80 Đại Viện Sủng Hôn: Tiểu Kiều Mềm Cuồng Liêu Binh Ca Ca
Chương 256: Chăm Sóc Ngọt Ngào
Cố Hải Đường vốn dĩ đã sắp xếp bảo mẫu nhà họ Cố đúng giờ mang đến ba bữa ăn mỗi ngày, nhưng Quý Yến Lễ lại thích tài nấu nướng của dì Trần hơn, Cố Hải Đường cũng liền kh còn kiên trì nữa.
Vào lúc ban đêm, Quý Cẩm Lương liền đưa Quý lão thái thái và Quý Hướng Viễn về căn nhà ở Kinh Thị.
Quý lão thái thái tuổi đã cao, ở bệnh viện kh chịu nổi.
Hơn nữa, Kiều Ngạn Tâm ở đây, bệnh viện y tá, bác sĩ, đến bao nhiêu cũng kh giúp được gì nhiều.
Kiều Ngạn Tâm đơn giản bảo tất cả mọi về nhà , cô một ở lại bệnh viện chăm sóc Quý Yến Lễ.
Quý Yến Lễ chỉ mong mọi đều hết, những khác ở đây, ngược lại sẽ ảnh hưởng đến sự ngọt ngào của và Kiều Ngạn Tâm.
Sau khi Kiều Ngạn Tâm rửa mặt đ.á.n.h răng, cô lại chuẩn bị một chậu nước ấm, giúp Quý Yến Lễ lau rửa cơ thể.
Bên cạnh giường bệnh của Quý Yến Lễ còn một chiếc giường nhỏ dành cho nhà nghỉ ngơi.
Kiều Ngạn Tâm vừa ngồi vào chiếc giường nhỏ, chuẩn bị nằm xuống ngủ, liền th đôi mắt sáng ngời của Quý Yến Lễ cô, ánh mắt còn chút tủi thân.
“Ngạn Tâm...”
Kiều Ngạn Tâm đành một lần nữa ngồi vào mép giường Quý Yến Lễ, cúi cười .
“Em sợ đè nặng .”
Quý Yến Lễ kh nói lời nào, vẫn đáng thương vô cùng, mang theo chút l lòng, cầu khẩn cô.
th Kiều Ngạn Tâm đau lòng kh thôi, cũng rung động kh thôi, cô hôn lên đôi môi mỏng của vài cái, cười nói: “Nếu làm vết thương của đau thì em cũng mặc kệ đ.”
Đôi mắt đào hoa đẹp đẽ của Quý Yến Lễ lập tức tràn đầy ý cười, vội vàng muốn dịch sang bên cạnh, nhường chỗ cho Kiều Ngạn Tâm.
“Chậm một chút, cẩn thận vết thương.”
động tác quá lớn, quả nhiên ảnh hưởng đến vết thương, đau đến trán lấm tấm mồ hôi lạnh, nhưng nụ cười trên mặt lại càng sâu.
Kiều Ngạn Tâm một bên l khăn gi lau mồ hôi cho , một bên giọng nũng nịu trách mắng .
“Đâu nói là kh ngủ cùng đâu, sốt ruột làm gì chứ.”
Cô cẩn thận đặt tay và chân Quý Yến Lễ ngay ngắn, tránh đè nặng , sau đó nhẹ nhàng chui vào trong chăn,
Đầu nhỏ tựa vào vai , chớp mắt .
“Ngủ .”
“Hôn một cái.”
Giọng nói Quý Yến Lễ khàn khàn trầm thấp, gương mặt chút hồng.
Kiều Ngạn Tâm hiện tại đối với cầu ắt đáp, cô nhổm nửa trên, ghé sát mặt hôn hai cái.
“Môi.”
Kiều Ngạn Tâm cười cười, sờ sờ môi hơi khô nứt, cúi đầu nhẹ nhàng mổ hai cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-256-cham-soc-ngot-ngao.html.]
Quý Yến Lễ lúc này hoàn toàn thỏa mãn, ngoan ngoãn nhắm mắt lại ngủ.
Kiều Ngạn Tâm bận rộn cả ngày, mệt mỏi kh tả xiết, Quý Yến Lễ yếu ớt kh tả xiết, hai ôm nhau ngủ ngon lành lạ thường.
Sáng hôm sau tỉnh lại, Kiều Ngạn Tâm ngay lập tức vươn tay sờ đầu Quý Yến Lễ, th đã hạ sốt, cô cũng yên tâm hơn nhiều.
