Ám Muội Kiểm Soát
Chương 173:
Vô Hãn chỉ vào gói đồ ăn nhẹ đã mở và nói, giọng ệu chút nghiêm nghị: " đã nói , kh được ăn uống ở khu vực này. Chỉ là em cố chấp muốn mang vào thôi, nơi này quá nhỏ."
Vị Ái khịt mũi: "Tại lại kh thể mang vào?"
"Đây là quy tắc cơ bản. Hơn nữa, thói quen ăn uống của em kh tốt, em vẫn giữ thói quen xấu từ mười năm trước à? Tuy kh ai bảo quản em chuyện này, nhưng kh thể chịu đựng được."
"Chuyện này thì gì đâu chứ," Vị Ái lẩm bẩm, mặt cô đỏ bừng. "Chỉ là ăn nhẹ thôi mà."
"Đừng tỏ ra vô tội như thế," Vô Hãn nhướng mày. "Em biết câu này là ai nói kh? Em nghĩ đây là một câu nói hay, đúng kh? Nhưng nếu em biết, em sẽ hiểu thôi. Em biết , thì em tự giác."
Vị Ái rụt vai, cô kh muốn suy nghĩ, chỉ muốn nói: "Em kh cố ý đâu, em chỉ nghĩ là nó tiện lợi thôi."
"Thực ra, nếu nói về tiện lợi thì cũng kh kém em. Chỉ là kh thích thôi. Giống như kiểu kh thích ăn thức ăn thừa vậy, ai mà lại nói ra những ều kh vui đó chứ?"
Vị Ái ngước đầu lên, hơi nhếch môi: "Em kh nghĩ đang bị khác ghét bỏ."
"Mười một tuổi."
Vừa dứt lời, Vô Hãn thoáng ngẩn ra. nhớ lại thời ểm họ còn nhỏ, cô bé gầy gò đến mức nào, dính sát vào , khóc lóc cầu xin, cãi vã trên đường phố, sau đó đứng đó ăn.
"Khi đó em đã nói như thế, em nói rằng tất cả mọi đều ghét em, nói em là một đứa ăn xin rách rưới, nói em là một cục nợ của gia đình."
Vị Ái mỉm cười cay đắng: "Quá khôi hài. Em luôn nghĩ em kiên cường, em kh cần khác thương hại hay giúp đỡ gì cả."
Tất nhiên, cô bé kh hề khôi hài. Cô vẫn giữ nụ cười gượng gạo, đôi mắt cô lộ rõ sự khó chịu.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Thực ra, cô nói đúng. Vị Ái, dù chỉ là cái bóng của quá khứ, nhưng từng bước từng bước trưởng thành, cô đã sống một cuộc đời độc lập, và mọi xung qu đều nói cô là th minh và chí tiến thủ.
" kh chịu được việc bị khác coi thường, đó mới là sự thật."
Vô Hãn cúi đầu, quay lưng , tỏ ra kh muốn đáp lại câu nói đó.
Vị Ái th vậy, nhún vai, sau đó nói: "Nếu muốn coi thường, thì cứ coi thường ."
"Được , cô bé mười một tuổi kia đã chiếm hết chỗ trong đầu em . Phần lớn giàu khi họ tiêu tiền đều đang thể hiện sự coi thường."
"Ý là ? Nếu cứ như vậy mà kh thể làm gì, thì họ cũng chỉ đang thể hiện sự coi thường một cách vi tế mà thôi. Họ đang đắm chìm trong sự hưởng thụ."
"Tất nhiên là ," Vị Ái nói, "Nhưng ều đó đã qua lâu ."
Vô Hãn quay đầu lại, cô: " kh quan tâm đến những đó. Chỉ là muốn nói với em rằng, nếu em kh học hành t.ử tế, kh thể thi vào trường đại học tốt, thì em sẽ kh cơ hội gặp lại . Sau này em sẽ kh bao giờ được th nữa."
"Vậy ? học trò nhỏ tuổi của lại suy nghĩ n cạn như thế?" Vị Ái cố tình trêu chọc.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
" kh là học trò nhỏ của em," Vô Hãn nhấn mạnh, " là cấp trên của em."
"Nếu em muốn trở thành giàu , em sẽ đạt được. Em sẽ kh bao giờ để khác coi thường đâu."
Dáng vẻ kiên định của Vị Ái hiện lên trong đầu Vô Hãn, thoáng suy nghĩ, sau đó quay lại.
Vị Ái thoáng qua đồng hồ trên tay, cô vội vàng nói: "Được , đã trễ giờ . Em làm thêm. cứ ở đây đọc sách , đừng để bị chậm trễ nữa."
"Nếu là một bạn bình thường thì sẽ kh quản, nhưng vì em là một bạn đặc biệt, kh thể kh nói, đã từng bảo em nên giảm bớt việc làm thêm mà." Vô Hãn vừa nói vừa gật đầu, tỏ vẻ nghiêm túc.
"Đây là chuyện của em, đừng lo."
Vị Ái nói xong liền cầm l túi và sách giáo khoa, vội vã rời .
Cô nhận ra đã nói hơi quá lời, nhưng cũng kh biết đâu. Cô chỉ biết là cô kiếm tiền.
--- Chương 57 ---
Vị Ái thở dốc. Sau khi nói xong, cô vội vã chạy , cô thực sự kh muốn trễ hẹn.
Khi Vị Ái tới trường đại học, cô th Vô Hãn đang đứng chờ. dựa vào cột đá cẩm thạch của tòa nhà thư viện, dáng cao ráo, thu hút ánh của những sinh viên quen biết và cả những cô gái kh quen biết.
Tuy nhiên, cô kh th bóng dáng của chiếc xe mà cô quen thuộc.
Vô Hãn mỉm cười nhẹ. Gió nhẹ thổi qua hàng cây, những chiếc lá xào xạc rơi xuống mặt đất.
Khi tới gần, Vị Ái th đang cầm một cuốn sách, cô hỏi: " đang đọc gì vậy?"
Vị Ái kh biết, Vô Hãn đang đọc một cuốn sách chuyên ngành, và những cuốn sách đó đã đọc đọc lại nhiều lần.
"Ồ, những cuốn này à? đọc lại để ôn tập, chuẩn bị cho kỳ thi sắp tới."
Vị Ái cười: " thật là một sinh viên xuất sắc, kh? luôn giữ phong độ, kh bao giờ để bị tụt lại phía sau."
Vô Hãn tự giễu: "Chỉ là cố gắng duy trì thói quen học tập của thôi. Ai mà kh cố gắng chứ?"
Vị Ái liếc cuốn sách, cô cũng kh nói gì thêm.
Vô Hãn Vị Ái, ra hiệu cho cô lên lầu, nói: "Đi thôi, chúng ta lên phòng học."
Vị Ái nhẹ nhàng gật đầu, nhưng trong lòng cô lại suy nghĩ: Mặc dù là một tốt, nhưng ều đó kh nghĩa là kh ý đồ gì khác với .
Vừa nói chuyện, Vô Hãn vừa thong thả bước , ánh mắt hơi cụp xuống, nói: "Hầu hết các sinh viên đại học đều bận rộn. Nhưng nếu thời gian rảnh, họ sẽ ưu tiên học tập và nghiên cứu. nghĩ chúng ta nên tận dụng thời gian này."
Chưa có bình luận nào cho chương này.