Ám Muội Kiểm Soát
Chương 52:
Ông lão: Cô kh cần đâu.
Cố Đồng: Tại kh cần ?
Ông lão: Kh cần là kh cần .
Mặt Cố Đồng lập tức tối sầm lại, kh hiểu tại , cô bị lão này chọc tức.
Cố Đồng chỉ thể lặp lại một câu: ăn cơm, đây là toa t.h.u.ố.c mà bác sĩ đã kê cho .
Phùng Ngọc Hồng: Tại cô kh nghe lời?
Cố Đồng: ăn cơm.
Phùng Ngọc Hồng: Cô kh nghe lọt lời ta nói.
Cố Đồng thuận thế liếc Phùng Ngọc Hồng một cái, hy vọng cô ta thể im miệng, nếu kh cô ta lại gây thêm rắc rối gì cho khác.
Phùng Ngọc Hồng: Cô rốt cuộc muốn gì? nói rõ cho cô.
Cố Đồng: Chị đừng nói nữa, đưa một phiếu c nghiệp.
Phùng Ngọc Hồng: Cô kh ? Cô tiền kh?
Cố Đồng: Phiếu c nghiệp , tiền .
Cố Đồng nói: “Phiếu tem , chỉ thiếu một chút thôi, m hôm nay tiêu tốn quá nhiều.”
Phùng Ngọc Hồng: thì kh nhiều như thế, cô lại chẳng .
Cố Đồng: cũng đâu mượn chị, chỉ hỏi chị còn dư một chút nào kh.
Cố Đồng: sợ sau khi mua xong đột nhiên kh đủ dùng, nên mượn tạm phiếu c nghiệp của chị, ai ngờ chị lại keo kiệt đến thế.
Phùng Ngọc Hồng cười, Cố Đồng đương nhiên vẫn là thích hợp ở nhà, làm bác sĩ mà chẳng màng đến ai.
Cố Đồng kh thèm cô ta thêm lần nào nữa, nh chân đến nhà bếp.
Trong bếp chỉ một phụ nữ đang rửa rau, Cố Đồng cũng kh hỏi nhiều.
Cố Đồng: Chào chị.
phụ nữ trong bếp ngẩng đầu lên: Cô lại đến nữa à?
Cố Đồng: Kh vì bọn họ nói ?
Cố Đồng chỉ lặp lại một câu, kh giải thích cũng kh biện bạch: ăn cơm, đây là toa t.h.u.ố.c mà bác sĩ đã kê cho .
Cố Đồng: chính là vì ở chỗ nhà các rẻ, nên mới ở đây.
phụ nữ: Ai nói rẻ, mẹ cô đều biết.
Cố Đồng: Mẹ chị đã nói với chị hết chưa?
phụ nữ: Đều nói .
Cố Đồng ăn một bát lớn ở bên trong, nói: “ muốn mua cho mẹ chút đồ ngon, sau này còn được tăng lương.”
phụ nữ: C việc của các bây giờ đều kh là bát cơm sắt, còn dám nói sau này tăng lương.
Cố Đồng: Ai nói kh bát cơm sắt, nếu đến lúc đó thật sự thi đỗ, chẳng là ?
phụ nữ: Cô còn kh biết bản thân nặng nhẹ thế nào.
Cố Đồng: th thành tích của kh đến mức kh tốt.
phụ nữ: Ai nói kh kh tốt? Mẹ cô đều biết.
Cố Đồng nghe xong lời của phụ nữ, kh nói tiếp nữa, cô biết thi đỗ vào trường, làm gì .
Cố Đồng: Chị đừng vội, bây giờ vẫn còn thiếu mười đồng một hào mới đủ dùng.
Cố Đồng: kh biết đâu mới tìm ra được.
Cố Đồng: Hay là mượn, mượn vậy.
Cố Đồng th hai kia cứ chằm chằm, cũng kh nói gì nữa, chị .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/am-muoi-kiem-soat/chuong-52.html.]
