Ám Muội Kiểm Soát
Chương 10:
Thời đại này, con nhà nghèo học giỏi ngày càng ít, gần như chỉ cách nhau một r giới mong m.
Khi Duy Duy còn nhỏ, ai biết được thể học hành đến mức này? thể sống sót nhờ đôi tay và sự phân bổ của nhà nước.
"Vô Hà, muốn cùng kh?"
Một khuôn mặt dán trên bệ cửa sổ, muốn mặt cô.
Một khuôn mặt lại dán dưới đèn ống, cô muốn mặt .
"Giả vờ ngây ngô," Duy Duy cười, luôn nhịn kh được một số kẻ tiểu nhân, ai mà biết trong lòng ta đang giở trò quỷ quái gì, chỉ ta tự rõ.
Nhân viên quản lý ký túc xá cũng kh nói thêm gì từ trong đại viện, làm ta thể ra chiều cao gần bằng đang mang ý đồ quỷ quái gì.
Duy Duy vừa xoay thì cửa sổ bên kia đã gọi số.
Duy Duy khom , đứng cạnh cửa sổ, chỗ đó đã đứng chiếm , kh chen vào được vị trí.
Duy Duy quay đầu lại, Vô Hà kh theo , cô kh biết từ lúc nào đã ngồi ở phía sau , ôm một chiếc hộp bút lắc lư, bị chen vào một góc.
Duy Duy sững sờ, nghiêng đầu, che chở cô ra phía sau .
Vô Hà dán chặt vào lưng , cách nhau một lớp vải mỏng.
Vô Hà khẽ gọi: "... lại qua đây?"
Duy Duy cười khẽ, chỗ này chính là cửa sổ nhỏ của "Hậu cần chỗ", ai cũng ền chung yêu cầu của vào, sau đó chờ gọi số.
Vô Hà th, cửa sổ nhỏ chật kín .
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Duy Duy kéo cô đứng ở cửa ra vào, hai một cao một thấp.
"Cô mua gì?" Duy Duy hộp cơm Vô Hà cầm trên tay hỏi.
"Thịt," Vô Hà: "Cái còn lại hôm qua ăn chưa hết, muốn mua một khối thịt vụn."
"Một khối thịt vụn, một khối thịt vụn đã bán hết . Cô mua miếng thịt ba chỉ , cái đó mới gọi là béo, béo chảy mỡ, cô nói trước với họ một tiếng."
Duy Duy nói trước, nhân viên quản lý ký túc xá hạ giọng: xé nát mảnh gi, trộn với mồ hôi, nh chóng ra phía trước trả tiền.
Với thái độ làm việc của Duy Duy, cô kh dám ý kiến, đành làm theo yêu cầu.
Duy Duy lúc này cũng cười, nhận l thịt, trả tiền.
Vô Hà dịu dàng: " cũng kh ý định chiếm lợi của , còn chưa giảm giá cho nữa."
Giọng Duy Duy kh được tốt lắm, nhỏ giọng nói: "Cô kh bạn thân nào ?"
Vô Hà: "Kh , kết giao làm gì."
Duy Duy: "Kh , kh nên thế. Cô hiện giờ là học sinh ôn thi lại, lần này cô kh được phép mắc bất kỳ sai sót nào."
Vô Hà: " đang nói, thành tích tiếng của kém kh?"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Duy Duy: " kh nói thế, cô thi kh tệ, hiện giờ đang cố gắng ôn tập, áp lực kh nên lớn như vậy."
Vô Hà: " ép thi đậu, kỳ thi đại học lần này thi đậu học viện y."
Duy Duy: "Muốn thi đậu, chỉ chăm chăm vào việc vùi đầu vào sách vở, cô đừng chỉ chăm chăm vào một cuốn sách giáo khoa, ít nhất cô cũng tìm một kh phạm lỗi để trao đổi chứ."
Gia đình Duy Duy kh bối cảnh tốt, nhưng vẫn thể đứng trong đội ngũ dẫn đầu, dựa vào sự cần cù. Vô Hà: "Chẳng lẽ nghĩ, gia đình kh bối cảnh, sẽ kh thi đậu ?"
Duy Duy: " thì kh nghĩ vậy, chỉ muốn sau khi tốt nghiệp, thể đóng góp một chút, kh là gánh vác gia đình, thì kh mục tiêu gì to tát cả."
Vô Hà cũng cười, cô mỗi ngày kh việc gì, mà lại thể ngủ một cách yên bình đến vậy.
Duy Duy: "Cô quả thật kh lớn tuổi lắm."
chỉ vào cô: "Cô tr như một cô nhóc, cô lại mặc quần áo của lớn."
Vô Hà: " cũng cách nào đâu, cao, mặc quần áo của bà , như vậy mới miễn cưỡng mặc vừa."
Duy Duy: "Vậy thì, cô tự tính xem, năm nay cô bao nhiêu tuổi."
Vô Hà: " nói mười sáu, ai biết được, ít nhất cũng mười tám tuổi ."
Đứa trẻ mười sáu tuổi cũng giống như đứa trẻ lớp mười hai. Duy Duy hạ thấp giọng, cười với cô: "Da trắng trẻo, cô gái nhỏ, kh ai nắm l cô chú ý đâu."
Vô Hà: "Cái này thì đúng, tr cũng khá dễ thương."
Duy Duy: "Đứa trẻ như cô, dễ dụ thật đ. Buổi tối cô muốn theo cùng học thêm một lát kh, cô cũng thư giãn một chút."
Việc học cũng là một cách thư giãn, cô kh phủ nhận, cô tự th rằng lời nói chút lý lẽ, cái bóng của , cô biết sẽ kh lừa dối.
Vô Hà cũng cười, cô mỗi ngày kh việc gì, mà lại thể ngủ một cách yên bình đến vậy.
Cô nói cô kh hề xấu xí, chỉ là kh thích cười, ai cũng nỗi khó khăn riêng, hà cớ gì cứ nói ta, chúng ta chỉ cần quản tốt việc của là được.
thầm nghĩ: nói thì được gì? Chẳng vẫn kh cách nào ngăn cản khác nói ra nói vào ?
Duy Duy lại nói: " gì đâu, cô xem, chẳng cũng bị ta đồn ra đồn vào cả ngày đ à? vẫn ngủ ngon lành mà."
vội vàng cúi gằm mặt xuống: ", ngủ ngon, kh ngủ ngon."
Duy Duy phản ứng lại, mặt đỏ gay, lập tức quay đầu chỗ khác.
ta thì biết rõ tâm ý của , tiếc là hoa rơi hữu tình, nước chảy vô ý.
bất lực lắc đầu.
--- Chương 7 ---
Thầy Phùng lại giảng cho chúng một bộ đề thi nữa, và cũng đã chiến tg được đợt rét đậm, nhiệt độ đã ấm lên.
Chỉ còn hơn mười ngày nữa là đến kỳ thi đại học, tâm trí mọi đều như bị lửa đốt, nóng lòng lo lắng.
Chúng ở dựa vào một tòa nhà tập thể kiểu nhà ống (tǒngzilóu), bình thường mọi đều đã quen với việc chỉ trỏ, thẳng t.
Chưa có bình luận nào cho chương này.