Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ăn Cháo Đá Bát

Chương 3:

Chương trước Chương sau

cảm động, lòng lại hơi dịu xuống.

Một món quà từ xa, tuy chẳng lớn, nhưng tình cảm là ều quan trọng.

Nghĩ vậy, nghĩ lẽ thể bỏ qua những lời khó nghe lúc nãy.

nhận l túi quà mà em đưa.

Kh ngờ vừa mở ra…

Một mùi khắm nồng nặc như nước tiểu lâu ngày phả thẳng vào mặt.

Bên trong túi là một đống chất lỏng vàng khè bốc mùi nồng nặc, cùng với những quả trứng vỏ vỡ nát, chìm lẫn trong thứ nước đó.

Mắt hoa lên, mũi muốn lộn ngược.

chưa từng th thứ gì ghê tởm đến vậy.

Tay run lên, vô thức bu túi xuống.

Toàn bộ thứ bên trong lăn tràn ra tấm thảm l đắt tiền giữa phòng khách.

“Aaaaaa!!!!!!!”

còn chưa kịp phản ứng, Vũ Khiết đã bật dậy khỏi sofa, đẩy một cái thật mạnh lao tới.

Cô ta quỳ sụp xuống, hai tay ên cuồng lùa nhặt đống trứng bốc mùi đó lại.

“Trứng của ! Chị bị mù à?! Đồ quý thế này mà chị cũng dám làm đổ?!”

Cả căn nhà lúc ngập tràn mùi khai hôi và t tưởi.

suýt nôn ra, bịt mũi lùi ra sau m bước, đứng nép bên cửa sổ mới thở nổi.

Thứ nước vàng vàng, nổi bọt lăn tăn kia… chẳng cần xét nghiệm cũng biết là…

Nhưng vẫn cố níu chút hy vọng, kh dám tin vào sự thật.

“Vũ Khiết… trong túi đó… rốt cuộc là gì vậy?”

Vũ Khiết vừa nhặt trứng lại vừa trừng mắt :

“Chị sống đến giờ mà chưa từng th trứng ngâm nước tiểu trẻ con à?! Phụ nữ như chị mà ra ngoài đường ta cũng xấu hổ giùm đ!”

“Trứng… nước tiểu trẻ con?” lắp bắp.

Vừa th Vũ Khiết định dùng tay quệt đám nước trên thảm, hét lên:

“Vũ Khiết, đừng! Đừng chạm vào nữa! Dơ lắm! Để nhân viên vệ sinh dọn !”

Dù là thứ gì, cũng kh thể chịu nổi cảnh tượng trước mắt.

Vũ Khiết hừ lạnh, liếc một cái đầy khinh bỉ vừa nhặt trứng vừa lầm bầm:

th chị đúng là đầu óc rỗng tuếch. Kh biết chồng chị xui xẻo cỡ nào mới rước về loại đàn bà chỉ biết phá hoại, chẳng tí mắt nào.”

Vì kh nhặt được hết nước, Vũ Khiết bắt đầu qu phòng khách.

Ánh mắt cô ta dừng lại ở tủ trưng bày đồ cổ quý giá của .

Chưa kịp ngăn lại, cô ta đã tay kh lau sạch, hùng hổ chạy đến.

Dọc đường để lại dấu vết lấm lem vàng khè khắp sàn nhà.

Cô ta cầm một chiếc đĩa sứ cổ quý hiếm, định múc nước tiểu trên thảm cho vào lại túi.

“Toàn là nước tiểu trẻ con dưới năm tuổi đó, là tinh hoa, kh thể lãng phí!”

Nói , cô ta dùng ngón trỏ quệt l một ít nước trên thảm, cho thẳng vào miệng, mút l mút để như đang thưởng thức đặc sản.

nôn thốc nôn tháo, nôn đến trời đất quay cuồng mà vẫn bịt mũi, lao tới giật l cái đĩa trong tay Vũ Khiết.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Cuối cùng thì nhóm nhân viên vệ sinh cũng tới, đeo tận ba lớp khẩu trang, nh chóng nghiền nát toàn bộ đám trứng, nhét vào túi rác vứt luôn ra thùng.

còn ra hiệu, quăng cả tấm thảm đắt tiền luôn.

