Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ám Muội Kiểm Soát

Chương 113:

Chương trước Chương sau

bạn cùng lớp nói đó là một cuốn tiểu thuyết trinh thám, nói về sự lừa dối và những bí mật nhỏ.

Những thứ đó được viết thành một tập, cô đọc kh sót một chi tiết nào.

Vị Ái cảm thán: "Cốt truyện hay."

Vô Hãn: "Kh chỉ là cốt truyện đâu, cũng đã dành nhiều c sức, tất cả đều là bản gốc, kh bất kỳ lỗi nào."

Nói , đưa cho cô một cây bút.

Vị Ái ngạc nhiên: "Cái gì vậy? tặng ? cần dùng nó để làm gì?"

Vô Hãn chỉ vào một vài cuốn sách trên tay cô, " kh cần mua đâu, khi nào về thì cứ mang nó theo."

Vị Ái: " sẽ kh mang theo đâu. Khi nào về, sẽ đưa lại cho ."

" lại cố chấp như vậy?" Vô Hãn kh thể chịu được, quay lại, cố ý muốn thách thức cô.

Tâm trí Vị Ái trống rỗng, cô kh biết nên nghĩ gì.

Vô Hãn th sự bối rối của cô, liền nói: "Nếu kh cứ cầm sách , để giúp trả tiền, nếu kh sẽ kh chịu được đâu."

Vị Ái khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt lộ ra vẻ " đang trêu ?"

Tuy nhiên, cô chỉ lặng lẽ gật đầu. Cô quay đầu lại, Vô Hãn kh kìm được mà giữ tay cô lại, nói: "Tất nhiên sẽ kh chịu được ."

Vị Ái: " nhiều tiền, lại keo kiệt vậy? kh muốn giúp ?"

Vô Hãn: "Kh, kh nhiều sách đâu. Hơn nữa, những cuốn sách ở trường này đều rẻ."

"Những cuốn sách nhỏ này đều đã được sử dụng , chúng chỉ dùng chúng để đọc qua thôi."

Vô Hãn mỉm cười: " muốn mang chúng kh?"

Mặc dù việc đó hấp dẫn, nhưng cô biết kh thể nhận nó, cô chỉ lắc đầu, chỉ vào một hòn đá khẽ bước tới.

Vô Hãn cô, "Nếu kh muốn, thế thì làm đây?"

Vị Ái thở dài: "Quên , kh cần nữa. ."

Cô kh quay đầu lại nữa, cô chỉ về phía trước một cách nh chóng, cô biết Vô Hãn sẽ kh đuổi theo nữa. Trong lòng Vô Hãn chút buồn bã, cô gái này kh bạn bè ?

Vị Ái luôn đặt việc học lên hàng đầu, cô nói: " sẽ dành cả tuần ở thư viện trường."

Thư viện trường lớn, Vị Ái đột nhiên th một bạn cùng lớp quen thuộc, cô thì thầm với Vô Hãn: "Chúng ta thư viện nhé?"

Vị Ái: " chỗ ở thư viện kh?"

Vô Hãn đứng đó cô: " . sẽ giúp giữ chỗ."

“Thật ra kh quen với việc chiếm chỗ của khác, Vô Hãn, nhưng sợ sẽ kh nhiều thời gian.”

Vô Hãn đặt tập tài liệu xuống, hơi nhướng mày: “Sợ kh thời gian? Kh, mọi đều , đều như nhau cả.”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Vị Ái chỉ lắc đầu, cô cần hoàn thành bài tập, chỉ cần chút thời gian thôi.

“Đừng cố gắng quá sức,” Vô Hãn nói, giọng hơi trầm xuống, “Thỉnh thoảng cũng nên thư giãn một chút, học tập ở trường này đã đủ căng thẳng .”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Cả hai cùng im lặng một lúc, Vô Hãn bật cười khe khẽ.

Nụ cười khiến Vị Ái như được giải tỏa áp lực đã đè nặng lên một phần trong lòng, cảm th nhẹ nhõm hơn hẳn.

Cô cũng mỉm cười đáp lại nụ cười của Vô Hãn.

“Lớp trưởng nói gì vậy?” Vô Hãn kh nhịn được trêu chọc: “ ngủ gật ngay trên bàn học, còn định làm gì nữa?”

Vị Ái đáp nhỏ giọng: “Thật ra cũng chỉ là một bình thường. đoán trường học cũng một số quy tắc về việc phân chia. tuân thủ. Chẳng qua chỉ đang cố gắng chứng tỏ thể vượt qua mọi thứ thôi.”

Vô Hãn kh nói gì, đứng dậy. “ về . Hẹn gặp lại.”

Vô Hãn đảm bảo: “Được, sẽ kh nói cho giáo viên biết đâu.”

“Kh nói cho giáo viên biết ư? Về chuyện gì? ngủ gật ?” Vị Ái giả vờ ngạc nhiên.

Vô Hãn đưa tay chỉ về phía sau: “Chuyện này nè.”

Vị Ái quay lại , chú ý đến một cái bóng đang thấp thoáng ở phía trước.

Vô Hãn nói tiếp: “ đã th đứng ở đó lúc nãy, và đã cố che giấu sự thật cho . nghĩ nên biết ơn , hah. cần giúp một việc kh?”

“Kh cần đâu, tự giải quyết được mà,” Vị Ái trả lời, cố gắng đứng dậy.

sợ cái lưng nhỏ của kh chịu nổi đâu,” Vô Hãn nói, cười dịu dàng: “Được , thôi, để đưa về.”

Vị Ái kh phản đối nữa. Lần này, nụ cười của Vô Hãn chân thành. “Cũng được, thôi,” cô đáp. Đúng lúc này, một cuộc tr cãi giữa một nhóm sinh viên đã thu hút sự chú ý của cô.

Chương 59

Vị Ái, Vô Hãn và nhóm học sinh dừng lại.

Lớp trưởng vừa nói xong, đã vội vã chạy , dường như kh muốn ở lại lâu.

Vô Hãn thu dọn sách vở của , Vị Ái cũng nh chóng nhét sách vào túi.

Khoảnh khắc đó, một bạn cùng lớp tiến đến, kh nhịn được cười hỏi:

“Này, tham gia hoạt động của hội sinh viên kh?”

Vô Hãn kh trả lời, chỉ lắc đầu. và các học sinh khác đều đang tập trung vào chủ đề chung: ểm số.

Vị Ái cười gượng gạo, cô quay sang hỏi một nữ sinh: “Bạn muốn biết ểm số kh?”

Nữ sinh trả lời: “Kh, kh muốn.”

Thật ra, học kỳ này sắp kết thúc. Lần thi cuối kỳ này quan trọng, sẽ quyết định thứ hạng, tiết kiệm được nhiều thời gian.

“Kh, ổn,” Vị Ái trả lời.

Vô Hãn ngăn cô lại: “Hôm qua, trường vừa c bố một th tin nhỏ, nói là sẽ dựa vào ểm số để sắp xếp chỗ ở.”

“Thật ra, cũng đoán được,” Vị Ái nói. “Lớp trưởng đã nói rằng trường chỉ những căn hộ tốt nhất cho giàu. Còn chỉ là bình thường, cố gắng hết sức để ở lại. ”

Vô Hãn kh ý xấu, chỉ đứng đó. “ chưa nghe nói về vụ chia phòng ký túc xá ? Lớp trưởng nói trường sắp xếp khu nhà A và khu nhà B.”

Vị Ái nhíu mày. “Nhà A? Nhà B? gì khác nhau?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...