Ám Muội Kiểm Soát
Chương 330:
Duy Vĩ nói: “ kh . tối qua nói với một thầy giáo là mỗi ngày chạy bộ với trọng lượng 10kg mỗi giờ, và thực hiện một số bài tập thể lực chuyên sâu.”
“ thế?” Duy Vĩ đột nhiên cảm th gì đó kh ổn.
An Nhiên: “ đã gửi toàn bộ định dạng tờ quảng cáo tốt nghiệp của cho , nhờ giúp chỉnh sửa lại thật kỹ càng.”
Chỉnh sửa? Duy Vĩ ngây , hỏi: “Tại cô lại chỉnh sửa?”
An Nhiên: “ vừa chỉnh sửa xong, thì mọi chuyện đã hoàn tất.”
Viết thì viết thôi, ai bảo chỉ chút tâm tư đơn giản như vậy? Vả lại, thời gian của vốn dĩ cũng nhiều mà.”
Duy Vĩ: “An Nhiên, cô tin vào chính , cô nhất định sẽ thành c.”
An Nhiên: “ muốn được tư cách tr cử này, cảm th chỉ còn thiếu một chút nữa thôi.”
Duy Vĩ ngây một lúc, hỏi: “An Nhiên, cô thật sự muốn chuẩn bị một cái ?”
An Nhiên: “Kh gì cả. Nếu họ nói chưa chuẩn bị kỹ, vậy thì sẽ chuẩn bị thật kỹ càng.”
An Nhiên đã thành c giành được tư cách của , những tài liệu tốt đó cũng...
Duy Vĩ: “Đương nhiên , quả thật mặt này đáng khâm phục.”
An Nhiên nói gì đó, An Nhiên...
--- Chương 165 ---
Dù An Nhiên tuyên bố bắt đầu chiến dịch tr cử ngay bây giờ, cô cũng đã chuẩn bị tinh thần sẽ từ chức sớm, đương nhiên là vị trí càng cao thì càng tốt.
Trong lúc đang nói chuyện ện thoại với Duy Vĩ, An Nhiên quay lại và bất ngờ đụng Vô Hận.
Th Vô Hận cũng đang đứng ở đây, An Nhiên hơi căng thẳng, cô kh biết nên nói gì.
Thật ra, Duy Vĩ cũng biết rõ: Ở trường, bình thường khi học, họ bận rộn. Ngay cả giáo viên cũng kh biết An Nhiên bạn trai. An Nhiên chỉ muốn Duy Vĩ giúp đỡ một chút, nhưng cô lại kh thể nói với Duy Vĩ rằng cô thích Vô Hận.
An Nhiên thực ra cũng kh thích (việc ở chung này), nhưng cô bất lực. Cuối cùng cô kh nói gì thêm, chỉ yêu cầu được trả tiền thuê phòng khi xuống lầu.
An Nhiên hiểu, và ngầm đồng ý với .
An Nhiên thực sự kh thể kìm nén được nữa, cô nói: “ viết bài viết lớn (dazibao) đó, liệu thể giới thiệu cho làm quen một chút được kh? vài ều muốn nói với bạn học đó.”
Chuyên ngành của An Nhiên trong cả trường được coi là chuyên ngành kém phổ biến, mỗi năm chỉ hơn chục suất tuyển sinh, cô chính là một trường hợp cực kỳ hiếm hoi.
Khi An Nhiên còn đang do dự, cô lại sợ kh tìm được bạn học mà sau này mới xuất hiện, nên đã nói dối.
Quả nhiên, vừa nhắc đến, viết bài viết lớn đó đã được mọi kể ra.
vẫn luôn bị bàn tán đó, ta lại ở ngoài tầm của tất cả mọi .
An Nhiên theo đám đ đổ xô đến, đứng trên bục giảng nói ra những ý tưởng táo bạo của về ký túc xá và khu tắm rửa. Đối diện với hàng chục giáo viên và học sinh đang chen chúc, cô hỏi: “Thế nào, khả thi kh?”
Tất cả giáo viên và sinh viên trong khoa đều biết cô, nhưng chỉ vài sinh viên năm cuối mới cần tham gia thực tiễn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Còn về học vị gì đó, nhắc đến chỉ là một trò cười.
Chuyên ngành của An Nhiên kh chú trọng đến việc tự giỏi hay kh, chỉ cần học xong là thành . Cô còn một vị giáo sư tiến sĩ lớn dẫn dắt làm nghiên cứu khoa học.
Phía dưới khán đài vài sinh viên đang xì xào, An Nhiên nghe th: “ ta là đồ ngốc, căn bản kh biết làm , làm ?”
An Nhiên bình tĩnh đáp lại: “Sẽ cách.”
Sự tự tin của cô cũng đến từ đây, chỉ học tốt mới tiếng nói.
Thành tích của cô tốt, đương nhiên cô quyền kiêu hãnh.
Sự phản đối của các bạn học cũng chỉ là do bốc đồng, vì họ quá chú trọng đến việc giữ thể diện cho giáo viên và bạn bè.
An Nhiên kh để tâm nữa, cô tiếp tục trình bày. Về phần chỗ ở, phía dưới tòa nhà ký túc xá là một hành lang dài.
Cô quản lý ký túc xá sống ngay trong phòng của An Nhiên. Vốn dĩ cô đã nhận được sự ưu ái của nhà trường, cô đang thực hiện các hoạt động tốt nghiệp.
Sau đó đến trước khi tốt nghiệp còn nhiều hoạt động, phân tán chỗ ở, phân tán căng tin, những hoạt động này đều kỳ lạ.
An Nhiên kh thích bất cứ thứ gì trong ký túc xá, cô yêu cầu mọi th báo đúng giờ.
Nếu kh ở ký túc xá, việc học cũng kh quá bận rộn, cũng kh cần th báo cho từng .
Cô quản lý ký túc xá gặp khác, An Nhiên cười vẫy tay.
An Nhiên chợt nảy ra một ý, chạy ra ngoài xem xét tất cả các phòng.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Mẹ cô cũng được sắp xếp ở trong một căn phòng khá bất tiện, bà hỏi: “ phòng nghiên cứu nào lớn như vậy kh?”
An Nhiên cúi đầu: “Làm lén lút thôi.”
Phòng ký túc xá nữ của họ thực ra cũng kh tệ đến mức kh thể chấp nhận được.
An Nhiên chỉ thể tập trung vào việc của , cô hỏi: “Bao giờ thì kết quả?”
An Nhiên: “Th thường, nếu qua thì sẽ th báo, nếu kh qua thì cũng th báo.”
An Nhiên chắp hai tay lại, cúi lạy mười tám cái, mồ hôi đầm đìa: “ nói xem, cái đồ ngốc kia đâu ? ta đã hứa với mà.”
An Nhiên: “ ta thể xem hệ thống bảo trì, chắc là kh .”
Đồ ngốc, đồ ngốc. Nếu đồ ngốc đó là con gái thì tốt biết m, cô cũng sẽ được nó.
Cô cần một động thái đứng vững. Ý tưởng táo bạo của cô là nói cho phía trường học biết rằng họ thể yên tâm chờ đợi, trên đường một đàn khóa trên.
An Nhiên cảm th đã phi thường .
Cô cảm th, mọi chuyện của ở trường đều là độc nhất vô nhị.
An Nhiên: “ nói xem, tại ta…”
An Nhiên: “ ta kh thiếu tiền.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.