Ám Muội Kiểm Soát
Chương 74:
Cô ngượng nghịu cúi đầu, cô: "Cô , cô nói với là cô cần tiền, cô mua bài thi . Cô kh nói với là cô kh ?"
Duy Duy cười một tiếng, : "Cô chỉ nói đùa thôi. Những suy nghĩ như vậy càng nói ra càng kh giá trị."
Vô Hà chỉ chuyên tâm viết bài. Duy Duy: "Được , cô mau . Trên đường kh gì khác đâu."
Cô: " sẽ xem thêm một ngày nữa. Khi nào mới thể bắt đầu viết bài tập?"
Vô Hà lảo đảo bước . Cô là kh kh? Cô chỉ nói với là kh , để khỏi chiếm thời gian của thôi.
“Kh , bây giờ đang thi đấu cạnh tr, nếu kh vòng loại thì đâu cần ngày nào cũng khổ luyện.”
“Nhưng xem này, cả tháng nay cô đã gầy một vòng đ.”
“Lại kh cả, cũng đâu bệnh tật gì, tốt mà.”
Vô Hà: "Thôi được , dẫn cô mua đôi giày ?"
Duy Duy: " làm gì? theo kh là gây thêm rắc rối ?"
Vô Hà bĩu môi ở bên cạnh: "Đi , kh nữa."
Duy Duy: "Vậy cô muốn đâu? chỉ đường cho cô, cô tự , chẳng cũng vậy ?"
Sau đó l ra một mẩu gi, trên đó là bản của một số loại phiếu tem.
Duy Duy: "Cô xem thử , cái nào cô muốn kh, cô thể tự chọn, nhưng đừng lâu quá, về còn học nữa."
--- Chương 38 ---
Buổi tối, Vô Hà mang đôi giày giải phóng mới mua, phấn khích lại lại trên sàn.
Cô trên đường về cứ kh nhịn được tháo giày ra, đặt lên mũi ngửi ngửi, khoe thành quả sau chuyến dài hôm nay.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Thời gian còn lại dùng để học bài, vừa làm bài tập cùng Duy Duy.
Duy Duy cô: "Tiếc thật, kh giày vải." Cô cũng một đôi.
Vô Hà: "Giày vải? Giày vải bây giờ cũng thiếu ?"
Duy Duy bị cô chọc cười, con gái gì mà ngốc thế, ngay cả tình hình nhà cũng kh biết.
Vô Hà: "Thôi, đừng nói nữa, chúng ta nói chuyện của ."
Cô luôn cảm th Duy Duy chút bí mật.
Vô Hà hỏi Duy Duy: " biết chuyện của cha mẹ kh, nhà là..."
Duy Duy cắt ngang lời cô: "Cha mẹ ly thân, chuyện này cô chẳng đã biết từ lâu ?"
Vô Hà: "Kh ly thân, là chỉ hai và mẹ , cha mẹ ..."
Duy Duy kh vui nói: "Mẹ trước đây là bác sĩ, bà đã học ở tỉnh ngoài ." Vô Hà lại một lần nữa bị cắt lời, cô kh thể hỏi ra được.
Vô Hà thở dài: "Thôi được , kh hỏi nữa, kh thích nói chuyện đó."
Duy Duy: "Kh là kh thích, là kh muốn cô xen vào chuyện riêng của gia đình ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/am-muoi-kiem-soat/chuong-74.html.]
Tuy cô kh biết cha của Duy Duy, nhưng cũng nghe ra thái độ của Duy Duy đối với cha hình như kh thân thiện.
Vô Hà: "Chẳng lẽ cha xấu ?"
Duy Duy: "Ai nói ta kh xấu? Ông ta cực kỳ xấu xa, ta là mối tình đầu của mẹ , đã bỏ rơi mẹ khi bà còn đang theo đuổi ước mơ, đến thành phố lớn yêu đương với khác."
Vô Hà: "Vậy... vậy cha quay lại kh?"
Duy Duy: "Ai cho ta quay lại? Ba trong nhà chúng sống vui vẻ."
Vô Hà: "Ba trong nhà ? và mẹ ... còn cha đâu?"
Duy Duy: "Cha à, ta vì c việc mà bỏ rơi chúng ."
Vô Hà: "Vì c việc? C việc quan trọng hơn gia đình ?"
L mày Duy Duy nhíu lại, vẻ mặt kh m vui vẻ: "C việc... chỉ cần mẹ còn ở đây, sẽ kh cảm th thiếu thốn gì."
Vô Hà nhíu mày, muốn nói gì đó nhưng kh biết nên nói gì, chỉ thể an ủi: "Được , được , chúng ta làm bài tập ."
Căn phòng yên tĩnh, chỉ hai họ, thỉnh thoảng nghe th tiếng ồn ào của đường bên ngoài cửa sổ, và tiếng ô tô chạy qua.
Vô Hà ở bên cạnh, im lặng làm bài thi thử. Cô phát hiện làm sai một câu, cô chỉ thể dùng bút kho lại, sau đó viết đáp án bên cạnh, sau khi viết xong mới nhận ra đó là niềm vui vô giá trị, vì đáp án cô viết lên cũng sai.
Bên kia, Duy Duy đang ấn chặt một cuốn sách trên bàn.
Vô Hà: " vệ sinh à? cứ cảm th kh yên, cứ sờ vào cuốn sách của hoài vậy."
Duy Duy: "Lát nữa làm bài tập với Triệu Thúy Phương, kh thể để cô đợi lâu, cô biết cô ở đâu kh?"
Suy nghĩ của Vô Hà lập tức bị cắt ngang, cô trực tiếp hỏi: "Cô ... cô là ai? Cô là bạn gái của à?" Cô kh tin họ chỉ là bạn bè bình thường.
Duy Duy: "Làm thể?" thậm chí còn bật cười: "Cô chỉ là bạn học của thôi, hai chúng sẽ cùng nhau đến thư viện học."
Vô Hà: "Vậy... vậy bây giờ ngay ?"
Duy Duy: "Chứ còn nữa? đã hứa với cô ."
Vô Hà: "Được , vậy , học cũng tự chăm sóc bản thân, đừng thức khuya, biết chưa?"
Vẻ mặt Duy Duy phức tạp, kh biết trong lòng cô gái nghĩ gì, vội vàng đeo ba lô lên, mở cửa ra.
Vô Hà: " đợi đã."
Duy Duy lại quay đầu lại, ánh mắt đầy nghi hoặc: "Cô chuyện gì à?"
Vô Hà: "... mua giúp một que kem về nhé?"
Giọng Duy Duy lập tức trở nên chút mất kiên nhẫn: "Mua kem gì? Bây giờ học , kh rảnh rỗi mà quan tâm cô."
Vô Hà: " học chẳng lẽ kh thể ăn kem ?"
Duy Duy: "Kh thể!" Nói xong lao ra ngoài.
Vô Hà hét lên sau lưng : "Duy Duy! Duy Duy! đúng là đồ tệ bạc."
Duy Duy nghe th lời cô nói, bước chân dưới chân lại kh dừng lại, ngược lại còn nh hơn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.