Ám Muội Kiểm Soát
Chương 134:
Vi Ái Vô Hãn và nói: " kh thể ở đó được. cần làm bài kiểm tra trước."
Vô Hãn: "Được , sẽ đưa đến ký túc xá."
Vi Ái Vô Hãn và nói: " muốn ở cùng kh?"
Vô Hãn: " nghĩ ?"
Vi Ái kh nói gì, chỉ nói: " muốn xem chỗ ở của kh?"
Vô Hãn: " biết ."
Vi Ái kh nói gì nữa, chỉ nói: " kh tiền. chỉ một chiếc túi nhỏ. kh muốn phiền ."
Vô Hãn: "Kh gì, sẽ giúp mang đồ."
Vi Ái Vô Hãn, nói: " sẽ đến khu ký túc xá cũ. kh muốn phiền ."
Vô Hãn: " muốn giúp kh?"
Vi Ái gật đầu: "Được ."
Vi Ái quay đầu lại, nói: " muốn đâu đó."
Vô Hãn: "Được , sẽ đưa ."
--- Chương 71 ---
Vị Duy Vị Ái: "Em muốn chuyển phòng kh?"
Vị Ái cầm chìa khóa phòng, cẩn thận đặt chúng vào túi. Khi Vị Duy th hành lý đơn giản của cô, cô ngước Vi Ái và nói: "Được , em đứng đây chờ một lát."
Vi Ái gật đầu, theo Vị Duy đến sân sau.
Vị Duy cười: "Vô Hãn, cùng cô à?"
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Vi Ái gật đầu: "Kh gì, chỉ là giúp mang hành lý thôi."
"Được ," Vị Duy nói. "Nhưng đừng mà gây rắc rối. sẽ giúp làm thủ tục nh thôi."
Vi Ái quay đầu lại và cười với Vô Hãn.
Vị Duy hỏi: "Phòng của em là phòng đơn hay phòng đôi?"
Vi Ái: "Phòng bốn ."
Vị Duy trầm ngâm: " cần giúp em chuyển sang phòng đôi kh? Nó sẽ yên tĩnh hơn."
Vi Ái đồng hồ: "Kh cần, chỉ cần một giờ thôi."
Vô Hãn nói: " muốn đâu kh?"
Vi Ái: "Kh cần, sẽ ký túc xá cũ."
"Được ," Vô Hãn nói. " sẽ đưa đến đó."
Vị Duy cô: "Em là sinh viên năm nhất à? Ký túc xá cũ thì kh tốt lắm đâu."
Vi Ái: "Kh , kh yêu cầu gì đặc biệt. chỉ cần một chỗ để ngủ."
Vị Duy đột nhiên thay đổi sắc mặt: " muốn chuyển em sang ký túc xá phía Nam kh? Điều kiện ở đó tốt hơn nhiều."
Vi Ái: "Kh cần, chỉ cần một chỗ để ngủ."
Vị Duy: "Được , hiểu . cùng cô ."
Vô Hãn nắm l tay cô và nói: " muốn giúp kh?"
Vi Ái: "Kh cần, tự làm được."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Vô Hãn: "Được , sẽ đưa đến đó."
Vị Duy cười: " hy vọng em sẽ học hành thật tốt, em là một cô gái tốt."
Vô Hãn biết Vị Ái học muộn, nhưng cô kh thể trì hoãn c việc bán thời gian.
Vị Ái chậm rãi quét dọn khu vực của , sau đó cô cũng l ra một cuốn truyện tr để giải trí.
Cô chỉ cười mỉm, vì những nhân vật trong đó đều là thật, kh thể gọi tên dễ dàng như vậy.
Vị Ái cảm th đã sắp xếp mọi thứ tốt , nhưng Vô Hãn vẫn cô bằng ánh mắt phức tạp, nói: "Tập truyện tr này, cho mượn đọc một chút được kh?"
Vị Ái: "Bây giờ là lúc quan trọng để ôn tập, còn hứng thú với m thứ này?"
Vô Hãn: "Việc làm thêm của quá nặng kh?"
Vị Ái lắc đầu, cô kh muốn để lộ sự yếu đuối của : "Kh mệt lắm, vẫn ổn."
Vô Hãn chỉ cô chằm chằm: "Tr mệt mỏi."
Khi họ đang nói chuyện, bỗng nhiên một bạn cùng lớp, Thẩm Kiện, tới.
Thẩm Kiện đứng đó, chế nhạo Vị Ái: "Lại còn truyện tr? Lúc này mà còn làm việc nhà và đọc truyện ?"
Thẩm Kiện: " kh hiểu nổi, còn thể thư giãn trong khi sắp thi cử?"
Vô Hãn đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng, kh muốn dây dưa. liếc qua khu vực quét dọn: Dọn dẹp nhà cửa một chút cũng kh nh hơn được bao nhiêu.
Vô Hãn biết họ đang ghen tị với sự tự do của , nhưng chỉ cất cuốn truyện để tránh rắc rối.
Thẩm Kiện cảm th khó chịu vì Vô Hãn kh quan tâm, chỉ nói: " bận làm thêm, kh thời gian cho những hoạt động tập thể này đâu."
Vô Hãn quay đầu rời , Thẩm Kiện kh ngăn cản, cười khẩy: "Cứ để cô tận hưởng sự cần cù của ."
Vị Ái cúi đầu, lòng cô nặng trĩu. Việc thi cử sắp tới gấp.
Vị Ái thở dài một hơi, cô quay lại với c việc.
Kh lâu sau, Vô Hãn quay lại.
đặt th báo vừa nhận được lên bàn, gương mặt nghiêm trọng: " cái này ."
Vị Ái mở to mắt, th báo đó là về một hoạt động tập thể bắt buộc.
Vô Hãn th cô đọc xong, bèn nói: "Sắp tới chúng ta tổ chức một buổi dã ngoại tập thể. Đây là hoạt động bắt buộc, kh thể vắng mặt."
Vị Ái th tên Vô Hãn được in đậm trong d sách tổ chức. Đúng như cô nghĩ, kh chỉ là kẻ chỉ biết học hành.
Vô Hãn luôn xử lý mọi chuyện một cách hoàn hảo. Trong lớp, ngoại trừ những xuất thân từ gia đình quá giàu , còn lại hầu hết đều ngưỡng mộ và tôn trọng .
Dù tất cả đều là sinh viên ưu tú, nhưng con đường sau này của họ lại khác nhau.
Vô Hãn đã kế hoạch chi tiết cho bản thân, nhưng Vị Ái thì kh, cô cần làm việc chăm chỉ hơn nhiều.
Vô Hãn nói: "Được , tạm gác chuyện này lại, chúng ta ăn tối đã."
Lúc này Vị Ái mới nhận ra cô cũng đói bụng .
Mặc dù các bạn cùng lớp đã nói này nói nọ, nhưng việc tham gia hoạt động hay kh, cô cũng kh quan tâm lắm.
Cô chỉ Vô Hãn, đang đợi cô.
Vô Hãn: "Chúng ta ăn cùng nhau . cũng lười một ."
Vị Ái: "Kh đâu, kh cần để ý đến Thẩm Kiện. ta vốn dĩ là khó tính."
Vô Hãn: "Khi nào dã ngoại? kh là tổ chức ? Kệ ta."
Vị Ái: " muốn ăn một món gì đó đơn giản thôi."
Chưa có bình luận nào cho chương này.