Sau khi y tá truyền dịch cho Quý Yến Lễ, Cố Hải Đường liền đến.
Vì dì Trần sẽ chuyên môn hầm c cá cho Quý Yến Lễ, nên Cố Hải Đường chỉ mang theo một cặp lồng c thịt bò và hai cái bánh bao nhân thịt gà cho Kiều Ngạn Tâm.
Ngày hôm qua Kiều Ngạn Tâm đến bệnh viện, còn chưa chào hỏi Phong Đài, hơn nữa cũng thăm Lục Chính Hằng.
Ăn sáng xong, cô “xin phép” Quý Yến Lễ,
Sau đó dưới ánh mắt nóng bỏng của Quý Yến Lễ, cô ra khỏi phòng bệnh.
Cô trước ra ngoài bệnh viện tìm ện thoại c cộng, gọi ện đến nhà máy rượu, nhờ nhân viên nhà máy chuyển lời cho Phong Đài, nói rằng cô đang ở bệnh viện, gần đây kh thời gian đến phân xưởng bên đó.
Lúc quay về, cô ghé vào cửa hàng ở cổng bệnh viện mua hai hộp sữa bột, một giỏ trái cây, đến phòng bệnh của Lục Chính Hằng.
Vết thương của Lục Chính Hằng nhẹ hơn một chút, nằm ở phòng bệnh thường phía dưới.
Bạch Nguyệt Nga và Lục Kiến Quốc nhận được tin Lục Chính Hằng bị thương, ngay lập tức chạy đến Kinh Thị. Lúc này Lục Kiến Quốc nhà ăn bệnh viện mua c cá cho Lục Chính Hằng, chỉ Bạch Nguyệt Nga một tr Lục Chính Hằng.
Kiều Ngạn Tâm đẩy cửa phòng bệnh, gọi: “Dì Bạch.”
Bạch Nguyệt Nga vội đứng dậy nhận l đồ trong tay cô, quan tâm hỏi: “Ngạn Tâm, Yến Lễ thế nào ? đã tỉnh chưa?”
“Yến Lễ khá hơn nhiều ạ, bác sĩ nói cứ từ từ dưỡng bệnh là sẽ khỏe thôi.”
Cô nói đến bên giường Lục Chính Hằng: “Chú Lục thế nào ạ?”
Đầu Lục Chính Hằng bị gạch đập trúng, rách m vết, băng bó trên đầu tr như cái bánh chưng.
Hai cánh tay cũng bị gãy xương, phổi cũng bị nhiễm trùng do hít bụi bẩn, nhưng kh nghiêm trọng như Quý Yến Lễ, chân cũng kh bị thương.
Lục Chính Hằng chút cạn lời: “Nói bao nhiêu lần , cháu nên gọi chú là , đừng lúc nào cũng gọi chú là chú, chú cũng chỉ hơn Quý Yến Lễ m tháng thôi.”
Kiều Ngạn Tâm cười cười, th bị thương, quyết định sau này kh gọi là “chú Lục” nữa, mà gọi là “ Lục”.
Lục Chính Hằng Kiều Ngạn Tâm chút chột dạ, chủ yếu là cảm th lỗi với Quý Yến Lễ, nếu kh vì tìm , Quý Yến Lễ cũng sẽ kh chịu trọng thương như vậy.
“Ngạn Tâm, cái đó, Yến Lễ thế nào ?”
“Giống thôi, vẫn còn nằm đó. Yến Lễ hôm qua đã bảo em đến thăm , chỉ là trước mặt kh rời được, nên mới kéo dài đến bây giờ.”
Mặt Lục Chính Hằng càng đỏ hơn, lần này thật sự đã liên lụy t.h.ả.m hại em tốt của , em tốt lại còn nhớ đến .
Lúc này, Lục Kiến Quốc mua cơm về , th Kiều Ngạn Tâm cũng ở đó, cười hỏi cô đã ăn chưa, nếu chưa ăn, sẽ xuống mua cơm cho cô lần nữa.
Kiều Ngạn Tâm vội vàng nói đã ăn .
Th Lục Kiến Quốc mua c cá cho Lục Chính Hằng, cô chủ động nói: “Chú Lục, dì Trần mỗi ngày đều hầm c bổ dưỡng cho Yến Lễ, sau này các bác đừng mua thêm gì cho Chính Hằng nữa, cứ để dì Trần tiện thể hầm chung luôn.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.