Ám Muội Kiểm Soát
Chương 49:
Hóa ra là một con trai tên Bin: “ kh đang viết thư tình đ chứ?”
Duy Duy: “Kh , chỉ đang tính toán số ểm lẽ ra trong hôm nay.”
Nếu đã kh hòa đồng, nhiều lúc sẽ bị mọi xa lánh.
Vô Hà đương nhiên biết suy nghĩ của , nhưng thể cảm nhận được niềm vui của .
Cô chỉ vào đó: “Ở đây kh bầu kh khí g đua so sánh đâu.”
Duy Duy kh phủ nhận, mục tiêu của họ đều là thi đậu đại học, mọi đều đang cố gắng, cũng chẳng rảnh mà so kè.
Ai bảo là Duy Duy chứ, mục tiêu của cô (Vô Hà) luôn là ều cô thích, cũng sẽ kh so đo mãi.
Lúc này cô sang , kh còn rối rắm với khúc ngoặt của nữa, cô kh lại câu nói về việc thu phí kia.
Duy Duy th cô chăm chú, liền biết cô đang nghĩ gì.
Cuối cùng là tại cứ bắt th niên trí thức về thành phố vậy?
Trong số bạn học của cũng kh ít dẫn theo cả gia đình, sau khi về thành phố khó để sắp xếp chỗ ở.
Phùng Ngọc Hồng thở dài, vắt cái khăn mặt trong tay thêm lần nữa, cảm th chuyện này thật sự quá khó khăn.
Phùng Ngọc Hồng: kh biết thì cô đừng nói, càng nói càng rối, cô vẫn còn hơi ngại kh, ngại nói rằng thi kh tốt mà.
Cố Đồng: kh th khó xử gì cả, vốn dĩ thi kh tốt mà.
Phùng Ngọc Hồng: Câu này của cô thật thú vị, học sinh nào nói thi kh tốt thì ều đó chứng tỏ đó kh được tự tin lắm.
Cố Đồng bình thản phản bác: chỉ bằng tốt nghiệp cấp ba, kh văn bằng, l gì để so với các bạn học khác đây, vốn dĩ kh hề tốt như thế.
Tuy Phùng Ngọc Hồng ý tốt, nhưng những lời khắc nghiệt của cô khiến khác hơi khó chấp nhận.
Cố Đồng cũng lười nói chi tiết thêm, bản thân cô cũng chỗ thiếu sót, vì thế kh cần thiết biện minh nữa, cô kh nói tiếp.
Phùng Ngọc Hồng: Cô về trước , đã nấu cơm tối cho cô , ăn đây, kẻo nguội mất.
Cố Đồng: Cảm ơn, chị nấu món gì vậy?
Phùng Ngọc Hồng: Thịt kho tàu chứ gì, cô kh th đang nấu gì à?
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Cố Đồng: À, thịt kho tàu à, chị kh th đang xem sách tiếng , đâu thời gian rảnh rỗi mà xem rốt cuộc chị đang nấu gì.
Phùng Ngọc Hồng: Cô đúng là quá ích kỷ.
Cố Đồng: Kh đâu, ích kỷ thì tốt .
Phùng Ngọc Hồng th Cố Đồng đã sắp xếp hết c việc cô làm, lại hỏi: Hôm nay cô l rau chưa?
Cố Đồng: Hôm nay kh thời gian l rau, cũng kh th là l rau cơ mà.
Phùng Ngọc Hồng: Ai mà chẳng biết cô là đồ lười biếng, đã bảo cô l rau còn gì.
Cố Đồng: Coi như chưa nói gì, vì bản thân kh tốt đến thế.
Phùng Ngọc Hồng: Cô còn lý hả?
Cố Đồng: vốn dĩ cũng chẳng lý, ở nhờ chỗ của khác, chuyện này cũng chịu thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/am-muoi-kiem-soat/chuong-49.html.]
Phùng Ngọc Hồng: Cô làm gì từ trước , bây giờ lại đến đây than vãn?
Cố Đồng: làm gì từ trước , đâu muốn ở đây, cũng kh cần chị thương hại.
Phùng Ngọc Hồng th Cố Đồng nổi giận, cô ta cũng kh nói tiếp, hừ một tiếng, cô thích làm gì thì làm, , ăn trước đây.
Cố Đồng th Phùng Ngọc Hồng quay về, bản thân cô cũng đứng sau lưng, lẳng lặng theo.
Phùng Ngọc Hồng: Cô theo làm gì thế?
Cố Đồng: Chị kh nói là đã giữ phần cơm cho ?
Phùng Ngọc Hồng: , nhưng cô theo làm gì chứ?
Cố Đồng: là bệnh quyền ưu tiên được ra ngoài ăn cơm.
Phùng Ngọc Hồng: Bệnh nhân? Bác sĩ nào nói thế?
Cố Đồng: tự là bác sĩ đây, cho nên tự kê đơn t.h.u.ố.c cho .
Phùng Ngọc Hồng bị câu nói này của cô chọc cười, tuy nói thế, nhưng cũng kh đến mức nhiều như vậy, cô đã thể ra ngoài thuê chỗ ở, tại cứ sống ở đây.
Cố Đồng: Kh vì ở chỗ các rẻ ?
Phùng Ngọc Hồng: Cô đừng nghĩ đến chuyện chiếm tiện nghi, cô ở đây, đâu là kh tốn tiền.
Cố Đồng: kh nghĩ đến chuyện chiếm tiện nghi, chỉ cảm th ở đây tốt.
Phùng Ngọc Hồng: Thế này mà gọi là kh nghĩ đến chuyện chiếm tiện nghi à? Cô đúng là quá mặt dày, cứ như thể đồ dỏm bị đè ép .
Cố Đồng: Chị đừng tưởng nghe kh ra lời nói châm chọc của chị, nhưng chị nói cũng kh sai, quả thật mặt dày, nếu kh thì làm sống sót được đây.
Phùng Ngọc Hồng bị câu nói của Cố Đồng chặn họng kh nói được gì, chỉ thể ấp úng đáp một câu.
Cố Đồng: Chị đúng là một đàn bà, những suy nghĩ đàn bà thật là kh ít, thể móc mắt ra .
Phùng Ngọc Hồng: Cô nói ai đ? Cô muốn bị đ.á.n.h hả?
Cố Đồng: nói ai thì đó tự biết trong lòng, hơn nữa là bệnh nhân, chị xem một bác sĩ như đ.á.n.h lại chị kh?
Phùng Ngọc Hồng: nghe nói , cô lại còn muốn thi, cô tưởng cô thi đỗ vào ngành Đ y là ghê gớm lắm à?
Cố Đồng: cũng kh th Đ y gì là tệ, Đ y tuy kh giỏi như Tây y, nhưng ít nhất vẫn thể cứu .
Phùng Ngọc Hồng: th cô chỉ đang tìm cớ cho bản thân.
Cố Đồng: Chị còn kh biết bản thân nặng nhẹ thế nào, còn dám chạy đến đây, kh là kh tốt lắm .
Phùng Ngọc Hồng: Ai kh biết? Mẹ đều biết.
Cố Đồng: Mẹ chị đều biết ?
Phùng Ngọc Hồng: Mẹ cô đã nói với cô hết chưa?
Cố Đồng: Đều nói .
Cố Đồng lười quản những lời dài dòng của cô ta, trực tiếp nói một câu: ăn cơm trước đây, ăn xong dọn dẹp sau.
Phùng Ngọc Hồng: Cô trước .
Chưa có bình luận nào cho chương này.