Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ám Muội Kiểm Soát

Chương 167:

Chương trước Chương sau

"Thời gian nào là tr thủ?" Vô Hãn hỏi, cũng kh nghĩ nhiều. kể rằng hồi nhỏ gia sư riêng, còn được bố mẹ mua thẻ học tại các lớp luyện thi, "Nói chung là con đường học tập của được sắp xếp đâu vào đ ."

Vị Ái lắc đầu, cười khổ: " đang làm thêm."

Vô Hãn hiểu ra. nói: "Vậy kh dành thời gian rảnh rỗi mà ngủ? Giấc ngủ cũng là một loại 'phần thưởng' đ."

"Phần thưởng ư? đâu giàu như . Nếu kh làm, l đâu ra tiền mà học? kh dám nghỉ ngơi đâu."

Vô Hãn bài tập của cô, th một bên viết chữ Hán dày đặc, một bên viết c thức vật lý. cau mày, nhưng lại kh nói ra lời nào. Rõ ràng, cô đang cố gắng tận dụng mọi phút giây để cân bằng.

" tr thủ như vậy, liệu đủ sức mà bắt đầu cuộc đua marathon sắp tới kh?"

Vị Ái rùng . Kh cô kh hiểu, chỉ là cô kh dám nghĩ đến. Cô biết, làm việc quá sức sẽ khiến cô kiệt quệ.

"Nhưng kh còn cách nào khác." Vị Ái xuống, giọng nhẹ nhàng. " kh làm thì ai lo cho ."

Vô Hãn kh tiếp tục tr luận. chỉ yên lặng, vào cuốn tiểu thuyết ngôn tình trong tay, chẳng hề chút quan tâm nào. Vị Ái biết rõ, Vô Hãn đang giữ khoảng cách, nhưng cô đã quen . Ở nơi này, sự quan tâm chỉ là xa xỉ.

Vị Ái cảm th mí mắt nặng trĩu. " đang bận, cần đọc thêm vài chương nữa." Cô chỉ vào cuốn sách trên tay, " xem, nên viết gì trong bài tập Vật lý trang 27 đây?"

Cô, dĩ nhiên, đang chỉ thẳng vào Vị Ái.

Vẻ mặt cô mệt mỏi, trong mắt kh chút kiến thức nào. Đầu óc cô đã bắt đầu quay cuồng.

Một bên, Vô Hãn khẽ nhếch mép, cười như kh cười: " đọc sách. Thời ểm này, việc học là quan trọng nhất."

Vị Ái kh phản đối. Cô hiểu rõ, sự khác biệt mười tám tuổi này thực sự quá lớn. Cô đang dùng hết sức lực để theo kịp .

"Ý kiến hay," Vô Hãn thản nhiên nói, đã quen với việc Vị Ái chăm học. "Tuy nhiên, để hoàn thành bài tập, cần đọc sách."

Vị Ái cũng kh ngờ rằng thể chịu đựng được mười tám giờ liên tục như thế này.

"Đừng nghĩ nhiều, ngủ sớm ."

Vô Hãn đột nhiên đặt cuốn sách xuống, vươn tay đẩy Vị Ái ra. nói: "Ngày mai sẽ giúp ôn tập, cứ nghỉ trước ."

Thực ra Vị Ái đã quen với nhịp sống này, nhưng cô vẫn cảm th ấm áp. Bởi vì cô biết, cô đã một bạn cùng phòng thật sự quan tâm đến .

Vị Ái nhắm mắt, khuôn mặt vẫn đầy vẻ mệt mỏi. "Cảm ơn , sẽ đọc thêm một chút nữa. muốn biết liệu cuốn sách này giúp trả lời những câu hỏi này kh."

Vô Hãn cũng kh nói gì nữa. lặng lẽ cô. "Đi ngủ sớm , đêm khuya còn kh ngủ được, vậy định thức đến khi nào?"

