Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

80 Đại Viện Sủng Hôn: Tiểu Kiều Mềm Cuồng Liêu Binh Ca Ca

Chương 431: Hoàng Oánh Oánh Bị Lừa Mua Cửa Hàng

Chương trước Chương sau

Hoàng Oánh Oánh nghe nói Kiều Ngạn Tâm muốn mở cửa hàng làm ăn buôn bán, cô ta cũng nảy sinh ý định, nhưng lại kh biết làm nghề gì thì tốt.

Hoàng Oánh Oánh nghĩ nghĩ, quyết định theo Kiều Ngạn Tâm mà làm.

Kiều Ngạn Tâm mở hiệu sách, thì cô ta cũng muốn mở hiệu sách.

Hiệu sách của Kiều Ngạn Tâm trang trí thành kiểu gì, hiệu sách của cô ta cũng muốn trang trí thành kiểu đó.

Kh chỉ thế, sau này còn muốn theo Kiều Ngạn Tâm bán sách nữa.

Kiều Ngạn Tâm bán sách gì, cô ta liền theo bán sách đó.

Hoàng Oánh Oánh là một chút đầu óc cũng kh muốn động, cứ theo sau Kiều Ngạn Tâm mà ăn sẵn.

Trở lại ký túc xá, Kiều Ngạn Tâm cố ý thở dài, nói: “Tiểu Ngọc, tìm tính qua, nói hiệu sách của phong thủy kh tốt, tường kh nên sơn màu trắng, màu trắng hao tiền.”

Hoàng Oánh Oánh tai lập tức dựng đứng lên, cô ta lại kh nghĩ tới trang trí cũng xem phong thủy chứ?

Tần Tiểu Ngọc cố ý làm ra vẻ kinh ngạc.

“À? Phong thủy chính là đại sự, nghe nói trước kia mở cửa hàng kh xem phong thủy, vốn dĩ nên đặt chậu cây x trong tiệm, kết quả lại đặt chậu cây ra hoa màu đỏ, chỉ vì màu sắc của cây kh đúng, cửa hàng chỉ mở được một năm đã cháy rụi, một cửa hàng tốt đẹp bị đốt thành cái vỏ rỗng.”

Kiều Ngạn Tâm thở dài: “Đúng vậy, phong thủy quan trọng nhất, phong cách trang trí, màu tường đều quan trọng…”

Hoàng Oánh Oánh thầm nghĩ: *Thì ra phong thủy quan trọng đến vậy !*

Cô ta rốt cuộc ngồi kh yên, vác túi ra khỏi ký túc xá, khắp nơi hỏi thăm xem ở đâu thầy phong thủy.

bóng dáng Hoàng Oánh Oánh vội vàng rời , Kiều Ngạn Tâm và Tần Tiểu Ngọc đều nhịn kh được cười.

Tuy rằng chép trang trí kh chuyện gì to tát, nhưng cách làm của Hoàng Oánh Oánh giống như c ghẻ bám vào mu bàn chân, kh c.ắ.n nhưng khiến ta ghê tởm!

Hoàng Oánh Oánh đến chùa nhờ sư phụ già xem giúp, sư phụ già nói cửa hàng của cô ta nên sơn thành màu đỏ và màu đen.

Hoàng Oánh Oánh sau khi nghe xong, mặt tái mét.

“Sư phụ, cửa hàng của con là hiệu sách, hiệu sách nào mà tường lại đỏ đen?

Thế này cũng quá kỳ lạ!”

Ai ngờ thái độ của vị sư phụ già kia cũng cứng rắn: “Thí chủ, đã tính toán , chỉ màu đỏ và màu đen mới thể vượng cho cô, nếu cô kh nghe lời , thì cứ chờ mà lỗ vốn .”

Hoàng Oánh Oánh đương nhiên kh muốn lỗ vốn, cô ta chỉ muốn kiếm tiền lớn, lập tức quyết định làm theo lời sư phụ già nói.

Cô ta muốn sơn tường hiệu sách thành hai màu đỏ và đen.

Hoàng Oánh Oánh vui vẻ hớn hở về đến nhà, nghĩ nghĩ, cầm micro quay số ện thoại.

Sau một lát, từ micro truyền đến giọng Bạch Nguyệt Nga.

