Ám Muội Kiểm Soát
Chương 222:
Mẹ đến đón . Bà th Vô Hạn và bày tỏ sự hài lòng, bà nói với : “Con trai à, con thật là đẹp trai.”
Vô Hạn cười, gật đầu với mẹ , nói: “Con cảm ơn dì.”
biết tình cảm của mẹ dành cho lớn, bà luôn cố gắng giúp , bà chấp nhận Vô Hạn vì bà tin rằng Vô Hạn là một tốt, thể mang lại hạnh phúc cho .
đã quyết tâm theo đuổi Vô Hạn, biết kh thể cứ mãi là một cô bé ngây thơ được.
--- Chương 108 ---
Khi đến ký túc xá, mọi thứ đều đã được sắp xếp gọn gàng. sắp xếp hành lý của , đặt đồ ăn đóng hộp đã chuẩn bị sẵn vào tủ lạnh.
Vô Hạn đứng dựa vào cửa .
“Em cảm th, em là một gánh nặng của kh?”
, ánh mắt lạnh lùng, nói: “ kh cảm giác gì, cô là một bạn tốt.”
biết đang cố gắng an ủi , muốn nghe thêm ều gì đó từ .
“Vô Hạn, nghĩ, kh chỉ ngưỡng mộ nữa.”
, kh nói gì, nhưng ánh mắt sự thay đổi.
“ nghĩ, muốn làm vợ .”
kh trả lời, nhưng biết, đang suy nghĩ.
th ta đang , liền giải thích: “ biết kh gì đặc biệt, nhưng sẽ cố gắng. sẽ làm những gì thể, sẽ làm một vợ tốt, sẽ nấu ăn cho .”
, sau đó cúi xuống, đưa tay lên xoa đầu , nói: “Được , chấp nhận.”
cảm th hạnh phúc, biết đang cho một cơ hội.
Mạch Mạch biết tình yêu kh là một cuộc đua, và cô cũng biết đang đứng ở vị trí nào. Cô mỉm cười, cô nói: “Vậy thì sẽ làm một bạn gái tốt.”
Mạch Mạch nói chuyện với Vô Hạn một lúc lâu, sau đó gặp Tiêu Kính, bạn cùng phòng của . Tiêu Kính là một cô gái xinh đẹp, cô cười với , nói: “Chào mừng đến với ký túc xá. Tên là Tiêu Kính.”
Tiêu Kính đưa cho một hộp trái cây, cô nói: “ vui khi bạn cùng phòng là một sạch sẽ và ngăn nắp như cô.”
Mạch Mạch cảm th vui. Cô biết, cuộc sống đại học của cô sẽ thú vị.
Điều này cũng tốt, Mạch Mạch đã dọn dẹp xong mọi thứ và đóng gói hành lý. Cần gì thì cô sẽ mua thêm, cứ mang theo đủ đồ ăn đóng hộp tự làm là được. Cô nhiều đồ ăn như vậy, nếu gặp ai cần thì làm đây?
Vô Hạn bảo: "Kh cả, em cứ mang , cũng giúp em ăn mà."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nói gì thì nói, đây là lần đầu tiên hai họ cùng nhau chuyển đồ, trong lòng Mạch Mạch kh khỏi chút xao xuyến. Cũng , đây là lần đầu tiên họ cùng nhau trải nghiệm cuộc sống thực tế.
Mạch Mạch thật sự thích thú, cô đã chuẩn bị nhiều đồ ăn đóng hộp và các loại mứt. Cô nói với Vô Hạn, nếu thời gian rảnh, cô sẽ tặng một hộp, nhưng lúc nào tặng thì cô chưa nói, chỉ nháy mắt: "Kh chúng ta là bạn cùng phòng ?"
Vô Hạn hiểu ý cô, kh nói gì nhiều, chỉ đặt tay lên đầu cô, nói: " thể giúp em ăn hết."
Mạch Mạch tự tin khoe khoang: " còn giúp em tuyên truyền nữa chứ!"
Vô Hạn cười: "Được thôi."
Mạch Mạch tuy đã đồng ý, nhưng cô gái nhỏ này vẫn muốn nói thêm: "Ừm, dù em làm gì thì cũng sẽ hỗ trợ em hết mà."
Mạch Mạch đang tự ủng hộ cho c việc kinh do nhỏ của . Vô Hạn đã gửi địa chỉ cụ thể của trường và ký túc xá cho cô, sau đó hỏi ý kiến cô về việc sắp xếp hành lý.
Thật ra, việc chuẩn bị này đơn giản. Cô đã gói ghém mọi thứ thành một đống lớn, đóng gói cẩn thận. Cô sợ làm phiền khác, nên tất cả hành lý đều là của riêng , kh nhờ ai giúp đỡ.
Sau khi báo d, việc đầu tiên là chạy đến theo dõi Vô Hạn. Cô đã chọn học cùng trường với , ký túc xá số 17 nằm ngay dưới tầng một, cách phòng kh xa.
Nhưng cô kh nghĩ rằng lại đến c ty của , lẽ sẽ mất nhiều thời gian, cô chỉ thể bằng ánh mắt "nh lên mà".
Ánh mắt đó đầy hờn dỗi, giống như một con mèo đang giận dỗi, kỹ thì vẻ hơi đáng thương.
Vô Hạn hơi nhướng mày, nhưng kh quá để tâm. chỉ quay sang hỏi cô gái đang bị ánh mắt làm cho ngượng ngùng: "Thế nào, muốn cùng kh?"
Đây vốn kh là kế hoạch ban đầu của cô, đường vòng như vậy chẳng là tự tìm phiền phức .
Mạch Mạch lắc đầu: "Kh cần đâu, em ở nhà đợi là được."
"Hừm, nhưng kh xe ở đây. Nếu em cần xe đến trường, hiển nhiên là đưa em ?"
Mạch Mạch sửng sốt: "Kh cần đâu, việc đó kh làm phiền đâu, em sẽ taxi một ."
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Vô Hạn nói: "Em đâu xa thế? sẽ giúp em chuyển đồ đạc đ. Em cũng nên đến nói lời cảm ơn họ một tiếng, để họ biết rằng cũng đã giúp đỡ khác."
"Được , mặc dù chuyện này nghe vẻ hợp lý và logic, nhưng rốt cuộc muốn em cảm ơn nào, hay là muốn nhờ em làm gì khác đây?"
Vô Hạn mỉm cười: " muốn em cảm ơn . Hơn nữa, em bận rộn nhiều ngày , hôm nay nên nghỉ ngơi thôi."
Mạch Mạch nói: "Em kh th bận chút nào. Sau khi học xong, em sẽ nhận lời hứa của ."
Vô Hạn nói: "Em muốn nhận lời hứa thế nào đây? Vậy thì cứ đưa ra yêu cầu ."
Lời nói tuy hơi khó hiểu, nhưng Mạch Mạch hiểu rằng đang ám chỉ đến kế hoạch theo đuổi . Cô biết kh dễ theo đuổi, nên cười nói: "Em nói , sau này em sẽ là nấu cơm cho ."
Vô Hạn nở một nụ cười: "Vậy thì tr chờ vào cô đầu bếp nhỏ của đây."
Chưa có bình luận nào cho chương này.