Vị Ái lắc đầu. " kh ngủ được, làm thêm. đảm bảo cuộc sống sinh hoạt cho ."

"Thế thì ngày mai sẽ chở . Dù thì cũng việc làm, nên sẽ tiện đường đưa ."

Vị Ái ngạc nhiên Vô Hãn: "Thật ? Cảm ơn ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/am-muoi-kiem-soat/chuong-167.html.]

"Kh cần cảm ơn, chúng ta là bạn bè." Vô Hãn cười, nụ cười nhẹ nhàng và ấm áp, như một cơn gió nhẹ giữa trời hè.

Họ tiếp tục trò chuyện về những chuyện học hành. Vô Hãn nói về việc muốn học thêm khóa tiếng , còn Vị Ái thì lại ước mơ được khắp thế giới. Cô tin rằng việc sinh con là một trải nghiệm tuyệt vời.

Vô Hãn, dĩ nhiên, kh hứng thú với chuyện này. chỉ cười và nói rằng muốn tập trung vào việc học.

Họ tiếp tục bàn về tương lai. Vô Hãn nói về việc muốn vào trường Đại học Th Hoa, còn Vị Ái thì lại ước mơ được khắp thế giới.

" kh nhiều tiền, nhưng sẽ tìm mọi cách để làm được."

" sẽ giúp tìm cách." Vô Hãn nói, giọng nghiêm túc. " sẽ giúp tìm c việc làm thêm tốt hơn."

"Cảm ơn ," Vị Ái nói, cô cúi đầu, che khuôn mặt đang nóng bừng.

"Đúng ," Vô Hãn nói, l ra một cuốn sách tiếng , "Lát nữa sẽ đến lớp học tự chọn, muốn cùng kh?"

Vị Ái lưỡng lự. Cô kh muốn , nhưng nếu từ chối Vô Hãn, cô sợ sẽ làm buồn. "Kh, muốn ở nhà học."

"Kh ." Vô Hãn hiểu ý cô, " sẽ mua đồ ăn tối về cho ."

"Cảm ơn ." Vị Ái thực sự đói .

" đây," Vô Hãn đứng dậy, "Nếu bất kỳ câu hỏi gì, cứ gọi cho ."

Vị Ái gật đầu. Cô theo bóng Vô Hãn rời , cảm th trong lòng chút ấm áp.

Thời gian trôi qua, Vị Ái vẫn đang cố gắng đọc sách. Đột nhiên, mắt cô nhắm lại, cô gục xuống bàn, ngủ quên lúc nào kh hay.

Đèn tắt. Cô chìm sâu vào giấc ngủ, hoàn toàn kh biết gì về xung qu.

Một lúc sau, Vô Hãn trở về, trên tay cầm đồ ăn. th Vị Ái ngủ gục trên bàn, mái tóc rối bời che khuôn mặt mệt mỏi.

"Cô gái này, lại ngủ gục ở đây?" Vô Hãn lẩm bẩm, đặt đồ ăn xuống và tiến lại gần.

kh dám đ.á.n.h thức cô. Vô Hãn l chăn mỏng đắp cho cô, nhẹ nhàng nâng đầu cô lên, đặt cô nằm xuống giường. tháo giày và đắp chăn kỹ hơn.

Sáng hôm sau, Vị Ái thức dậy, cô th đang nằm trên giường. Cô xung qu, mọi thứ đều gọn gàng.

" lại ở đây?" Vị Ái tự hỏi.

" ngủ gục đ." Vô Hãn đang đứng trước gương, chải tóc. quay lại cô: " ngủ say đến nỗi bế lên giường."

Vị Ái đỏ mặt. Cô nhớ lại đã kiệt sức như thế nào.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

" xin lỗi," Vị Ái nói, cô ngồi dậy, " đã giúp nhiều."

"Kh gì," Vô Hãn cười, " nên chú ý đến sức khỏe hơn. Hôm nay chúng ta sẽ học, đừng đến muộn."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...