80 Đại Viện Sủng Hôn: Tiểu Kiều Mềm Cuồng Liêu Binh Ca Ca
Chương 231: Quý Đoàn Trưởng Trị "Trà Xanh"
Quý Yến Lễ quấn dây thừng qu eo Hoàng Oánh Oánh m vòng, xác nhận đã chắc c mới hô lớn: “Kéo!”
Mọi trên bờ cùng hợp lực kéo Hoàng Oánh Oánh lên, Quý Yến Lễ cũng được đưa lên ngay sau đó. Hoàng Oánh Oánh nằm vật ra đất như một con cá mắc cạn, há miệng thở dốc. Quý Yến Lễ nghiêm nghị liếc cô ta một cái, kh nói lời nào, xoay vào lều thay quần áo.
Điều kh ngờ tới là ngay chiều hôm đó, Hoàng Oánh Oánh lại mắt đẫm lệ mò vào lều của , khóc lóc t.h.ả.m thiết như hoa lê dính hạt mưa.
“Quý đoàn trưởng, trong làng nói ôm là đã làm nhục , nói chịu trách nhiệm với ...”
Quý Yến Lễ chậm rãi quay lại, gương mặt phủ một lớp sương lạnh, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, nghiến răng hỏi: “Cô nói cái gì?”
Hoàng Oánh Oánh bỗng th hoảng loạn, bản năng lùi lại một bước: “Quý... Quý đoàn trưởng, ta nói đã ôm , thì chịu trách nhiệm... làm hỏng d dự của , biết làm đây...”
Đôi mắt tuấn tú của Quý Yến Lễ b.ắ.n ra những tia hàn quang. giơ tay vỗ mạnh một cái xuống bàn, chiếc bàn gỗ đặc trước mặt “rắc” một tiếng, gãy làm đôi. Quý Yến Lễ như vô tình mà quơ quơ nắm đ.ấ.m to như bao cát trước mặt cô ta.
Hoàng Oánh Oánh cái bàn nát b, lại nắm đ.ấ.m của , mặt cắt kh còn giọt máu. Cô ta kh ngờ Quý Yến Lễ lại mặt bạo lực đến thế. Nếu theo ta, lỡ một lời kh hợp mà ta vung nắm đ.ấ.m thì mà mất mạng ?
Quý Yến Lễ nhe hàm răng trắng bóng, cười một cách lạnh lẽo: “Cô vừa nói gì cơ?”
Hoàng Oánh Oánh sợ đến mức nói kh nên lời: “Kh... kh gì... Quý đoàn trưởng, cứ bận , việc, trước đây...”
Hoàng Oánh Oánh chạy trối c.h.ế.t khỏi lều, Quý Yến Lễ khẽ nhếch môi. Với loại tiểu thư kh biết trời cao đất dày này, chỉ cần dọa một chút là bảo đảm kh bao giờ dám bén mảng tới gần nữa.
Hoàng Oánh Oánh chạy thục mạng ra ngoài, tim đập thình thịch. Tôn Đại Tráng th bộ dạng t.h.ả.m hại của cô ta, cố gắng lắm mới nhịn được cười.
“Đã bảo đừng trêu vào mà kh nghe, giờ thì nếm mùi đau khổ chưa?”
Hoàng Oánh Oánh lau nước mắt, than thở: “Chú Tôn, Quý Yến Lễ đáng sợ quá, cháu kh thèm làm lính của ta nữa đâu, chú sắp xếp việc khác cho cháu .”
Tôn Đại Tráng cười tủm tỉm: “Oánh Oánh à, cháu về lều nghỉ ngơi , nếu th chán thì ra giúp các thím đóng bao cát.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-231-quy-doan-truong-tri-tra-x.html.]
Hoàng Oánh Oánh đôi bàn tay trắng trẻo và đôi giày vải của , cô ta đời nào chịu làm cái việc bẩn thỉu đó. Tôn Đại Tráng còn việc chính sự lo, dặn cô ta đừng chạy lung tung kẻo lại ngã xuống s, xoay bỏ .
Hoàng Oánh Oánh chán nản, đầy bụng ấm ức dọc theo đê về lều, thì gặp một sĩ quan dáng cao lớn, hiên ngang tới, chính là Lục Chính Hằng. Lục Chính Hằng vốn định tìm Quý Yến Lễ, kh ngờ lại đụng Hoàng Oánh Oánh. này vốn tính thích mỹ nữ, đặc biệt là thích trêu chọc những cô nàng tiểu thư chưa trải sự đời như thế này.
Lục Chính Hằng cố ý hỏi: “Chào cô bé, cho hỏi cô biết lều của Quý đoàn trưởng ở đâu kh?”
Nghe th tên Quý Yến Lễ, tim Hoàng Oánh Oánh khẽ run lên, hậm hực nói: “Cái đó thô lỗ lắm, tìm ta làm gì?”
Lục Chính Hằng cười cười: “ ta chọc giận cô à?”
“Hừ!” Hoàng Oánh Oánh dậm chân, chớp mắt Lục Chính Hằng: “ là bạn của ta ?”
“Đúng vậy.” Lục Chính Hằng cười hì hì: “Yến Lễ tuy hơi lạnh lùng, nhưng kh bao giờ chủ động chọc giận con gái đâu, chắc c là cô trêu chọc ta trước đúng kh?”
Hoàng Oánh Oánh ngượng chín mặt, thầm nghĩ ai bảo Quý Yến Lễ đẹp trai quá làm gì, cô ta chỉ là nhất thời “mê trai” thôi mà. Nhưng miệng vẫn cứng: “Nói bậy, theo đuổi xếp thành hàng dài, thèm vào trêu chọc cái tên bạo lực đó!”
“Ha ha.” Lục Chính Hằng phản ứng của cô ta là biết ngay đoán đúng, liền bồi thêm: “Chắc c là cô bị Quý Yến Lễ phớt lờ chứ gì? Cũng kh trách cô được, chỉ tại vợ ta đẹp quá thôi. So với vợ ta, cô đúng là kém một bậc xa đ...”
Hoàng Oánh Oánh cảm th như bị vạn tiễn xuyên tâm, mặt đầy vẻ kh phục. Chưa kịp phát tác, Lục Chính Hằng đã nói tiếp: “Quý Yến Lễ th cô kh đẹp, đó là cảm nhận cá nhân của ta thôi, kh tính. Trong mắt , cô là một cô gái đáng yêu và xinh đẹp.”
Hoàng Oánh Oánh: “...” Nghe ta nói vậy, tâm trạng cô ta bỗng chốc tốt lên hẳn.
Lục Chính Hằng cười nói: “Cô bé xinh đẹp, giờ thể dẫn tìm Quý Yến Lễ được chưa?”
Hoàng Oánh Oánh đỏ mặt, gật đầu.
Quý Yến Lễ đang kiểm tra tình hình đê ều dọc bờ s, vừa ngẩng đầu lên đã th Lục Chính Hằng và Hoàng Oánh Oánh cùng tới. Hai nói cười vui vẻ, tr vẻ thân thiết. Hoàng Oánh Oánh vẫn còn ám ảnh tâm lý với Quý Yến Lễ, chỉ đứng từ xa chỉ tay về phía nói với Lục Chính Hằng: “ cần tìm ở kia kìa.” Nói xong liền quay bỏ ngay.
Lục Chính Hằng cười cảm ơn bước nh tới bên Quý Yến Lễ. Quý Yến Lễ nhướng mày, chút ghét bỏ hỏi: “ lại cùng cô ta?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.