80 Đại Viện Sủng Hôn: Tiểu Kiều Mềm Cuồng Liêu Binh Ca Ca
Chương 384: Kẻ Săn Mồi Và Con Mồi
Kh ngờ Tống Vân Đình vừa ra khỏi cửa liền một kh trở lại.
Chu Tuệ Phương lòng nóng như lửa đốt, lo qu tìm kiếm ở khu vực lân cận suốt hai ngày trời mà chẳng th bóng dáng con trai đâu. Nghĩ đến việc Tống Vân Đình thể đã bị đám chủ nợ đ.á.n.h c.h.ế.t, bà ta sợ đến mức suýt liệt cả .
Rơi vào đường cùng, bà ta vừa khóc vừa gọi ện thoại về tiệm tạp hóa gần nhà ở Vân Thành.
Tống Tiểu Đào bắt máy. Tống Vân Đình đã dặn dò kỹ lưỡng hai cô em gái là tuyệt đối kh được tiết lộ chuyện trốn về nhà cho bất kỳ ai, nhưng Chu Tuệ Phương đâu ngoài, bà là mẹ ruột của chúng, huống hồ bà còn đang khóc lóc t.h.ả.m thiết trong ện thoại.
Tống Tiểu Đào kh kìm được cũng khóc theo, vội vàng hạ giọng nói: “Mẹ, mẹ đừng lo, cả đang ở nhà đây này.”
Ông chủ tiệm tạp hóa đứng bên cạnh bĩu môi khinh thường: “Tiểu Đào, gọi ện cho mẹ mà cứ lén lút, thần thần bí bí thế? Sợ nghe th à?”
Tống Tiểu Đào kh dám trả lời, nhưng cũng nín khóc.
Chu Tuệ Phương nghe xong thì mừng rỡ khôn xiết. Chuyện tới nước này, bà ta chẳng còn mong đợi gì cao sang ở Tống Vân Đình nữa, chỉ mong đừng cờ bạc, cả nhà bình an sống qua ngày là được.
Đặt ống nghe xuống, khuôn mặt Chu Tuệ Phương tràn đầy vẻ vui mừng, bước chân nhẹ nhõm trở về chỗ trọ. Bà ta nh nhẹn thu dọn hành lý, định bụng sáng mai sẽ bắt tàu về Vân Thành ngay, từ nay về sau kh bao giờ bén mảng đến cái đất Kinh Thị quỷ quái này nữa.
Bà ta đâu biết rằng, nhất cử nhất động của đều đang bị vài đôi mắt theo dõi sát .
Đầu tiên là của Quý Cẩm Trung. Hai tên đàn em được phái chôn sống Tống Vân Đình mãi kh th hồi âm, Quý Cẩm Trung liền biết Tống Vân Đình chắc c đã trốn thoát. Vì thế ta vẫn luôn cho giám sát Chu Tuệ Phương.
Tống Tiểu Đào gọi ện xong liền chạy về nhà. Tống Vân Đình th em gái mặt mày hớn hở, lập tức sa sầm mặt mũi hỏi: “Tiểu Đào, là mẹ gọi ện về kh? Mày đã nói gì với mẹ?”
Tống Tiểu Đào sán lại gần trai, tâm trạng tốt nói: “, mẹ lo cho lắm đ, trong ện thoại mẹ khóc quá trời. May mà em bảo với mẹ là đã về nhà , mẹ mới nín đ.”
Ánh mắt Tống Vân Đình chợt trở nên lạnh lẽo, đẩy mạnh Tống Tiểu Đào ra, phẫn nộ gầm lên: “Tao đã bảo mày kh được nói cho bất cứ ai biết tao về nhà cơ mà? Mày là đầu heo à? Kh hiểu tiếng ?”
Tống Tiểu Đào cảm th oan ức, bĩu môi nói: “, mẹ đâu ngoài, nỡ lòng nào để mẹ lo lắng cho ?”
Tống Vân Đình biết hai đứa em gái này đều ngu xuẩn hết t.h.u.ố.c chữa, giận quá hóa nghẹn lời. Đầu óc xoay chuyển cực nh, biết Quý Cẩm Trung nhất định đã phái giám sát mẹ . Mẹ là ruột để ngoài da, hỉ nộ ái ố đều viết hết lên mặt, chắc c sẽ để lộ sơ hở. Quý Cẩm Trung khẳng định đã biết trốn về Vân Thành.
