Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ám Muội Kiểm Soát

Chương 119:

Chương trước Chương sau

Sau khi cô xuống xe, Vô Hãn vẫn ở lại. mở máy tính ra xem tài liệu, nhưng trong lòng lại chút bối rối. tự nhủ, kh nên quá quan tâm đến chuyện của khác, đặc biệt là chuyện tiền bạc. Nhưng lẽ, đây là cách duy nhất để thể tiếp cận cô, để cô kh cảm th đang bị ban phát sự giúp đỡ.

Vị Ái lên lầu, nơi cô dạy kèm. Cô đối mặt với một đứa trẻ th minh, đứa trẻ này cô, nói thẳng: "Cô ơi, bài tập này con đã làm xong . Chúng ta cùng nói chuyện khác ."

Vị Ái mỉm cười. "Cô biết. Hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau thảo luận về một bài luận văn quan trọng."

Đứa trẻ thắc mắc: "Bài luận văn gì ạ?"

Vị Ái: "Về vai trò của sinh viên nghèo trong xã hội hiện đại."

Đứa trẻ đó hỏi: "Là bài tập về nhà của cô ạ?"

Vị Ái: "Kh , đây là bài cô tự viết. Cô cần vượt qua được kỳ thi này."

Đứa trẻ cô, ánh mắt mang theo sự tò mò. "Ồ, con sẽ giúp cô kiểm tra bài luận này."

Vị Ái cười: "Thật ? Cảm ơn con."

Đứa trẻ đó chăm chú vào bài luận của Vị Ái, sau đó gật đầu. "Kh tệ. Cô viết chiều sâu. Nhưng mà, cô ơi, mẹ con nói, nhà nghèo thì kh nên mơ mộng quá nhiều."

Vị Ái im lặng, cô ngước đứa trẻ. " con lại nói vậy?"

Đứa trẻ đó cười: "Mẹ con bảo, nếu con kh chăm chỉ, sau này sẽ kh ai giúp đỡ, chỉ thể tự cố gắng. Hơn nữa, những như mẹ con, ngay cả việc lo cho bản thân cũng kh xong, thì l đâu ra mà lo cho khác?"

Vị Ái thở dài, trong lòng cô cũng cảm th hơi cay đắng.

Cô tiếp tục quay sang bài luận. Cô làm việc chăm chỉ hơn, nếu kh cô sẽ kh thể duy trì việc học của .

Bên ngoài, Vô Hãn vẫn ngồi trong xe, ra ngoài cửa sổ, lòng cũng chút bồn chồn. Nếu kh tò mò về cô gái này, và muốn biết cô sống như thế nào, đã kh ở lại. biết cô đang đấu tr, và muốn giúp đỡ, nhưng lại sợ cô hiểu lầm.

Lúc này, ện thoại đổ chu, đó là mẹ .

"Con trai, con kh về nhà? Con đang ở đâu đ?"

Vô Hãn: "Con đang làm bài tập ở trường."

"Con đang làm gì mà lâu thế? Về nhà , mẹ đồ ăn cho con."

Vô Hãn lên lầu, "Con sắp xong . Mẹ cứ ngủ trước ."

"Được , nhưng con nhớ về sớm. Đừng để mẹ lo lắng."

Vô Hãn cúp ện thoại. dựa lưng vào ghế, trong lòng một sự mâu thuẫn lớn. kh muốn nói dối, nhưng cũng kh muốn giải thích. Mối quan hệ giữa và Vị Ái phức tạp, cô là kính trọng, nhưng cũng là muốn bảo vệ.

Vị Ái xuống lầu, cô mỉm cười: " xong ."

Vô Hãn cô: "Chúng ta về ký túc xá thôi."

Vị Ái: "Vâng."

Trên đường về, họ nói chuyện về bài luận của cô.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

" th thế nào?" Vị Ái hỏi.

Vô Hãn: " th tốt. ý nghĩa."

Vị Ái: "Cảm ơn . đã cố gắng nhiều."

Vô Hãn: " biết."

Vô Hãn đưa cô về ký túc xá, cô bước vào cửa, lòng chút nhẹ nhõm. quay xe, lái về nhà.

Trong lòng Vô Hãn, biết cô là một phụ nữ mạnh mẽ, nhưng cô cũng cần được giúp đỡ. tự nhủ, sẽ giúp cô, bằng mọi cách.

Vô Hãn nghĩ: "Chắc c là kh ."

--- Chương 63 ---

--- Chương 53 ---

Vị Ái thường xuyên ngủ gật vì sắp xếp ca làm thêm và bài vở cùng lúc.

Cơ hội làm thêm của nữ sinh cũng kh nhiều, đa phần đều kh thể chịu đựng được sự vất vả, nhưng cô lại kh thể từ bỏ. Cô chịu đựng, chỉ vì những ca làm thêm này mang lại tiền bạc.

Cô nhận th một ều, trường học này rõ ràng đã bắt đầu phản ánh rõ sự phân hóa xã hội.

Lời nói này kh căn cứ, nhưng cô thể cảm nhận được. Sự khác biệt về ều kiện vật chất giữa cô và những sinh viên khác dường như đã được định hình ngay từ lúc cô bước chân vào ngôi trường này.

Vô Hãn vừa tắm về, quấn một chiếc khăn tắm qu . Cô nằm trên giường , mắt nhắm nghiền.

Th cô nằm dài ra như vậy, Vô Hãn kh nói gì, chỉ dùng một tay ôm khăn tắm, tay kia l đồ tắm. Khi ngang qua cô, dừng lại và nói: "Trường học phân khu chỗ ở, biết ý đồ là gì kh?"

Vị Ái kh cử động, chỉ mơ màng đáp lại: "Đã học , lại còn nói đến chuyện phân hóa?"

Vô Hãn bật cười, ánh mắt tràn đầy mỉa mai, và dứt khoát đáp: "Vì muốn phân loại, để sau này dễ dàng tuyển chọn nhân tài."

"Quá đáng thật, cứ như thể tiền bạc là tiêu chuẩn duy nhất để đ.á.n.h giá tài năng vậy!"

"Đúng là như vậy đ, trường học này đã bắt đầu chấp nhận ều đó ." Vô Hãn nói xong, thẳng vào phòng tắm.

Vị Ái vẫn nằm yên đó, cô đột nhiên nhớ đến một vấn đề mà bản thân đã đọc được trong sách. Cô vốn dĩ muốn chờ Vô Hãn ra mới hỏi, nhưng cô sợ lại ngủ quên mất.

"Vô Hãn, hỏi một câu nhé, nghĩ đến năm 2070, vị thế của phụ nữ được cải thiện kh?" Cô lớn tiếng hỏi.

Vô Hãn vẫn ở trong phòng tắm, đáp lại: "Năm 2070? thể một chút thay đổi thôi. Việc nghiên cứu cho th, phụ nữ trong quá khứ đã chịu đựng sự phân biệt đối xử kinh khủng nhất vào năm 1910."

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Vị Ái ngạc nhiên: "Phụ nữ lại chịu đựng vào năm 1910 ? đã luôn cho rằng ều đó xảy ra trong thời kỳ xã hội phong kiến mới đúng chứ."

Vô Hãn cười nhạt: "Kh sai, 1910. chăng nên xem lại phần đó?"

Vị Ái kh nói gì thêm, vừa vặn lúc đó chu báo thức vang lên. Cô nh chóng bật dậy, bước ra ngoài.

Trong lớp học, giáo sư hỏi: " bạn nào biết địa vị của phụ nữ thay đổi vào năm nào kh?"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...