Ám Muội Kiểm Soát
Chương 188:
Vô Hãn ngang qua Vị Ái, nói: "Tớ đã làm xong m trang bài tập ."
Vị Ái nhíu mày: "Tớ kh làm được."
Vô Hãn kh trả lời, chỉ mỉm cười. Vị Ái bắt đầu suy nghĩ, cô nhận ra làm việc chăm chỉ hơn nữa để đối phó với những thử thách phía trước.
Vị Ái hiểu rằng bản thân cố gắng hết sức, dựa vào khả năng của .
Vị Ái kh nói gì, cô chỉ mỉm cười.
"Kh là kh thể. xem, học sinh đã hết ."
Vị Ái đứng đó, xung qu.
"Áp lực quá lớn," cô nói. "Thực ra học cũng chỉ là một hình thức kiếm sống khác."
Vị Ái cười gượng, cô biết tự vượt qua. "Cái này vẫn cần tìm thích hợp để nói chuyện."
Cô là một thực tế. Mặc dù cô kh thích ều đó, nhưng cô kh lựa chọn nào khác.
Cô là một chủ kiến.
Vị Ái Vô Hãn, cô nhíu mày: "Tại lại đến đây, kh nói kh thích ?"
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Vô Hãn quay đầu lại, mỉm cười. Nụ cười đó khiến cô kh biết nói gì.
Vị Ái kh thể nhịn được nữa, cô bật cười. Nụ cười càng lúc càng lớn.
Mọi đều nói, cô quả thật là duy nhất khiến Vô Hãn quan tâm.
--- Chương 99 ---
Vô Hãn và Vị Ái là những đối thủ cạnh tr lành mạnh. Lúc này, cả hai đều im lặng, kh biết đối phương đang nghĩ gì.
Vị Ái vẫn luôn mỉm cười, Vô Hãn mặc dù kh biểu hiện gì, nhưng trong lòng đã bắt đầu kế hoạch lớn hơn, muốn đưa cô ra khỏi bóng đêm.
Vị Ái nói: "Tớ đã làm xong bài tập . thể được ."
Vô Hãn: "Tớ cũng đã làm xong bài tập . kh ?"
Vị Ái sửng sốt, cô kh biết nói gì.
"Tớ kh quan tâm đến m chuyện này," Vô Hãn nói. "Đây là một trò chơi nhỏ."
Vị Ái kh trả lời, cô chỉ nói: "Tớ cần tiền."
Vô Hãn cười: "Vậy cứ ."
Tốt, Vị Ái nhẹ nhàng gật đầu, cô quay lưng lại và thẳng vào phòng. Cô đã lựa chọn của .
Mặc dù Vị Ái kh để ý đến những lời nói đó, nhưng Vô Hãn lại chú ý.
Vị Ái cười gượng, cô kh biết nói gì, cô chỉ nói: "Tớ sẽ quay lại."
Vô Hãn cô, biết cô đang nghĩ gì.
Vị Ái: " bài tập làm."
Cô quá nhiều thứ làm.
Vô Hãn: "Tớ biết ."
Vị Ái kh thể từ chối được nữa, cô cười: " kh ?"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Vô Hãn giả vờ kh biết: " kh việc gì để làm, đâu cơ?"
Vị Ái: " kh ăn tối à?"
" kh biết à?" Vô Hãn: "Tớ đương nhiên ."
Vị Ái cười lớn, cô kh nói gì nữa.
"Nhưng," Vô Hãn nói, "Tớ chưa bao giờ nói là tớ kh thích, vì thế nên việc này kh gì đáng ngại."
"Cô nhóc này ngốc quá, gặp chuyện là đầu óc rối tung, bị làm cũng kh dám hé răng nửa lời."
" là loại như thế à?" Vị Ái phản bác, " kh nói ra là vì nghĩ, nếu đã biết thì cũng kh cần nói nữa."
Vô Hãn biết cô kiên cường, nhưng cũng biết cô nhóc này kh muốn nhận sự thương hại. Muốn giúp cô, cần cách tiếp cận khéo léo, chẳng hạn như giúp đỡ cô trong việc học.
Vô Hãn vốn là cẩn trọng, những việc này chỉ là bước khởi đầu. Về sau nữa thì...
Vị Ái chỉ vào mũi . Cô luôn thích tự nỗ lực, kh muốn chấp nhận sự giúp đỡ của ai, nhưng lần này lại kh hề từ chối.
Cô th minh. Vô Hãn kh từ chối, tỏ vẻ sẵn lòng giúp đỡ cô nhóc này, nói: "Chúng ta ở trong trường, giúp thì gì là kh được chứ."
Vị Ái vui vẻ: "Tốt quá, cảm ơn nhiều!"
Vô Hãn chỉ khẽ cười, kh đáp lời, cúi đầu xuống.
Vị Ái cảm nhận được thiện ý của Vô Hãn, cô cũng đáp lại bằng cách tập trung làm tiếp bài tập về nhà.
Kh khí trong phòng đọc sách dần trở nên hài hòa, bình yên và tràn ngập sự ấm áp.
Cô đứng thẳng dậy, vươn vai thư giãn, hỏi: " chuyện gì thế?"
Vô Hãn: " chỉ đang thôi."
Cô nhóc này quá đáng yêu, khiến ta chỉ muốn thẳng t tấn c.
Vị Ái bị chằm chằm đến mức mặt đỏ bừng, cô bối rối kh biết nên đặt tay vào đâu, chỉ đành lẩm bẩm: " gì đáng xem ?"
Vô Hãn: " luôn tự cho là nữ chính tiểu thuyết à? Hay là vì làn da mịn màng này của ?"
Đúng lúc này, ện thoại Vô Hãn vang lên một tiếng "ting", là tin n về quy hoạch đất đai của Thành phố Khổng Tước. Vị Ái cũng th, nhưng kh hỏi thêm bất cứ ều gì.
nửa đùa nửa thật nói một câu, rằng những thứ đó đằng nào cũng sẽ thuộc về , cô kh cần thăm dò.
Vị Ái quay lại, cười hỏi: ", muốn khoe mẽ à? Nhưng đừng quên, là sinh viên kinh tế."
Vị Ái chú ý đến nụ cười của lúc này. Đó là nụ cười thật lòng, kh vẻ mặt giả tạo thường th trước mặt giáo viên.
Vô Hãn: " cũng kh hề kém cạnh."
làm gì ư? Cô cố gắng hết sức, nắm bắt từng cơ hội để đảm bảo sinh kế, cày cuốc ngày đêm từ sáng tới tối!
Vị Ái thở dài: " cũng đang xem đây thôi, thời gian đâu ra mà rảnh rỗi nữa."
Cô kh biết làm để viết tiếp. Vô Hãn kh chỉ trích, chỉ đưa tay ra, nhẹ nhàng giúp cô chỉnh sửa bài viết.
Cô làn da trắng nõn, khi đến gần, hơi thở ấm nóng phả vào gáy cô, khiến cô khẽ rùng .
Vô Hãn (giọng khàn khàn): " đang làm bài tập hay là quyến rũ thế?"
Vị Ái giật , ý thức chỉ còn sót lại một chút. Môi cô run nhẹ, tâm trí bay bổng, chỉ còn lại sự ấm áp trên cơ thể.
Vị Ái nhắm mắt lại: " đang xem tài liệu, kh ý đó."
Chưa có bình luận nào cho chương này.