Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

80 Đại Viện Sủng Hôn: Tiểu Kiều Mềm Cuồng Liêu Binh Ca Ca

Chương 137: Kiều Ngạn Tâm Phản Đòn

Chương trước Chương sau

Tiếng cười nhạo của Trương Hồng và Vương Diễm đã thu hút một đám đ hiếu kỳ, ai n đều dùng ánh mắt tò mò xen lẫn mỉa mai để đ.á.n.h giá Kiều Ngạn Tâm.

Khóe môi Kiều Ngạn Tâm khẽ cong lên, ánh mắt lạnh lùng bước đến trước mặt hai bọn họ, thong thả quan sát.

“Hai mau quên thật đ, vừa mới làm bản kiểm ểm xong đã lại ngứa mồm phun phân . Kh lại cái bộ dạng ch chua của , tr chẳng khác gì lũ chuột cống chuyên c.ắ.n trộm khác!”

Lúc này, sắc mặt Vương Diễm và Trương Hồng bỗng trở nên kỳ quái, thậm chí còn lộ vẻ cười trên nỗi đau của khác. Kiều Ngạn Tâm vừa quay đầu lại thì th cô Vương đang đứng ngay sau lưng .

Kiều Ngạn Tâm chẳng chút sợ hãi, loại giáo viên đạo đức giả này trong mắt cô chẳng khác gì cầm thú.

Cô Vương hừ lạnh một tiếng, hống hách chỉ tay vào mặt Kiều Ngạn Tâm quát: “Kh khí của trường này chính là bị loại hồ ly tinh kh biết liêm sỉ như cô làm cho bại hoại. Bản thân làm chuyện đồi bại còn dám chỉ trích học sinh của !”

Kiều Ngạn Tâm bình tĩnh cô Vương, gằn từng chữ: “ th bà đúng là ‘Cỏ lau trên tường, đầu nặng chân nhẹ gốc rễ n; măng mọc trên núi, vỏ dày miệng nhọn bụng rỗng tuếch’, ngoài việc ăn nói bừa bãi ra thì chẳng chút bản lĩnh thật sự nào. Loại giáo viên như bà thì dạy dỗ được học sinh ra hồn gì?”

Mắng xong, Kiều Ngạn Tâm quay thẳng, kh cho bà ta cơ hội mắng lại.

Cô Vương tức đến suýt hộc máu. Thẩm Th Nịnh cuối cùng cũng chờ được cơ hội thể hiện, vội lao tới đỡ l cô Vương, dịu dàng an ủi: “Cô Vương, cô bớt giận. Chúng em đều biết cô là giáo viên ưu tú và trách nhiệm nhất, chúng em luôn đứng về phía cô.”

Cô Vương Thẩm Th Nịnh đầy an ủi, lại hằn học lườm theo bóng lưng Kiều Ngạn Tâm.

Vừa vào lớp, Phó Hán Văn và Vương Minh Hạo đã xúm lại, vừa tò mò vừa quan tâm hỏi: “Kiều Ngạn Tâm, giỏi thật đ. Chuyện sáng nay là thật hay giả vậy? Mà kể cả thật thì cũng gì to tát đâu, yêu đương thôi mà, g.i.ế.c phạm pháp gì đâu.”

“Đúng đ, Kiều Ngạn Tâm đừng buồn nhé, kh gì ghê gớm cả.”

Kiều Ngạn Tâm lập tức mỉm cười, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết.

“Hai tin tớ trong sạch ? Nhưng tớ thật sự kh làm chuyện gì mất mặt cả.”

Phó Hán Văn và Vương Minh Hạo gật đầu lia lịa: “Tất nhiên là tin , kh loại đó...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-137-kieu-ngan-tam-phan-don.html.]

Kiều Ngạn Tâm thong thả về chỗ ngồi của . Lúc này, một bóng dáng cao lớn c trước mặt cô, Tống Vân Đình kho tay đứng đó, giọng ệu cao ngạo và lạnh nhạt.