Hiện tại kh còn đường lui, cũng kh muốn trốn chui trốn lủi cả đời. Thay vì trốn tránh Quý Cẩm Trung, chi bằng chủ động xuất kích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-384-ke-san-moi-va-con-moi.html.]
Tống Vân Đình tay trái đã phế, nhưng chân trái chỉ bị thương nặng chứ kh què thật. Dưỡng thương m ngày nay, tuy lại vẫn khập khiễng nhưng hành động cũng coi như tự nhiên.
Ngay đêm hôm đó, Tống Vân Đình giắt theo một con d.a.o găm, trèo cửa sổ bỏ trốn. Đến khi trời vừa hửng sáng, đã ngồi trên chuyến tàu hỏa quay lại Kinh Thị.
*
Trần Nhuỵ biết tin Tống Vân Đình bỏ trốn thì bực tức kh thôi, liên tục oán trách Quý Cẩm Trung.
“Lúc trước nên xử lý thằng Tống Vân Đình ngay tại Kinh Thị! Giờ để nó chạy thoát, kh biết nó sẽ quay lại trả thù chúng ta thế nào đâu!”
Quý Cẩm Trung Trần Nhuỵ đầy châm chọc: “Đàn bà đúng là tóc dài kiến thức ngắn! Ngu xuẩn! là thân phận gì? Tay mà dính một chút m.á.u tươi, cả cái nhà họ Quý này đều xong đời! Bà cũng xong đời theo!”
Quý Cẩm Trung bề ngoài thì phong quang vô hạn, nhưng thực chất đối thủ của ta lúc nào cũng đang rình rập, cầm kính lúp soi mói từng chút một.
Trần Nhuỵ lại nói: “Ông kh nghi ngờ Tống Vân Đình trốn về Vân Thành ? kh x thẳng vào nhà nó mà bắt, g.i.ế.c quách !”
Lời này của Trần Nhuỵ hoàn toàn kh qua não. Bây giờ là xã hội pháp trị, Tống Vân Đình chưa phạm pháp đến mức bị truy nã, tự nhiên x vào nhà dân bắt là chuyện kh thể.
Quý Cẩm Trung cũng phiền não, cau mày kh nói. Ông ta đã tính kỹ , lần này bắt được Tống Vân Đình, sẽ trực tiếp lôi vào rừng sâu thủ tiêu, tuyệt đối kh để lại hậu họa.
*
Tống Vân Đình trở lại Kinh Thị, tìm một chỗ vắng vẻ ẩn náu. Đêm đầu tiên sau khi ổn định chỗ ở, thẳng đến Đại học Chính Pháp, ngồi c dưới lầu ký túc xá nữ chờ Thẩm Th Nịnh.
vận khí tốt, đợi chưa đến nửa giờ đã th Thẩm Th Nịnh khoác tay Hà Vĩnh Cương tới.
Hà Vĩnh Cương vừa đưa Thẩm Th Nịnh bệnh viện khám thai, xác định cô ta đã m.a.n.g t.h.a.i được hai tháng. Gần đây đối xử với Thẩm Th Nịnh phần rộng rãi hơn, cho phép cô ta thỉnh thoảng về ký túc xá ngủ một hai đêm. Dù tâm trạng bà bầu quan trọng, mẹ vui vẻ thì con sinh ra mới khỏe mạnh xinh đẹp.
Hà Vĩnh Cương ôm Thẩm Th Nịnh hôn l hôn để, lưu luyến chia tay.
Tống Vân Đình lạnh lùng chằm chằm hai , đợi Hà Vĩnh Cương khuất mới thấp giọng gọi: “Th Nịnh!”
Đột nhiên nghe th giọng Tống Vân Đình, Thẩm Th Nịnh giật b.ắ.n , bản năng về hướng Hà Vĩnh Cương vừa rời , xác định kh nghe th mới hơi an tâm một chút.
Chưa có bình luận nào cho chương này.