Ám Muội Kiểm Soát
Chương 64:
Bên đó chỉ một đứa trẻ, nghe nói gia đình đứa bé là giáo sư.
Duy Duy: “Căn biệt thự nhỏ à, nghe nói bên trong sống một cô giáo.”
Hai cô giáo đang nói chuyện, nói: “Đồng chí học sinh à, là ai thế?”
Duy Duy: “Chào cô, đến hỏi về lớp cuối cấp.”
Nghe đến lớp cuối cấp, thái độ cô giáo dịu xuống một chút: “ là của đơn vị nào?”
Duy Duy: “ là của Học viện Y, một học trò, thành tích luôn tốt như vậy, giờ đột nhiên lại bị bệnh.”
Cô giáo nói: “Giờ vẫn chưa tốt nghiệp, đợi đến lúc tốt nghiệp, chúng sẽ th báo cho .”
Duy Duy: “Chúng kh là muốn cho c ểm, chỉ là muốn giúp đỡ.”
Cô giáo nói: “ nói đúng, mỗi học kỳ đều một đợt .”
Thái độ nói kh chậm, nhưng mỗi lời nói đều tiếng vọng xa.
Nói thái độ tốt, nhưng rõ ràng đây là giọng ệu mỉa mai, châm chọc.
Rõ ràng, Duy Duy kh thích ều này lắm, đành chuyển trọng tâm học tập sang việc chuyên tâm quan sát trên đường chợ về nhà.
Duy Duy đang giảng giải một bài toán khó cho Vô Hà, lần nào cũng tỏ ra kiên nhẫn.
Vô Hà thật thà đứng đó, cơ thể vụng về kh biết nên đặt ở đâu.
Duy Duy: “Cô nh lên , cô cũng đang học thêm, trước tiên hãy vượt qua cái này nói tiếp.”
Vô Hà kh cam lòng, đưa tay chỉ vào căn biệt thự đó, giận dỗi chỉ vào mái nhà phía trên: “ muốn dọn ra ngoài.”
Duy Duy kh hiểu: “ thế?”
Vô Hà: “ đã cho nhà (chỗ ở) , nói cũng kh dọn, mới cho thuê chỗ này nói: ‘Cô dọn ra ngoài.’”
Duy Duy: “ nói kh muốn dọn.”
Vô Hà hơi mạnh mẽ nói: “Đừng tưởng kh biết, chỉ đang viện cớ cho .”
Duy Duy lắc đầu, lại cười lắc đầu.
Vô Hà: “ nghĩ là đầu tiên th mang dép xé kh?”
Duy Duy sững sờ: “Chúng ta kh lần đầu gặp nhau ? Lần đầu gặp mặt ư?”
Vô Hà quay đầu .
Duy Duy khẽ cười, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ, cũng thay đổi vẻ uể oải vừa , tr tinh thần.
Nhịp độ học tập lại trở nên gấp gáp.
Vô Hà lập cho một thời gian biểu, trước tiên là nắm bắt kiến thức, sau đó là tập trung giải quyết các bài tập khó, và dành thêm một chút thời gian vào lúc thích hợp.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Duy Duy là từng trải, vì vậy hiểu rõ về mảng này.
Vô Hà: “Mẹ đã mua những tài liệu nào cho ?”
Duy Duy: “Tài liệu mẹ mua, ở trong tủ bên .”
Đó đều là sách từ lâu , cô cho rằng kh chuyên môn, vẫn nên dựa vào bản thân, kh nên dựa vào Duy Duy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/am-muoi-kiem-soat/chuong-64.html.]
Về mặt học tập, Duy Duy chuyên nghiệp.
Cô cũng kh biết Duy Duy nghĩ gì, lẽ là cảm th kh giúp được cô, nên mới đưa cho cô những thứ này.
Duy Duy còn tưởng cô đau đầu vì chuyện học, bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với nỗ lực lớn lao mà cô đã thực hiện ngay từ đầu.
Vô Hà: “ còn muốn làm một cái tương đối ít phổ biến, tức là chú ý kh bị loại ểm.”
Duy Duy: “Cô chính là nếu kh học đến trình độ đó, thì sẽ về nhà thôi.”
Lúc này, gõ cửa: “Hồng Mai, ăn cơm , nh lên .”
Ngày hôm sau, Duy Duy và những đồng nghiệp của đều quay lưng .
Vô Hà mở cuốn 《Nguyên lý Vật lý học》 này ra, cô chỉ nhận biết được vài trang, nhận biết được một chữ cái viết hoa và một chuỗi ký hiệu hình núi, chính xác hơn, là ký hiệu đầu tiên.
Trình độ Văn của cô khá, bài viết viết ra cũng trôi chảy, cô luôn đứng ở vị trí số một, bởi vì cô gia cảnh tốt để học đại học.
Căn biệt thự nhỏ đó là nơi giáo viên ở, kh nào ở trong khu tập thể kiểu hành lang dài, cô đang nghĩ đến ai thế?
Duy Duy quay đầu lại: “Cô đang nói ai thế?”
Vô Hà chỉ vào chỗ đó: “ nói cô giáo đó.”
Duy Duy: “Cô giáo đó, giờ hình như đã m.a.n.g t.h.a.i .”
Buổi tối Duy Duy đều ở đó, Vô Hà xem như chỉ hai họ, nhưng lại phát hiện trên tóc một vệt bụi bẩn.
Duy Duy: “ lẽ là vì kh chuyên môn, nên chỉ suy nghĩ lung tung thôi.”
Vô Hà l ra một ít tài liệu của , thật sự kh thể để hết xuống, đành nhét chúng vào bàn của Duy Duy.
Duy Duy: “Trong mười ngày, cô chỉ thể làm chất xúc tác và chất kích thích cho việc học.”
Vô Hà lúc đó kh biết rốt cuộc đã nói gì, cứ ngơ ngác đắm chìm trong việc học, thoáng chốc đã xem lời nói của Duy Duy như quy tắc trò chơi.
Duy Duy nói: “Cô trước , về sẽ bù cho cô một cái nữa.”
Vô Hà
--- Chương 33 ---
Vừa mở cửa phòng của Duy Duy ra, cô đã bị đống đề thi và tài liệu chất chồng như núi trên bàn làm cho sợ hãi.
Khối lượng tài liệu này, từ nhỏ đến lớn cô chưa từng th. Cô là một khởi nghiệp thành c (ở kiếp trước), cô đã nỗ lực từ nhỏ đến lớn, nhưng cô vẫn chỉ thể thụ động tiếp nhận, mỗi ngày đều cảm giác bị rút cạn.
những ều kh thể nói, thì biến thành những thứ khác thể chạm vào được.
Suy nghĩ của Duy Duy quả thật bay bổng, sự quen thuộc với tương lai, nhưng Mao Trạch Nhiên.
Duy Duy: “Cô ều gì muốn hỏi kh?”
Vô Hà: “, còn .”
Duy Duy: “Cô đừng nói thế vội, cô đã suy nghĩ lâu như vậy , cô còn chưa lên tiếng?”
Vô Hà: “, bây giờ, , , bây giờ sẽ đến.” Cô chỉ vào chỗ đó, Vô Hà lại lắc đầu.
Duy Duy hơi mất kiên nhẫn, trực tiếp đưa một tay ra: “Vậy cô muốn làm gì?”
Mắt Vô Hà mở to, lại kh .
Vô Hà lại dựa vào, Duy Duy nói với chính cô : “Chúng ta cùng đến căn phòng để tiền kia, được kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.