80 Đại Viện Sủng Hôn: Tiểu Kiều Mềm Cuồng Liêu Binh Ca Ca
Chương 320: Gài Bẫy Thẩm Thanh Nịnh
“Lớn lên đẹp trai, nhưng tính tình kh tốt kh? lớn lên xinh đẹp như vậy, lại ôn nhu dễ gần như thế, thế mà nỡ chọc tức giận.”
Thẩm Th Nịnh trong lòng vẫn còn tức giận, lạnh lùng nói: “ còn kh ? Lời nói cũng thật nhiều.”
Tần Tiểu Ngọc: “Được , làm phiền .”
Nói xong liền lập tức rời .
Thẩm Th Nịnh kh đuổi theo Tề Chí Quân, cũng lười về ký túc xá, chậm rãi dạo trong sân trường.
Vài phút sau, Tần Tiểu Ngọc lại quay lại, trong tay còn cầm một cái ví tiền, bước nh đuổi theo Thẩm Th Nịnh hỏi.
“Bạn học, cái ví tiền này chắc là của kh? Tớ nhặt được ở phía sau kia, hình như chỉ từ bên đó qua.”
Thẩm Th Nịnh trời sinh thích ham món lợi nhỏ, tự nhiên biết cái ví tiền này kh của cô. Lại lập tức tiếp nhận, mở ví tiền ra , th bên trong một tờ “đại đoàn kết” (tiền 10 tệ) và m tờ tiền hào, trên mặt tức khắc hiện lên nụ cười cảm kích.
“Cảm ơn , đây quả thật là ví tiền của , vừa chạy vội quá, ví tiền rơi lúc nào cũng kh biết.”
Tần Tiểu Ngọc hào sảng xua xua tay.
“ gì mà cảm ơn, chuyện nhỏ thôi. Nhưng tớ vẫn kh tìm th thư viện, muốn làm phiền cùng tớ qua đó, được kh? Chủ yếu là bạn học của tớ đang chờ tớ ở thư viện, tớ chậm cũng kh tốt lắm.”
Thẩm Th Nịnh nghĩ nghĩ, nói: “Vậy thôi.”
Đi ngang qua quầy bán quà vặt của trường, Tần Tiểu Ngọc chạy vào mua hai chai nước ga, hai gói đồ ăn vặt. Từ quầy bán quà vặt ra xong đưa cho Thẩm Th Nịnh một chai nước ga, một gói đồ ăn vặt.
“Cảm ơn đã giúp tớ dẫn đường, đây là tớ mời . Đúng , tớ tên là Tần Tiểu Ngọc, tên là gì? Tớ thường xuyên đến trường các tìm bạn học chơi, về sau chúng ta thể cùng nhau ra ngoài dạo, tớ cảm th hai ta hợp ý, kh bằng kết bạn .”
Thẩm Th Nịnh đã sớm bu xuống tâm phòng bị đối với Tần Tiểu Ngọc, liền nói ngay: “Được thôi, cũng đang muốn kết thêm m bạn đây, tên là Thẩm Th Nịnh. Tiểu Ngọc vui được làm quen với , thư viện đến , vào trước , về sau cơ hội cùng nhau chơi.”
Tần Tiểu Ngọc lại hỏi: “Ngày mai buổi tối trường chúng ta và trường các tổ chức hội ái hữu tân sinh, sẽ tham gia chứ?”
Thẩm Th Nịnh thích nhất tham gia các loại hoạt động, bởi vì thể trước mặt các nam sinh khác triển lãm mị lực của . Cô cười nói: “ tham gia chứ, ngày mai buổi tối gặp.”
“Ừm, đêm mai gặp.”
Xoay sau, nụ cười trên mặt Tần Tiểu Ngọc dần dần lạnh băng lên, kế hoạch đã thành c một nửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-320-gai-bay-tham-th-ninh.html.]
Đợi bóng dáng Thẩm Th Nịnh biến mất sau, nàng bước nh ra khỏi sân trường Đại học Chính Pháp, trở về Đại học Yến Kinh.
