Ám Muội Kiểm Soát
Chương 182:
“ biết, là cầu toàn, kh thích làm việc cẩu thả, nhất là những c việc liên quan đến lợi ích của khác. Bản thảo của đã đạt tới mức này , kh biết nên bình luận gì nữa.”
Tuy đã gần nửa đêm, nhưng Vô Hãn vẫn cười nhẹ, nụ cười dịu dàng như gió xuân, “ cứ thẳng t góp ý. còn nhiều ểm chưa đạt lắm.”
“Ý của là... lại quá soi mói à?”
“Kh , chỉ cảm th những ý kiến của giá trị. đã đọc qua bài viết gần đây của , chỉ cần tập trung, chắc c sẽ vượt qua .”
Nói đến chuyện này, Vô Hãn và Vị Ái thực sự hợp nhau trong học tập. Mặc dù Vị Ái thỉnh thoảng sẽ bị phân tâm vì việc làm thêm, nhưng hễ cô đã quyết tâm thì Vô Hãn sẽ kh bao giờ xem thường.
Nói thật, khoảng cách giữa hai thực ra kh xa, chỉ cần quét qua là biết ai đang ở đâu.
Trong cuộc trò chuyện tiếp theo, chỉ còn lại Vị Ái và Vô Hãn duy trì cuộc đối thoại. Vị Ái kh biết nói gì. Vô Hãn tiếp tục kiên nhẫn giải thích, từng chút, từng chút một.
Vị Ái lại tỏ vẻ bất mãn về sự cầu toàn của , cô nói: “ nghĩ cố gắng hơn nữa để đạt được sự hoàn hảo. muốn giành l cơ hội của chính , tự đấu tr.”
Vô Hãn gật đầu, hiểu được sự khắc nghiệt trong câu nói của cô. thở dài, “ biết làm việc chăm chỉ hơn nhiều.”
“Tất nhiên ,” Vị Ái đương nhiên nói. “Nhà ều kiện, còn thì kh. Sự khác biệt này là một rào cản lớn.”
“ lẽ vậy.” Vô Hãn đáp, nhưng cũng kh phủ nhận, bởi vì tại thời ểm này, suy nghĩ của Vị Ái sẽ kh bị ngăn chặn. Cô đã quen với những khó khăn trong cuộc sống, cô chỉ cần ngẩng đầu và bước tiếp.
Vị Ái biết kh nhiều sự lựa chọn.
Vô Hãn kh thời gian để nói chuyện phiếm, lại gấp gáp quay lại với đống tài liệu phức tạp trên máy tính, những bản vẽ kỹ thuật chồng chất lên nhau, chúng như thiêu đốt .
Vị Ái: “Thật là đáng sợ. cần làm mọi thứ đến mức hoàn hảo như vậy kh?”
Vô Hãn: “ kh muốn khác nói rằng kém cỏi chỉ vì nền tảng gia đình tốt.”
Vị Ái: “Đúng là áp lực của riêng , nhưng vẫn cảm th áp lực của lớn hơn.”
Vô Hãn cũng kh tr cãi, chỉ mỉm cười nói: “Đúng vậy, chỉ đang học thôi, còn đang chiến đấu vì cuộc đời.”
Vị Ái đặt cuốn sách xuống bàn, tựa lưng vào ghế. Cô bỗng cảm th hơi nóng, “Trời ơi, trong này nóng thế nhỉ?”
Vị Ái kh biết, nhưng Vô Hãn thì biết.
đã ều chỉnh nhiệt độ ều hòa trong phòng tự học, vì sợ cô bị cảm lạnh. Cô lúc nào cũng chỉ mặc đồ đơn giản, lại làm thêm nhiều ca, sợ cô đổ bệnh.
Vị Ái thản nhiên xua tay, nói: “ kh , quen .”
Vô Hãn thở dài, giọng trầm xuống: “Mặc dù nói quen , nhưng sau này chú ý hơn đến sức khỏe.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/am-muoi-kiem-soat/chuong-182.html.]
“Được , sẽ chú ý.” Vị Ái cúi đầu, ngừng nói chuyện và chăm chú đọc sách.
Vô Hãn thầm cười trong lòng, cô nhóc này, miệng thì nói ổn, nhưng ánh mắt đã bắt đầu dán chặt vào những dòng chữ trên trang sách.
Bây giờ là lúc Vô Hãn cần . đứng dậy, chuẩn bị rời .
Vị Ái chỉ ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi trang sách. Cô chỉ cảm th ánh sáng từ chỗ Vô Hãn đang đứng dường như hơi chói, cô nhíu mày lại, hơi khó chịu.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Vô Hãn chỉ th cô , sau đó gật đầu. biết cô đang nói: "Cảm ơn, ."
Vô Hãn kh nói gì nữa. chỉ muốn nói: “ nên về ký túc xá nghỉ ngơi .”
Vị Ái biết ý gì, cô chỉ cảm th Vô Hãn đã giúp cô nhiều, cô kh muốn nợ . Cô chỉ muốn trực tiếp làm rõ mọi chuyện, sau đó kh cần suy nghĩ phức tạp nữa.
Vô Hãn chỉ lắc đầu, cảm th cách cô hành xử thực sự kh giống với những cô gái mà từng gặp.
[Đoạn chuyển cảnh]
Chương 96
Thứ Sáu cuối tuần. Vị Ái trở về ký túc xá sau khi kết thúc ca làm thêm vào buổi tối, cô hoàn toàn kiệt sức.
Lúc này, Vô Hãn đang ở phòng tự học, cũng vừa nộp xong một bản báo cáo phức tạp. đang thư giãn bằng cách đọc một cuốn sách.
Vị Ái kh th , trong phòng tự học chỉ còn lại ba bốn . Cô thẳng về phía góc tường nơi cô thường ngồi, bước chân nặng nề.
Vô Hãn ngẩng đầu lên, hơi nhíu mày. nhận ra cô, và cũng nhận ra sự mệt mỏi trên khuôn mặt cô.
Vị Ái chỉ muốn về nhà, về nhà để nghỉ ngơi một chút.
" chỉ cần vượt qua kỳ thi là được."
"Đúng vậy," Vô Hãn thừa nhận. "Dù cũng chỉ là một bình thường. cũng kh thể làm mọi thứ đều hoàn hảo được."
“Năm sau, sẽ chuyển ra ngoài sống, sẽ tìm một c việc ổn định để làm. nghĩ rằng việc học tập trên giảng đường này kh giúp thoát khỏi cảnh khó khăn của cuộc sống được.”
Vô Hãn gật đầu, đặt cuốn sách xuống. nói: " hiểu. Nhưng cũng đừng nên đ.á.n.h đổi sức khỏe của ."
Vị Ái mỉm cười. "Cảm ơn. biết mà."
Vô Hãn nói thêm về những hoạt động xã hội mà trường khuyến khích tham gia. nói rằng việc tham gia các c tác xã hội sẽ giúp ích nhiều cho việc phát triển quan hệ và khả năng lãnh đạo, tạo ra sự khác biệt lớn khi tốt nghiệp đại học.
Vị Ái lắc đầu. " kh được. Nếu tham gia, sẽ kh thời gian để làm thêm. Nếu kh làm thêm, kh tiền sinh hoạt. cần làm việc."
Cô nói xong, Vô Hãn ngẩn . biết rõ những gì Vị Ái vừa nói là sự thật khắc nghiệt. Cô chọn giữa việc tham gia các hoạt động ngoại khóa để thăng tiến trong sự nghiệp và việc làm thêm để sống sót.
Chưa có bình luận nào cho chương này.