Vũ Khiết cảnh đó mà sững sờ, đứng đơ tại chỗ như mất hồn.

Cho đến khi th thùng rác sắp bị đẩy ra khỏi nhà, em mới giật hét lên, nhào tới ôm l kh bu:

“Trứng quý như vậy mà chị nỡ vứt à?! M còn là kh?!”

bắt đầu th mất kiên nhẫn.

“Chẳng em bảo tặng chị ? Đã là quà, thì chị muốn xử lý thế nào chẳng quyền của chị à?”

Kh ngờ câu này lại khiến Vũ Khiết phát ên hơn nữa.

“Phi!”

Em gào lên:

“Ai nói là của chị? Chúng chỉ mang đến cho chị xem cho biết, cho chị ăn một hai quả, chị mừng rỡ là may , còn muốn ôm trọn cả túi? Mơ đẹp quá ha!”

“Chị biết đây là thứ dùng tiền cũng kh mua được kh? Một quả mà bán một triệu cũng kh đắt đâu đ!”

đưa chân đẩy mạnh thùng rác đến trước mặt cô ta:

“Vậy tốt, chị chưa ăn quả nào cả. Em mang quả chị định ăn về, trả lại chị tiền , chị bán rẻ tám trăm nghìn thôi, giờ chuyển khoản liền kh?”

Vũ Khiết mặt đỏ bừng, mắt long sòng sọc như muốn ăn tươi nuốt sống:

kh nói với chị nữa! Chị gọi chồng chị ra đây, để ta xem chị phí phạm thứ quý giá thế nào! Để ta biết trứng ngâm nước tiểu đồng tử đáng giá cỡ nào!”

kh còn sức để đấu khẩu với cô ta nữa.

Chịu hết nổi, nói thẳng:

“Vũ Khiết, chị chưa từng nghĩ cuộc gặp lại của chúng ta sẽ trở thành như thế này.”

“Trong lòng chị, em vẫn là cô bé mang bánh bao đến cho chị năm nào. Em là một đứa trẻ tốt, nên chị mới đối xử tốt với em.”

“Nhưng giờ em thực sự… chị kh nhận ra nổi nữa .”

cứ tưởng nói ra những lời gan ruột như vậy, Vũ Khiết sẽ tỉnh táo lại.

Kh ngờ em ta cười như ên:

“Trời ơi, chị ngu vậy? Một cái bánh bao cũng khiến chị cảm động rớt nước mắt à?”

“Cho chị biết luôn nhé, nhà em bán bánh bao, mẹ em bảo diễn một chút để lừa m đứa như chị, cái loại ngu mà nhiều tiền. Ai ngờ chị lại tin sái cổ thật!”

“Giờ chị cũng cắt tài trợ , em gì nói đó.”

“Hồi học cấp ba, chị cho em ba ngàn tháng, lên đại học vẫn chỉ cho ba ngàn.”

“Ba ngàn thì làm được gì? gì đâu keo kiệt đến thế là cùng! kh c.h.ế.t cho đỡ tốn m đồng lẻ đó luôn ?”

ta xe sang nhà lầu, còn em thì ? Mỗi tháng ba ngàn tiền sinh hoạt, em kh dám ra đường luôn đó biết kh?!”

“Giờ chị còn định cắt luôn tiền đó?! Chị còn là à?!”

Đây là ên thật .

Kh còn cách nào khác để giải thích nữa.

Kh một tỉnh táo nào lại thể nói ra những lời như vậy với đã hỗ trợ suốt ba năm trời.

Giọng trở nên lạnh băng:

“Chị cho em cơ hội cuối cùng. Hoặc em xin lỗi vì những lời vừa và mỗi tháng gửi bảng ểm, hoặc từ nay chị kh gửi thêm bất kỳ đồng nào.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...