Ác Nữ Mỏ Hỗn Xuyên Không, Dẫn Phụ Mẫu Phân Gia, Làm Giàu
Chương 118: Báo mối thù lớn
Chẳng qua một canh giờ, Đinh Tẫn về tiệm thông báo: “Trương Đông gia, tất cả trói xong, ai phát hiện. Hiện tại đưa bọn họ đến chỗ xe bò ạ.”
Trương Tiểu Vũ mặt mày mừng rỡ, vẫn hỏi một câu: “ làm kinh động đến mang nón che mặt ?”
Đinh Tẫn mặt mang theo chút nghi hoặc, gật đầu: “, nữ t.ử mang nón che mặt vô cùng cảnh giác. Khi chúng trói mấy tên côn đồ thì nàng phát hiện, lúc bắt nha đầu thì nàng phát giác.”
“Ồ? nha đầu bắt ?”
Đinh Tẫn gãi gãi đầu: “Bắt , nữ t.ử mang nón che mặt nha đầu chỉ một quân cờ bỏ , bảo chúng cứ bắt , nàng quan tâm.”
Quân cờ bỏ , xem Lâm Ngọc Châu quả nhẫn tâm. Bất quá bây giờ lúc để bận tâm chuyện , mà khiến đám trả nợ m.á.u bằng m.á.u.
Lý Như Hà và Vương Linh Hoa xong những lời cũng theo.
Kể cả Trương Lão Tam đang bận rộn cạo khoai tây ở hậu viện cũng : “Tiệm cứ giao cho Từ Tranh và Lưu Đồng trông coi, hôm nay nhất định cùng các ngươi một chuyến.”
Trương Tiểu Vũ cản mấy , đành để Đinh Tẫn ở tiệm: “Ngươi ở trông coi. Nếu đến chập tối chúng vẫn về, thì cứ thu quán sớm .”
Xem thêm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì - Full - Ôn Nhiễm, Phó Cảnh Thành (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
khi dặn dò xong việc ở tiệm, đều sắc mặt ngưng trọng về phía xe bò.
đến nơi thấy tiếng Tạ Đại hưng phấn kêu lên: “Tỷ tỷ Tiểu Vũ! Hôm nay các tỷ về sớm thế?”
Trương Tiểu Vũ đưa tay xoa đầu Tạ Đại, ghé sát tai nhỏ: “Mấy chính đám côn đồ đ.á.n.h ca ca ngươi. Lát nữa ngươi và Lý đại gia cứ lặng lẽ kéo bọn chúng về thôn, đường tắt, đừng để khác thấy.”
Sắc mặt Tạ Đại biến đổi lớn. thắc mắc mấy mặt mày bầm tím, còn tưởng bằng hữu Tiểu Vũ tỷ tỷ, giờ thấy bọn chúng, hận thể xông lên đ.á.n.h c.h.ế.t bọn chúng.
dù tức giận đến , cũng dám tự ý hành động, chuyện đều theo sắp xếp Tiểu Vũ tỷ tỷ.
Trương Tiểu Vũ với Giáp Sinh và mấy khác: “Các ngươi cũng theo về thôn luôn . Chúng chia mấy xe bò, lát nữa còn cần các ngươi giúp xử lý bọn chúng. Nếu ai hỏi đến, cứ làm công .”
Giáp Sinh ba gật đầu.
Đoàn bốn chiếc xe bò trở về thôn. khi tới nơi, Trương Tiểu Vũ bảo Giáp Sinh dẫn mấy trong núi, Tạ Đại về nhà gọi .
Đợi đến khi mấy tên kéo sâu trong núi, Trương Tiểu Vũ tìm một cây gậy gỗ tay, đảo mắt một vòng trong đám , cuối cùng ánh mắt dừng gã đàn ông lùn mập : “Mấy tháng , trong con hẻm nhỏ, đ.á.n.h gậy xuống chính ngươi ?”
Gã đàn ông lùn mập miệng vẫn còn ngậm giẻ rách, lắp bắp run rẩy, lúc thì gật đầu lúc lắc đầu, ánh mắt luôn phần né tránh.
“Các ngươi hôm nay rơi tay ! một ai sống về. Ngày đó các ngươi xuống tay độc ác suýt nữa đ.á.n.h c.h.ế.t ca ca Tạ Đại, hôm nay các ngươi trả gấp mười , gấp trăm !”
Trương Tiểu Vũ hiệu cho cởi giẻ rách trong miệng mấy tên .
Đại đao đầu lập tức cầu xin tha thứ: “Chủ t.ử! Cầu xin giơ cao đ.á.n.h khẽ! Hôm đó chúng chỉ nhận tiền khác khiến mà làm việc thôi. tìm đến gây phiền phức cho các ngươi Lâm chủ t.ử Ngọc Châu Lâu, chúng ạ.”
“ ! Chúng thù oán, xin tha cho cái mạng nhỏ chúng .”
Lúc Phúc Châu đang co rúm ở góc tường, cúi đầu run rẩy, nàng giảm thiểu sự hiện diện nhất thể.
Còn gã đàn ông lùn mập thì cầu xin tha thứ: “ , Lâm chủ t.ử! chỉ hạ nhân, chủ t.ử gì thì đành làm thôi! Chúng đắc tội nổi với Ngọc Châu Lâu.”
Trương Tiểu Vũ lạnh lùng hừ một tiếng. Một câu ‘ ’ thể xóa bỏ hết những đau khổ mà nàng chịu đựng ngày hôm đó ?
