Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ác Nữ Mỏ Hỗn Xuyên Không, Dẫn Phụ Mẫu Phân Gia, Làm Giàu

Chương 127: Thẳng Thắn

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Đầu óc Trương Tiểu Vũ ‘ong’ lên một tiếng, như thể thứ gì đó nổ tung trong lòng.

Nàng liên tục lùi vài bước, thể suýt chút nữa vững.

Trương Lão Tam vội vàng bước lên đỡ lấy Trương Tiểu Vũ, đó : “Như Hà, gần đây nàng làm ? cứ những lời hồ đồ ? Tiểu Vũ chính Tiểu Vũ, còn thể ai nữa?”

Lý Như Hà sớm nước mắt giàn giụa. nàng thấy Trương Tiểu Vũ cầm khế nhà hỏi nàng: “Nương, nương thích ?”

Ánh mắt mong chờ đó khiến tim nàng đau thắt, những hồi ức quá khứ đều bùng nổ trong đầu.

Nàng nhớ rõ ngày chia nhà, hai họ tay nắm tay đường, mơ mộng về tương lai.

Trương Tiểu Vũ từng : “Nương, chúng sẽ dọn đến trấn , con những kẻ từng bắt nạt đều ghen tị đến mức nổi.”

Nàng còn để mẫu làm Đại phu nhân, mỗi ngày đều ăn mặc xinh .

Từng lời từng chữ đó giờ đây đều găm chặt tim nàng.

“Như Hà, rốt cuộc nàng ?” Vương Linh Hoa lo lắng vỗ vai Lý Như Hà.

Chỉ thấy Lý Như Hà nghẹn ngào : “Tiểu Vũ nhà chữ cũng chẳng làm thơ, nàng nấu ăn, cũng từng ăn thịt cá bao giờ. tin đời thần tiên nào báo mộng.”

“Con Tiểu Vũ .”

Lời khiến Trương Tiểu Vũ run rẩy.

Trương Lão Tam luống cuống an ủi: “Tiểu Vũ đừng sợ, lẽ nương gần đây nghỉ ngơi . Con đừng để bụng, con chính nữ nhi cha mà.”

Trương Tiểu Vũ mở lời giải thích, thử hé miệng, thể phát bất kỳ âm thanh nào.

“Nàng hồ đồ ! Nha đầu Tiểu Vũ con gái nàng nữa?” Vương Linh Hoa sốt ruột suýt , buổi sinh nhật vui vẻ thành thế ?

“Lý thẩm thẩm bậy, tỷ tỷ Tiểu Vũ chính tỷ tỷ Tiểu Vũ mà.” Tiểu Hổ ôm chặt lấy Trương Tiểu Vũ buông, mặt đầy vẻ hoảng loạn.

Lý Như Hà gì, nàng cứ thế chằm chằm Trương Tiểu Vũ ngừng rơi lệ.

Nàng một câu trả lời.

Trương Lão Tam cũng lo lắng cho cả hai bên, ánh mắt Lý Như Hà khác hẳn với thường ngày: “Như Hà… nàng …”

Lời còn dứt thấy giọng Trương Tiểu Vũ.

quả thực Trương Tiểu Vũ.”

câu , một dòng nước mắt lăn xuống khóe mắt nàng, nàng nhanh chóng dùng mu bàn tay lau .

“Giờ đây trạch viện và tiệm đều định, cũng tiếp tục lừa dối các nữa. Trương Tiểu Vũ c.h.ế.t cái ngày nhảy xuống sông đó .”

“Cái gì?” Lúc Vương Linh Hoa và Trương Lão Tam đều Trương Tiểu Vũ với vẻ thể tin nổi.

Chỉ Lý Như Hà ôm mặt nức nở. đây nàng luôn cảm thấy trong lòng nghẹn ứ, như thể thiếu mất một mảnh ghép, giờ đây khi chân tướng, cả nàng gần như vững .

“Tiểu Vũ, con cũng hồ đồ ? con và nương cố ý đùa giỡn với cha ?” Trương Lão Tam gượng, điều gì đó mặt Trương Tiểu Vũ.

“Con xin .”

“Tên thật cũng Trương Tiểu Vũ, đến từ một thế giới cách đây mấy ngàn năm. Ngày hôm đó vặn nghỉ phép về thăm ngoại tổ mẫu, ngủ một giấc giữa đường, khi mở mắt nữa, ở nơi .”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/ac-nu-mo-hon-xuyen-khong-dan-phu-mau-phan-gia-lam-giau/chuong-127-thang-than.html.]

“Lúc đó vớt lên khỏi sông, Vương thẩm đỡ dậy. thấy một đám chỉ trỏ , còn một bà lão hung dữ đang mắng c.h.ử.i .”

“Trong đầu đột nhiên bộ ký ức nữ nhi các lúc còn sống. sợ bại lộ, nên dựa theo ký ức nàng mà ở bên cạnh các .”

Trương Tiểu Vũ một tràng dài, khiến mấy đều ngây như phỗng, xem họ thể chấp nhận sự thật .

