Ám Muội Kiểm Soát
Chương 22:
Phùng Chí Viễn: “Vậy cô , nhưng đừng về quá muộn, con gái ra ngoài, chú ý an toàn.”
cũng nhận ra, đã quản chuyện quá nhiều.
Vô Hà: “ quan tâm như vậy, lẽ nào ý đồ gì với ?”
Câu nói này của cô suýt nữa làm Phùng Chí Viễn nghẹn c.h.ế.t.
chút ngượng ngùng, kh ngừng gãi đầu.
Vô Hà: “Lẽ nào đoán trúng , ý đồ gì với ?”
Phùng Chí Viễn bị cô cười đến mức hơi luống cuống, nhất thời kh biết nên nói gì.
Vô Hà nghiêng về phía trước, áp đầu gần , vì hai sát nhau quá, khi cô nói chuyện chỉ th một làn hơi thở nhỏ.
Phùng Chí Viễn đột nhiên đỏ bừng mặt, vội vàng xoay sang một bên, chỉ thẳng mà nói một câu: “ đó.”
Vô Hà lúc này lại sững sờ, ngẩng đầu , “ muốn làm gì?”
Phùng Chí Viễn nghiêng đầu, dùng ngón tay chỉ vào cái bàn: “Kh gì, giờ phía Bắc thành phố mua chút đồ.”
“Đi đâu? mua gì?” Vô Hà ngẩng đầu lên khỏi bàn, .
Vô Hà cười, lần này thì kh trêu chọc nữa.
Phùng Chí Viễn nghiêng , tắm xong, nói: “Vô Hà, cô nghỉ một lát, vắt nước cam cho cô.”
Vô Hà: “Đi chợ đen mua ?”
Phùng Chí Viễn: “ đó, tầng lớp c nhân viên chức như chúng , ngày thường cũng chẳng chỗ nào để , cuối tuần chỉ dám ra chợ đen dạo chơi một chút.”
Vô Hà chút ngạc nhiên, ngẩng đầu hỏi: “ biết, làm thế nguy hiểm kh, trên đường bị ta chặn đ.á.n.h cướp bóc kh?”
Phùng Chí Viễn: “Chuyện đó thì kh, chỉ đạp xe mua vài quả cam, kh mục tiêu lớn gì.”
Vô Hà: “Vậy , nhưng đừng về quá muộn, con gái ra ngoài, chú ý an toàn.”
Phùng Chí Viễn quay đầu lại, ánh mắt đầy nụ cười cưng chiều: “ giờ cô lại lải nhải thế, biết làm gì mà, cô cứ lo đọc sách .”
Vô Hà: “Vậy chúng ta giao kèo nhé, lúc về, mua cho ít đồ ăn ngon.”
Phùng Chí Viễn: “Được, cô muốn ăn gì?”
Vô Hà: “Vậy mua cho một cái bánh trứng gà , chỉ muốn ăn cái đó thôi, nhưng bình thường kh được ăn.”
Phùng Chí Viễn: “Được , nhất định sẽ mua về cho cô, mau đọc sách .”
Vô Hà đáp lời, viết: “ chú ý an toàn, nh về nh nhé.”
Phùng Chí Viễn cười, khoác áo ngoài vào, nh chân chạy .
một lát, chẳng m chốc đã đến buổi chiều.
--- Chương 15 ---
Phùng Chí Viễn trở về, trên tay cầm một cái túi lưới.
Vừa bước vào cửa, đã th cô đang ngẩn tập sách bài tập ôn thi đại học.
Phùng Chí Viễn th cô ngây , biết cô lại đang suy nghĩ vẩn vơ, bèn tiến lại gần, nói nhỏ: “Đang nhớ trong lòng à?”
“ nói linh tinh gì đó, còn học hành chăm chỉ để thi đậu đại học, làm gì thời gian nghĩ m chuyện này.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/am-muoi-kiem-soat/chuong-22.html.]