“Alo, chị dâu, là em đây.”

Hoàng Oánh Oánh lần đầu tiên thiện cảm với Bạch Nguyệt Nga.

Bạch Nguyệt Nga kinh ngạc, Hoàng Oánh Oánh lại chủ động gọi ện thoại cho , quá kỳ lạ.

“Nga, là Oánh Oánh à, chuyện gì ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-431-hoang-o-o-bi-lua-mua-cua-hang.html.]

Hoàng Oánh Oánh: “Chị dâu, hai ngày nay em th một cuốn sách, tên sách là Cổ Vận Phương Hoa, là do nhà xuất bản Vân Thành của các chị xuất bản…”

Nghe đến đây, Bạch Nguyệt Nga đã đoán được Hoàng Oánh Oánh cũng là hỏi thăm về tác giả cuốn sách này.

“Chị dâu, chị kh là lãnh đạo nhà xuất bản Vân Thành ? Chị khẳng định biết tác giả Kiếm Vô Trần của cuốn sách này là ai chứ?

Chị dâu, chị thể cho em th tin liên hệ của tác giả kh?”

Bạch Nguyệt Nga đã hứa với Kiều Ngạn Tâm sẽ kh tùy tiện tiết lộ th tin của cô .

“Oánh Oánh, ngại quá, đã hứa với Kiếm Vô Trần sẽ kh tiết lộ th tin thân phận của ra ngoài, xin lỗi.”

Dứt lời, cúp ện thoại.

nào vậy!” Hoàng Oánh Oánh bực bội bu micro xuống, cô ta quyết định hỏi Lục Chính Hằng, ta lẽ biết Kiếm Vô Trần là ai.

Bạch Nguyệt Nga treo ện thoại xong, lập tức gọi ện thoại cho Lục Chính Hằng, dặn dò ta kh được nói cho Hoàng Oánh Oánh biết Kiều Ngạn Tâm chính là Kiếm Vô Trần.

Lục Chính Hằng sau khi tan tầm trở về, Hoàng Oánh Oánh cười tủm tỉm tiến đến bên cạnh ta, hỏi: “Chính Hằng, cũng đã về , em đợi đã lâu.”

Lục Chính Hằng cô ta một cái, cười lạnh nói: “Cô chờ chắc c kh chuyện tốt!”

Hoàng Oánh Oánh hừ một tiếng: “ kh thể nghĩ tốt về một chút ?

biết Kiếm Vô Trần là ai kh?”

Lục Chính Hằng ngồi trên sô pha, chỉ vào chén trà, nói: “ Vân Thành, thể kh biết Kiếm Vô Trần là ai ?

Cô rót cho chén trà, liền nói cho cô.”

Hoàng Oánh Oánh hai mắt sáng ngời, tung tăng rót trà cho Lục Chính Hằng.

“Cái này thể nói chứ?”

Lục Chính Hằng lại kh chịu nói, cầm ấm trà chậm rãi uống nước.

Hoàng Oánh Oánh sốt ruột đến mức vò đầu bứt tai.

Cô ta đẩy vào cánh tay Lục Chính Hằng một cái, nói: “ nói hay kh? Lát nữa uống thể khát c.h.ế.t ?”

Lục Chính Hằng bu chén trà, vào mắt cô ta hỏi: “Hoàng Oánh Oánh, hỏi cô, cô cố ý đối đầu với Kiều Ngạn Tâm, cố ý cướp cửa hàng của cô kh?

Kiều Ngạn Tâm làm gì là cô cũng muốn làm n kh?”

Hoàng Oánh Oánh cũng nổi giận, cứng cổ nói: “Kiều Ngạn Tâm! lại là Kiều Ngạn Tâm!

cứ thích cô như vậy ?

Lục Chính Hằng, đã quên, mới là vợ ?”

cảnh cáo cô, sau này kh được giành giật với Kiều Ngạn Tâm!

Cô cho rằng cô giành được ta ?”

Giọng Lục Chính Hằng lạnh như băng giá, Hoàng Oánh Oánh cảm th tủi thân.

Cô ta phẫn hận Lục Chính Hằng, cảm th ta thật đáng ghét, cô ta càng cảm th Lục Chính Hằng đáng ghét, thì càng muốn biết rốt cuộc Kiếm Vô Trần là ai.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...