ chỉ còn biết xin lỗi, đồng thời cam đoan tuyệt đối sẽ kh để sự việc tương tự xảy ra nữa.
Sau khi ra khỏi phòng bảo vệ, đám đ hóng chuyện đã tản , Lý Xuân Chi, Trương Hồng và Vương Diễm cũng đã sớm chuồn mất.
Quý Yến Lễ thả chậm bước chân, sánh vai cùng Kiều Ngạn Tâm tới, rũ mắt hỏi cô: “Hai nữ sinh vừa hùa theo phụ nữ kia nói bậy bạ tên là gì?”
“Một là Trương Hồng, một là Vương Diễm, hai này quan hệ kh tệ với Thẩm Th Nịnh,”
Quý Yến Lễ gật đầu, nói: “Ngạn Tâm, chuyện này em kh cần bận tâm, cứ để xử lý.”
“Vâng.” Kiều Ngạn Tâm th lòng ấm áp, cảm giác được che chở thật tốt. Th phía trước kh ai chú ý, cô vươn bàn tay nhỏ n nh chóng véo nhẹ lòng bàn tay to lớn của Quý Yến Lễ, lại vội vàng bu ra.
Cảm nhận được hơi ấm trong lòng bàn tay, lòng Quý Yến Lễ khẽ động, cả trở nên dịu dàng hơn nhiều.
Quý Yến Lễ sau khi rời quân khu đã đến đoàn văn c l xe đạp của Kiều Ngạn Tâm, mới đạp xe đến trường học, vì vậy đã chậm trễ một lát, kh thể xuất hiện kịp thời bên cạnh cô để bảo vệ cô, trong lòng l làm tiếc.
sải bước dài lên xe đạp, Kiều Ngạn Tâm đỡ l vòng eo thon chắc của , nhảy lên yên sau, bàn tay nhỏ kéo vạt áo sơ mi trắng hai bên eo , nhẹ nhàng tựa vào lưng .
Kiều Ngạn Tâm khẽ cười nói: “Về nhà thôi, nấu cơm ăn.”
Về đến tiểu viện của Kiều Ngạn Tâm, cô định chui ngay vào bếp, nhưng lại bị Quý Yến Lễ nắm l cổ tay kéo vào phòng. mang tính trừng phạt mà ấn cô xuống giường, chằm chằm đôi môi đỏ mọng của cô hỏi: “Tại kh nói cho biết?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-109--la-cho-dua-cua-em.html.]
Kiều Ngạn Tâm chớp chớp đôi mắt to xinh đẹp: “Chuyện gì ạ?”
Đôi mắt đen sâu thẳm của Quý Yến Lễ, khóe mắt hơi ửng hồng.
“Chuyện em bị hạ độc ở đoàn văn c, vừa nghe nói em bị ta hạ độc, suýt nữa thì sợ c.h.ế.t khiếp...”
Kiều Ngạn Tâm dùng ngón tay xoa xoa khóe mắt , nhẹ nhàng vuốt ve, nũng nịu nói: “Em kh mà, thật sự kh chút chuyện gì cả, ngược lại là Quý Hướng Viễn chịu khổ.”
“Lần này thì kh , nhưng vạn nhất lần sau thì ...” L mi Quý Yến Lễ run rẩy, vuốt ve gương mặt trắng nõn của Kiều Ngạn Tâm, giọng khàn khàn nói: “Ngạn Tâm, sau này bất cứ chuyện gì cũng nói cho đầu tiên, bất kể lúc nào, cũng là chỗ dựa của em, bất kể gặp chuyện gì, cũng sẽ x lên trước em, thay em che c những phong ba bão táp đó...”
Lời nói của như một dòng suối trong lành chảy vào tận đáy lòng Kiều Ngạn Tâm, ấm áp và kiên định vô cùng.
“Vâng.” Kiều Ngạn Tâm chủ động vòng tay qua cổ Quý Yến Lễ, kéo xuống, đôi môi căng mọng tươi tắn chủ động dán lên đôi môi mỏng của .
Cả Quý Yến Lễ như bị châm lửa, ngọn lửa tình ái bùng lên tức thì...
Kiều Ngạn Tâm hôn nhẹ vành tai , hờn dỗi nói: “Em là em gái ? Ở trước mặt bao nhiêu , chẳng lẽ em kh xứng được thừa nhận là yêu của ?”
Quý Yến Lễ lúc này mới nhận ra Kiều Ngạn Tâm đang giận vì chuyện này, vội vàng giải thích: “Ngạn Tâm, em còn nhỏ quá, sợ sẽ gây ra ảnh hưởng kh tốt cho em.”
Kiều Ngạn Tâm cũng kh thật sự giận, chỉ là cố ý trêu chọc thôi, cô hờn dỗi : “Nếu nói em là em gái , vậy gọi một tiếng ‘em gái’ nghe thử xem.”
Trên khuôn mặt tuấn tú của Quý Yến Lễ hiện lên vài phần ngượng ngùng, bỗng nhiên cảm th từ “em gái” này lại chút khó thốt ra, quá mập mờ.
Kiều Ngạn Tâm chớp chớp mắt: “Hửm?”
Quý Yến Lễ đành cứng da đầu gọi một tiếng: “Em gái, Ngạn Tâm em gái...”
Giọng trầm thấp dễ nghe, lại tràn đầy dịu dàng, lập tức khiến Kiều Ngạn Tâm rung động trong lòng.
Kiều Ngạn Tâm kh kìm được ngẩng khuôn mặt nhỏ n lên, ghé sát vành tai Quý Yến Lễ gọi một tiếng: “ ơi, Yến Lễ ơi...”
Giọng cô ngọt ngào, mềm mại đến vậy, hồn phách Quý Yến Lễ đều bị cô câu mất, nói với giọng ên cuồng: “Ngạn Tâm, là chính em khiêu khích ...”
Mãi lâu sau, hai mới lưu luyến kh rời mà tách nhau ra.
Kiều Ngạn Tâm nhẹ nhàng đẩy đẩy lồng n.g.ự.c rắn chắc của Quý Yến Lễ, cong môi cười: “Suýt nữa thì em quên mất, em còn thứ muốn tặng cho đây.”
“Ồ?” Đôi mắt đen của Quý Yến Lễ khẽ rung, tràn đầy mong đợi. từng nghe Lục Chính Hằng nói, sau khi một nam một nữ xác định quan hệ, thường sẽ tặng vật đính ước để bày tỏ tấm lòng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.