“Vậy cô đang nghĩ gì?”
Vô Hà lắc đầu, “Kh gì, đang nghĩ rốt cuộc nên đăng ký chuyên ngành nào, vẫn chưa nghĩ ra.”
Phùng Chí Viễn: “Đăng ký chuyên ngành, vậy cô mục tiêu nào kh?”
Vô Hà ngẩng đầu lên, “ nói xem, thi vào trường sư phạm được kh?”
Phùng Chí Viễn: “Cô… muốn làm giáo viên?”
Vô Hà lắc đầu, “Cũng kh hẳn, chỉ cảm th làm giáo viên thì một cái bát cơm c lập, mỗi tháng đều lương để lĩnh.”
Nghe cô nói vậy, Phùng Chí Viễn: “Ồ, hóa ra là muốn tìm một cái bát cơm sắt c lập à.”
Vô Hà cười ngại ngùng, “ đó, đồng chí, th thể làm được kh?”
Phùng Chí Viễn: “Đương nhiên , cô th minh như vậy, chắc c kh vấn đề gì, cô muốn đăng ký trường nào?”
Vô Hà: “ muốn đăng ký vào Học viện Y.”
Phùng Chí Viễn: “Học viện Y? Cô muốn làm bác sĩ?”
Vô Hà gật đầu, nói: “, hồi nhỏ nghịch ngợm, luôn vô tình bị thương, y sĩ chân đất trong trường luôn thể băng bó vết thương cho .”
Cô cũng biết hồi nhỏ bướng bỉnh đến mức nào, bằng kh nhà trường đã chẳng để cô ngồi ở hàng cuối cùng.
Phùng Chí Viễn: “Thật ra cô cứ ền nguyện vọng vào là được, phần còn lại sẽ do trường học trực tiếp xét tuyển, chuyên ngành này của cô, hoàn toàn kh vấn đề gì.”
Vô Hà: “Thế nguyện vọng của , định đăng ký vào đâu?”
Phùng Chí Viễn đứng dậy, đến gần cô, nói: “Trường học chưa xong.”
Vô Hà gương mặt nghiêm túc của , ánh mắt mang theo sự dò xét.
Phùng Chí Viễn thuận theo ánh mắt của cô lại, nói: “Cô như vậy làm gì? đâu nói dối.”
Vô Hà: “Thái độ làm ơn thu liễm một chút. nói nghe, bình thường ở đại viện chúng ta cũng thật thà, nói chuyện lại giống một kẻ buôn như thế?”
Phùng Chí Viễn cười, “ lại bị cô trêu chọc .”
Vô Hà: “Tại dáng vẻ lại như thế, kh ?”
Phùng Chí Viễn: “ là, là, ai bảo là vị hôn phu của cô chứ.”
Câu này của khiến cô cười đến mức kh nói nên lời.
Vô Hà hiểu rõ trong lòng, cô cũng kh là một bốc đồng. Mặc dù nghèo.
Phùng Chí Viễn đặt nước xuống, nói: “Cô tiếp tục làm bài tập .”
Vô Hà: “ kh nói muốn làm bài tập cùng ?”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Phùng Chí Viễn: “Đó là làm cùng bạn học cùng lớp, bình thường sống cùng nhau, làm gì lòng tốt mà cứ kèm cô mãi.”
Vô Hà: “Đồ vô lương tâm, …”
Phùng Chí Viễn cô, cười nói: “Vậy kh qu rầy cô nữa, nấu cơm cho mẹ đây.”
Vô Hà: “ nấu món gì?”
Phùng Chí Viễn: “Xào rau khoai lang, bình thường khi sống một cũng chỉ hai món này, cô cũng kh cần th ngại, nhà cô cũng kh ăn quen đâu.”
Vô Hà: “ nói chuyện đúng là thẳng t thật. Nhưng đồ ăn nhà đúng là tốt hơn nhà .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.