Ám Muội Kiểm Soát
Chương 84:
Duy Duy vẫn giữ sự ềm tĩnh, kh hề tức giận. " muốn học, đó là chuyện tốt. Học tập là một chuyện tốt, ai cũng quyền."
"Học là một chuyện tốt," Thúy Phương cười mỉa, "nhưng muốn vào học viện y khoa, th khả năng kh?"
"Vì kh?"
"Vì học y cần một lý lịch sạch sẽ," Thúy Phương hạ giọng. Cô ta chỉ ngón tay vào chỗ gần miệng Vô Hà bị dính một vết bẩn nhỏ, sau đó mỉm cười nói: " th nào xuất thân kh rõ ràng lại được chấp nhận vào trường y chưa?"
Duy Duy bình thường kiệm lời, nhưng hôm nay lại muốn biện hộ cho Vô Hà. chỉ Thúy Phương, kh hề tức giận. " kh hề kh tiền đồ. Cô là một cô gái tốt, th minh và siêng năng."
Thúy Phương bị lời nói của Duy Duy làm cho nghẹn họng. Cô ta kh nghĩ rằng Duy Duy sẽ c khai bảo vệ Vô Hà đến thế.
"... cũng sẽ tìm được một c việc ổn định để tự lực cánh sinh."
"Kh cần," Vô Hà đột nhiên nói. " kh cần giúp đỡ."
Duy Duy hơi bất ngờ, cô gái đang giận dữ trước mặt, cô nói: " thể tự làm được. Hơn nữa, những chỉ biết dựa dẫm vào khác, sẽ kh thể xa được."
Mọi xung qu đều hai họ. Điều này kh phù hợp với quy tắc ở chốn c cộng. Những bình thường kh bao giờ tr cãi lớn tiếng ở nơi đ như thế này.
Duy Duy khẽ cau mày, kéo Vô Hà . " kh cần để tâm đến những lời đó."
Vô Hà vẫn còn giận, cô nói: "Nhưng cô ta nói ... kh phù hợp để làm bác sĩ. Ý cô ta là gì?"
Duy Duy thở dài, cô. "Học y khoa kh là dễ, hơn nữa, đó là ước mơ của ?"
" muốn làm bác sĩ giống như dì Hồng Mai."
Duy Duy im lặng. Vô Hà lại hỏi : "Tại kh học y khoa? Lý lịch của tốt, gia đình cũng truyền thống làm bác sĩ, tại lại chọn khoa này?"
Duy Duy chỉ vào cuốn sổ ghi chép của , đang làm bài tập Vật lý. "Vì thích. Chỉ những thực sự tự nguyện mới thể học tốt được."
Mỗi đều lựa chọn con đường của riêng . Trong những năm tháng này, việc lựa chọn theo ý khó khăn, và những chọn theo ý nguyện bản thân đều là những dũng cảm và kiên định.
Duy Duy cũng biết Vô Hà đang bị ảnh hưởng bởi những ý kiến xung qu. cười và nói với cô: "Nếu muốn làm bác sĩ, sẽ giúp ôn tập. Nhưng nếu kh thích, thể thay đổi nguyện vọng."
" kh thay đổi." Vô Hà nói một cách kiên quyết. Cô Duy Duy bằng ánh mắt ngưỡng mộ: " giỏi."
Duy Duy hơi đỏ mặt, kéo tay cô. " cũng giỏi. Chỉ cần tập trung vào việc học, sẽ làm được."
"Đúng ," Vô Hà đột nhiên nhớ ra, " muốn hỏi một chuyện."
"Chuyện gì?" Duy Duy cô.
Vô Hà chỉ vào những tấm ảnh treo trên tường: "Trong nhà nhiều hoa kh? muốn mua một chậu hoa nhỏ để trang trí cho căn phòng của ."
" chứ, sẽ xin mẹ một ít."
"Thật kh? Cảm ơn ."
"Kh cần cảm ơn, chỉ cần chịu khó học tập là được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/am-muoi-kiem-soat/chuong-84.html.]
Duy Duy hỏi cô: "Ai bảo cô lên mái nhà học tiếng chim hót, đây đâu nhà cô, chỉ một cô, cô diễn cái vở độc diễn gì vậy?"
"Ai học tiếng chim hót? Ai diễn độc diễn?"
chống nạnh, mặt lầm lì: "Cô là mẹ , kh ai được phép bắt nạt cô , nhất là cô, một trọ lại, cô ngoan ngoãn cho ."
"Ai trọ lại? Ai là ngoài?"
Duy Duy nhíu mày: "Kh ngoài thì cũng quá thiếu kiểm ểm ."
Vô Hà giải thích: " cứ mãi đọc sách, nhưng chẳng th đầu mối gì cả, đành hát cho con ch.ó nhỏ nghe thôi."
Lãnh Hàn Hạ Vũ
"Cô hát bài gì thế, nghe kh hiểu gì hết, toàn là giọng ẻo lả dẹo dặt."
Vô Hà vô cớ đáp: " hát kệ , liên quan gì đến ?"
Duy Duy cau mày: " sợ bọn họ bàn ra tán vào, khiến cô khó chịu, nên mới vội vàng trở về đ."
Vô Hà kho tay, giương cằm: "Kệ họ nói, cứ hát đ, thì nào?"
"Kh nói cô, nhưng cô cứ thích gây chuyện vào đúng thời ểm này."
Vô Hà quay sang, tò mò hỏi: "Bà kh đối xử với ai cũng tốt ? lại kh kiên nhẫn với như thế?"
Duy Duy đáp: "Bà đối với thân cũng là như vậy, bà thật lòng nghĩ cho cô, chỉ là tính cách hơi thẳng t một chút thôi."
Vô Hà ngập ngừng: "Đúng thế, chỉ là tính cách hơi thẳng t một chút thôi."
Duy Duy nói: "Thúy Phương, cô cũng tốt."
"Thúy Phương là ai?"
"Cô là học sinh giỏi nhất trong lớp, hơn nữa còn thường xuyên giúp ."
Duy Duy cười cười: "Tuy nhiên, cô cũng bướng bỉnh."
"Thúy Phương cũng bướng bỉnh ?"
Vô Hà bật cười, ngón tay ểm vào lồng n.g.ự.c rắn rỏi của Duy Duy, giọng nói phần trêu chọc: " cũng nói ta nhỏ nhen. Rõ ràng cũng nhỏ nhen đ thôi."
" nhỏ nhen? là thẳng tính, tự cảm th kh vấn đề gì."
"Lý do kh vấn đề gì, là vì khác luôn nhường nhịn ."
Vô Hà phì cười, tay nhỏ ôm l cánh tay của Duy Duy, giọng nói lại nhỏ nhẹ: "Đừng giận, kh ý nói xấu đâu."
Duy Duy nhíu mày, kh còn muốn tiếp tục đề tài này nữa. nói: "Bọn họ còn nói cô là một con hồ ly tinh. tr thủ về ngay, nếu kh mẹ cũng bị liên lụy."
"Hồ ly tinh, kh ..." Vô Hà chột dạ. Cô chỉ là đường vòng để kiếm tiền cho bản thân.
"Vô Hà." Duy Duy gọi cô, cô với ánh mắt nghiêm túc chưa từng . "Việc cô kiếm tiền cho gia đình, biết phụ nữ nào cũng nên ứng phó như thế này, nhưng cẩn thận đ, đừng gây họa. sợ cô sẽ bị lừa gạt."
Chưa có bình luận nào cho chương này.