Nàng bất chấp mưa to gió lớn để cứu Tạ Quân trở về, quỳ gối van xin mặt Tạ Đại nương.
Nàng phát sốt cao suýt chút nữa tỉnh .
Từng chuyện từng việc như thế , nếu chỉ một câu ‘ ’ cho qua , thì chính bản nàng cũng tự tát hai cái mới !
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chỉ ‘thịch, thịch, thịch’ vài tiếng, Trương Tiểu Vũ còn kịp phản ứng, Lý Như Hà và Trương Lão Tam cầm gậy gỗ xông tới đ.á.n.h gã đàn ông lùn mập .
“Cho ngươi dám ức h.i.ế.p con gái ! Hôm nay lão nương đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi!”
Trương Lão Tam vốn dĩ sức lực lớn, mấy cái ‘thịch’ đ.á.n.h xuống, gã đàn ông lùn mập đ.á.n.h đến đầy miệng m.á.u tươi, ánh mắt mê ly ngã vật xuống đất tài nào nhúc nhích .
Những kẻ khác thấy còn dám lên tiếng, ai nấy đều lóc cầu xin tha thứ: “Chúng bạc! thể dùng tiền để tiêu tai qua nạn khỏi ?”
Trương Tiểu Vũ hiệu cho Giáp Sinh lấy tiền, quả nhiên từ mấy tên sờ hơn ba mươi lạng bạc.
Nàng sang với Giáp Sinh và mấy : “ bạc các ngươi cứ giữ lấy, coi như tiền công chuộc hôm nay.”
Giáp Sinh ngây tại chỗ. Đây hơn ba mươi lạng bạc đó! thể cho cho ? nuốt nước bọt dám thêm lời nào.
nhanh, cả nhà họ Tạ đến.
Tạ Đại nương còn ở đằng xa thở hổn hển hỏi: “Nha đầu Tiểu Vũ!! Ngươi bắt kẻ đ.á.n.h nhi t.ử ?”
Trương Tiểu Vũ lập tức tiến lên đỡ Tạ Đại nương: “Từ từ, từ từ! bắt tới đây , mặc cho các vị xử lý.”
Lời còn dứt, thấy Tạ Đại, Tạ Nhị và Tạ Lão Ẩu ba tay cầm gậy gỗ, ‘bốp bốp’ đ.á.n.h về phía mấy tên : “Cho các ngươi dám ức h.i.ế.p Tiểu Vũ tỷ tỷ và đại ca ! Đánh c.h.ế.t bọn ngươi!”
“! Đánh c.h.ế.t bọn chúng!”
Ba tuy lớn, đều dồn hết sức lực để đ.á.n.h. Ngày Tạ Quân xảy chuyện, mấy lóc lê lết, đều tưởng rằng đại ca sắp c.h.ế.t .
Giờ chính lúc báo thù.
Chẳng bao lâu, một mùi hôi thối khó ngửi lan tỏa tới.
Tạ Lão Ẩu bịt mũi chạy tới : “Mấy tên chịu đòn kém quá, thế mà tè dầm ! Còn một đàn bà tè cả phân nữa.”
đàn bà tè phân?
Trương Tiểu Vũ thấy bộ dạng chật vật Phúc Châu thì lạnh lùng hừ một tiếng. Chuyện mới chỉ bắt đầu thôi mà.
Mấy tên trói thành một vòng tròn, nhóm mười hai Trương Tiểu Vũ ném qua ném như đá bóng da , đến khi còn thoi thóp thở, Trương Tiểu Vũ mới : “Mấy thể giữ . Nếu để chúng cơ hội ngày , nhất định chúng sẽ tìm cách trả thù chúng .”
Giáp Sinh cũng phụ họa theo: “Loại hôm nay nếu ngươi diệt trừ, ngày bọn chúng chắc chắn sẽ nương tay .”
Tạ Đại nương tự nhiên hiểu ý tứ trong lời . Nàng bên cạnh lạnh lùng : “ thì c.h.ặ.t đứt tay chân chúng, ném giếng khô trong núi , để ai tìm bọn chúng.”
Gợi ý siêu phẩm: Tái Sinh, Tôi Từ Bỏ Tra Nam, Cưới Ân Nhân Cứu Mạng - Lâm Kiến Sơ + Kê Hàn Gián đang nhiều độc giả săn đón.
Ban đầu Giáp Sinh và mấy định tay, mấy nhà họ Tạ giành . hợp lực kéo đứt tay chân mấy tên .
Trong khoảnh khắc, cả vùng núi vang lên những tiếng kêu t.h.ả.m thiết não lòng.
Phúc Châu vốn định biện giải vài câu, mấy cái tát Vương Linh Hoa đ.á.n.h rụng cả răng. Nàng dùng tay ôm miệng, hung ác trừng mắt Trương Tiểu Vũ.
‘Ầm’ một tiếng, Lý Như Hà dùng gậy gỗ đập mạnh xuống đầu Phúc Châu. lập tức ngất .
Đám hợp sức đưa mấy kẻ xử lý trong núi, đó phủi bụi , cứ thế xuống núi như thể hề chuyện gì xảy .
Trương Tiểu Vũ đầu về hướng giếng khô, chuyện đều do đám tự chuốc lấy, g.i.ế.c c.h.ế.t nàng, thì hãy cứ vĩnh viễn ở trong thâm sơn .
Mãi mãi thấy ánh mặt trời!
Chương Chương
Chưa có bình luận nào cho chương này.