Thực nàng nghĩ đơn giản, mượn xác thì đương nhiên đối xử với nhà , cho nên nàng mới ngày ngày đấu khẩu với đám ác bá trong thôn.

Nàng ép buộc bản học làm ăn buôn bán, ngay cả khi chặn ở đầu hẻm, rõ sắp đ.á.n.h mà cũng nỡ lấy tiền để xoa dịu tai họa.

Bởi vì nàng cảm thấy thể xuyên tới đây, lẽ cũng thể tùy thời rời bất cứ lúc nào.

nghĩ kỹ , lúc còn ở thế giới hiện đại, nàng cũng bảo bối ngoại bà nâng niu trong lòng bàn tay.

thứ nàng làm hiện tại, đều hành động hổ thẹn với lương tâm.

Vì thế, nàng tiếp tục : “ chuyện thể giấu các ngươi cả đời, đến trong thể , đương nhiên thể để phụ mẫu ruột nàng tiếp tục sống khổ, cho nên dựa nhận thức để dẫn dắt các ngươi phân gia làm ăn.”

“Đáng tiếc chẳng đặc trưởng gì, chỉ nấu cơm, cho nên giai đoạn đầu để các ngươi chịu khổ theo một đoạn thời gian.”

đưa các ngươi dọn lên trấn để sinh sống, thoát khỏi cái thôn ăn thịt , đó dạy cho các ngươi kỹ năng mưu sinh. Bây giờ bạc chúng kiếm đủ để cả nhà các ngươi sống an cả đời .”

“Cũng coi như phụ lòng Trương Tiểu Vũ thật sự.”

Trương Lão Tam run rẩy đưa tay nắm lấy Trương Tiểu Vũ, cơ thể cứng đờ theo điều khiển: “Ngươi lời ý gì? Tiểu Vũ!”

Tiểu Hổ điên cuồng túm lấy cánh tay Trương Tiểu Vũ.

“Chị Tiểu Vũ! Oa oa oa... mặc kệ ngươi ai, chỉ nhớ đầu tiên ngươi chuyện với khi ngươi nhéo má , chỉ nhớ tiểu đồng bọn theo ngươi, chúng bằng hữu!”

Trương Tiểu Vũ nghiến chặt răng, sợ bản nhịn mà bật thành tiếng.

Nàng thể hiểu tại hôm nay Lý Như Hà nhất định hỏi cho lẽ, rốt cuộc đó con gái ruột do mang nặng đẻ đau sinh , giờ xa lạ thế, đương nhiên khó chấp nhận.

Nàng cũng chuẩn sẵn sàng cho việc tùy thời rời khỏi căn nhà , lời rõ ràng như , chẳng lẽ cứ mãi đội lốt phận khác để sống ?

Vương Linh Hoa chậm rãi đến bên cạnh Trương Tiểu Vũ, nàng chút áy náy Lý Như Hà, khóe mắt rưng rưng: “Như Hà, cứ xem như kẻ vô lương tâm , tuy thể hiểu tâm trạng , ... càng đau lòng cho đứa bé hơn.”

“Nó một đến thế giới xa lạ , những vứt bỏ một đống rắc rối xung quanh, thậm chí còn cố gắng dùng những gì học để dẫn dắt sống ngày càng hơn.”

“Một cô nương bản lĩnh và tầm làm ăn như , e rằng cũng một đóa hoa kiều gia đình bồi dưỡng cẩn thận. Cứ sống ở Thôn Đào Hoa mà cơm còn chẳng đủ ăn, mà nàng cũng từng oán thán nửa lời. Đứa bé , thẩm thẩm thật sự thương tâm cho con.”

xong, Vương Linh Hoa lệ tuôn như mưa. Nàng sớm coi nha đầu mắt như con gái ruột . khi Trương Tiểu Vũ gieo xuống sông, hai nhà họ từng quá nhiều giao thiệp.

khi nàng nhảy sông, hai nhà càng ngày càng thiết, giờ đây hình bóng thể tách rời.

nàng ích kỷ vô lương tâm cũng , nàng thể trơ mắt nha đầu chịu ấm ức như .

Mà Trương Lão Tam lúc đang ôm lấy thể run rẩy Lý Như Hà, cố gắng để bản bình tĩnh , tin tức con gái c.h.ế.t dường như vẫn khiến hàm răng ngừng va .

Những chuyện cũ thoáng hiện lên trong đầu.

khi nhảy sông, tính tình Tiểu Vũ quả thực đổi lớn, chỉ dám đối đầu trực diện với nhà họ Trương, mà còn học cách làm ăn, thậm chí thường xuyên những lời mà bọn họ hiểu.

đây lúc xe trâu, đưa cho Tiểu Vũ một cây trâm gỗ, khi đó Tiểu Vũ cây trâm lâu, lúc đó chỉ nghĩ con gái cuối cùng cũng quà nên phản ứng chậm chạp.

Bây giờ nghĩ kỹ , e nàng đang đau lòng cho con gái ruột .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...