“Kiều Ngạn Tâm, chiều nay tan học theo về nhà. Chỉ cần cô biểu hiện tốt một chút, mẹ sẽ kh đuổi cô nữa.”

Kiều Ngạn Tâm chán ghét liếc Tống Vân Đình một cái: “Kh cần, chỗ ở .”

Tống Vân Đình cười lạnh, khinh miệt nói: “Cô chỉ chỗ ở tạm thời thôi. Quý gia thuê phòng cho cô ở ngoài đúng kh? Cô cứ đứng núi này tr núi nọ giữa hai thằng con trai nhà họ Quý, sớm muộn gì cũng làm họ nổi giận, ta còn thèm thu nhận cô chắc? Động não chút , cô sắp bị đuổi ra đường đ, nhân lúc nhà còn muốn nhận cô thì mau dọn dẹp chăn chiếu mà cuốn gói về .”

Tống Vân Đình đoán chắc Quý Yến Lễ đã sắp xếp chỗ ở cho Kiều Ngạn Tâm. Nhưng hôm nay Bạch Ninh đã làm loạn ở trường, Quý Cẩm Lương chắc c sẽ cắt đứt mọi liên hệ giữa cô và nhà họ Quý, nhất định sẽ đuổi cô . Đây chính là thời cơ tốt nhất để đưa cô về nhà .

Kiều Ngạn Tâm lạnh lùng đáp: “Tống Vân Đình, là hề à? chỗ nào cũng th mặt thế? thích ở đâu là quyền của , đến lượt lo chắc?”

Đang nói chuyện, bỗng nghe th tiếng loa phóng th vang lên giọng nói dõng dạc của hiệu trưởng.

“Alo, trật tự! Trật tự! muốn th báo một việc liên quan đến em Kiều Ngạn Tâm...”

Trên khuôn mặt tuấn tú của Tống Vân Đình hiện lên nụ cười đắc tg: “Kiều Ngạn Tâm, cô còn tự đắc nữa . Nghe xem, hiệu trưởng đích thân ểm d phê bình cô kìa!”

Phó Hán Văn cũng lo lắng: “Kiều Ngạn Tâm, làm bây giờ? Hiệu trưởng dùng loa mắng kìa, kiên cường lên, cứ coi như ta đang đ.á.n.h rắm !”

Vương Minh Hạo: “Kh nghe kh nghe, vịt nghe sấm thôi. Kiều Ngạn Tâm, cứ bịt tai lại là hiệu trưởng kh mắng được đâu...”

Cả lớp cũng xôn xao, ai n đều đổ dồn ánh mắt kỳ quái về phía Kiều Ngạn Tâm, kẻ thì chờ xem kịch vui, thì thật lòng đồng cảm.

Cô Vương và Thẩm Th Nịnh đứng ngoài hành lang, cả hai đều nở nụ cười đắc ý. Đặc biệt là Thẩm Th Nịnh, cô ta cười rạng rỡ, thầm nghĩ: *“Kiều Ngạn Tâm, lần này mày c.h.ế.t chắc .”*

“Cô Vương, hiệu trưởng định kỷ luật Kiều Ngạn Tâm kh ạ?”

Cô Vương hừ một tiếng: “Kỷ luật thì nhẹ quá. Em kh nghe mẹ Quý Hướng Viễn nói , nhất định đuổi học nó. Hiệu trưởng chắc là định c khai khai trừ nó đ!”

Lúc này, cô Lý chủ nhiệm lớp 1 vội vã lên lầu. Cô Vương lập tức gọi lại, giả vờ quan tâm: “Cô Lý, hiệu trưởng định c khai khai trừ Kiều Ngạn Tâm lớp cô à? Là chủ nhiệm, chắc cô cũng bị liên lụy, tháng này mất d hiệu thi đua nhỉ?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...