Vừa đến dưới ký túc xá, Hà Vĩnh Cương liền tức muốn hộc m.á.u mà x tới, nghiến răng nghiến lợi chất vấn: “Tần Tiểu Ngọc, cô đâu vậy? ở dưới ký túc xá của cô đợi lâu, hỏi dì quản lý ký túc xá, nói cô đã sớm ra ngoài! Cô tại đến bây giờ mới trở về? Nói, cô cùng thằng đàn hoang dã nào lén lút yêu đương kh?”
Hà Vĩnh Cương vì theo dõi Tần Tiểu Ngọc, đã ên cuồng mua chuộc dì quản lý ký túc xá, nhờ bà giúp ghi lại thời gian Tần Tiểu Ngọc rời khỏi và trở về ký túc xá mỗi ngày.
Tần Tiểu Ngọc vừa th dáng vẻ của , liền biết muốn nổi ên, bản năng run rẩy vài cái.
“Vĩnh Cương, đừng như vậy, em chỉ là cùng bạn học ra ngoài……”
“Được, hỏi cô là cùng ai? Đi, về nhà với , từ từ giải thích!”
Tần Tiểu Ngọc biết Hà Vĩnh Cương đã bị chọc giận, về nhà sau nhất định sẽ đ.á.n.h cô đến c.h.ế.t, tức khắc sợ đến mức hai chân nhũn ra, ngay cả lời cầu xin cũng kh nói ra được.
“Tiểu Ngọc, đường thật nh. Tớ chỉ cửa hàng mua chai nước thôi mà đã kh th tăm hơi, đây, khát nước , cho một chai!”
Kiều Ngạn Tâm mặt mày hớn hở chạy đến trước mặt hai , trong lòng ôm hai quyển sách, trong tay còn cầm hai chai nước ga, tự nhiên đưa cho Tần Tiểu Ngọc một chai.
Tần Tiểu Ngọc cầu cứu Kiều Ngạn Tâm.
Kiều Ngạn Tâm cười tự nhiên: “Vĩnh Cương, hôm nay tớ Đại học Chính Pháp tìm bạn học cấp ba mượn hai quyển sách, làm Tiểu Ngọc cùng tớ, vừa mới về khi tớ khát nước, cửa hàng mua nước ga, Tiểu Ngọc nói nàng cảm ứng được đến tìm nàng, sốt ruột hoảng hốt mà liền vội trở về, cũng chưa chờ tớ, xem Tiểu Ngọc yêu nhiều biết bao, một chốc cũng kh rời xa .”
Hà Vĩnh Cương lúc này mới biết đã trách lầm Tần Tiểu Ngọc, áy náy nắm l tay nàng.
“Tiểu Ngọc, xin lỗi. Em kh nói với là em ra ngoài cùng Ngạn Tâm, làm hại lo lắng vô ích. Đừng giận, lát nữa mời em ăn một bữa tiệc lớn.”
Tần Tiểu Ngọc cảm kích Kiều Ngạn Tâm một cái, tiếp theo, hờn dỗi Hà Vĩnh Cương, nói: “Em đây kh còn chưa kịp nói cho .”
“Ừm, là kh tốt.”
Kiều Ngạn Tâm cười cười, nói: “Vĩnh Cương, ngày mai buổi tối trường chúng ta và Đại học Chính Pháp một hội ái hữu tân sinh, tớ và Tiểu Ngọc đều , cũng cùng chúng tớ , vừa vặn thể ở bên Tiểu Ngọc.”
Hà Vĩnh Cương hỏi: “Chồng cũng chứ?”
“Tớ cũng muốn cùng tớ, nhưng ngày mai buổi tối họp, thật sự kh thể sắp xếp thời gian được.”
Hà Vĩnh Cương sảng khoái nói: “Được, cùng các cô.”
Sau khi hẹn với Hà Vĩnh Cương xong, Kiều Ngạn Tâm trở về ký túc xá, Hà Vĩnh Cương nắm tay Tần Tiểu Ngọc ra ngoài ăn cơm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.