Cố Đồng thuận miệng nói một câu, hy vọng thể ngăn họ tiếp tục, cô nói: "Chị đã giúp được việc gì ?"
Cố Đồng: Việc gì ? giúp cô nấu cơm ngon lành còn gì.
Cố Đồng: Chị làm chuyện gì mà muốn lập c chuộc tội?
Cố Đồng: kh một tiêu chuẩn tương đối chính xác.
Tiêu chuẩn là giới hạn của tốt và xấu.
Cố Đồng: Kh tiêu chuẩn đâu, sau này chị sẽ biết.
Cố Đồng nghe xong lời của bọn họ, trên mặt lộ ra một nụ cười đầy ẩn ý, Cố Đồng quyết định, kiện cô ta.
Cố Đồng thò đầu ra khỏi nhà bếp nói: Chị vẫn còn ở đó à?
Cố Đồng: Chị đúng là cả ngày ở nhà phát ên .
Ông lão phía trước Cố Đồng cũng bước ra, nói với Cố Đồng: Cô làm gì vậy?
Cố Đồng: ăn cơm.
Ông lão: Cô kh cần đâu.
Cố Đồng: Tại kh cần ?
Ông lão: Kh cần là kh cần .
Mặt Cố Đồng lập tức tối sầm lại, kh hiểu tại , cô bị lão này chọc tức.
Cố Đồng chỉ thể lặp lại một câu: ăn cơm, đây là toa t.h.u.ố.c mà bác sĩ đã kê cho .
Phùng Ngọc Hồng: Tại cô kh nghe lời?
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Cố Đồng: ăn cơm.
Phùng Ngọc Hồng: Cô kh nghe lọt lời ta nói.
Cố Đồng thuận thế liếc Phùng Ngọc Hồng một cái, hy vọng cô ta thể im miệng, nếu kh cô ta lại gây thêm rắc rối gì cho khác.
Phùng Ngọc Hồng: Cô rốt cuộc muốn gì? nói rõ cho cô.
Cố Đồng: Chị đừng nói nữa, đưa một phiếu c nghiệp.
Phùng Ngọc Hồng: Cô kh ? Cô tiền kh?
Cố Đồng: Phiếu c nghiệp , tiền .
Cố Đồng nói: “Phiếu tem , chỉ thiếu một chút thôi, m hôm nay tiêu tốn quá nhiều.”
Phùng Ngọc Hồng: thì kh nhiều như thế, cô lại chẳng .
Cố Đồng: cũng đâu mượn chị, chỉ hỏi chị còn dư một chút nào kh.
Cố Đồng: sợ sau khi mua xong đột nhiên kh đủ dùng, nên mượn tạm phiếu c nghiệp của chị, ai ngờ chị lại keo kiệt đến thế.
Phùng Ngọc Hồng cười, Cố Đồng đương nhiên vẫn là thích hợp ở nhà, làm bác sĩ mà chẳng màng đến ai.
Cố Đồng kh thèm cô ta thêm lần nào nữa, nh chân đến nhà bếp.
Trong bếp chỉ một phụ nữ đang rửa rau, Cố Đồng cũng kh hỏi nhiều.
Cố Đồng: Chào chị.
phụ nữ trong bếp ngẩng đầu lên: Cô lại đến nữa à?
Cố Đồng: Kh vì bọn họ nói ?
Cố Đồng chỉ lặp lại một câu, kh giải thích cũng kh biện bạch: ăn cơm, đây là toa t.h.u.ố.c mà bác sĩ đã kê cho .
Cố Đồng: chính là vì ở chỗ nhà các rẻ, nên mới ở đây.
phụ nữ: Ai nói rẻ, mẹ cô đều biết.
Cố Đồng: Mẹ chị đã nói với chị hết chưa?
phụ nữ: Đều nói .
Cố Đồng ăn một bát lớn ở bên trong, nói: “ muốn mua cho mẹ chút đồ ngon, sau này còn được tăng lương.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.