Ân Oán Trên Lưng Núi Tuyết
Chương 4
Phía vọng lên tiếng đắc chí ông chủ Chu.
Ông ở cửa gian đông, rợn , bảo chú :
“Giết con lừa , tao cho mày một căn nhà ở thành phố.”
Tiếng ông chói tai, y như tiếng heo rống.
Chú nghiến răng, mạnh tay đẩy ông nội sang một bên vung d.a.o c.h.é.m thẳng cổ con lừa.
Mặc dù vết thương ở chân con lừa hoang lành, nó tập tễnh, căn bản chạy nổi.
Chú vung d.a.o c.h.é.m một nhát cổ con lừa, chú lấy sức lực ở mà đẩy ngã nó xuống đất, liên tiếp bổ mấy nhát, chặt đứt đầu nó.
Máu chảy lênh láng, trông đáng sợ.
Đằng vang lên tiếng chói tai ông chủ Chu.
Ông nội trợn tròn mắt, trong mắt đầy tia máu, ông gào lên với chú và còn đánh chú tới tấp.
Chú thấy lừa c.h.ế.t thì nhảy ngay khỏi chuồng, với ông chủ Chu:
“Lừa c.h.ế.t .”
Ông chủ Chu ha hả:
“Chết thì , ăn ngọc dương lừa, ăn thịt lừa, mau chuẩn .”
dứt lời, ông nội cầm d.a.o chặn mặt chú :
“Ai dám động con lừa, tao liều mạng với kẻ đó!”
xong ông nội còn vung d.a.o c.h.é.m mấy nhát khí.
Dáng vẻ ông nội khiến thấy sợ.
Ngay cả chú cũng ông nội làm cho chùn bước:
“Cha, lừa c.h.ế.t , cha còn làm gì thế?”
Ông nội quát:
“Đồ súc sinh, con lừa cứu mạng tao, mày c.h.é.m c.h.ế.t nó, mày cút khỏi nhà tao ngay!”
Tiếng ông nội quát khiến hàng xóm quanh đó kéo đến, sân nhà đông thêm ít .
Mắt ông chủ Chu đảo qua mấy vòng, :
“Quế Sinh, tiền đưa , thịt thì nhất định miệng .”
xong ông thẳng ngoài sân, dân làng đều theo ai dám ngăn.
Chú hỏi: “Cha, rốt cuộc cha làm gì?”
Ông nội giận dữ quát: “Quỳ xuống!”
Ông nội bắt chú quỳ con lừa.
chú sống c.h.ế.t chịu, còn chạy thẳng ngoài.
trong sân cũng dần tản hết.
Ông nội thở dài: “Xin , tao ngăn , hại mày mất mạng.”
Ông nội xong thì bà nội cùng thím về đến, hai từ nhà bà Trần về.
Thấy con lừa chết, bà nội ngẩn một lúc hỏi:
“Đang yên đang lành, Quế Sinh c.h.é.m lừa?”
Ông nội than thở: “ mua mạng con lừa, ăn thịt, uống m.á.u nó… tất cả tại ngăn .”
Xem thêm: Chân Tình Trao Đi Không Được Hồi Đáp...tôi Quay Về Tỏa Sáng! (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Mắt thím đảo một vòng: “Cha, lừa c.h.ế.t , để cha con sang đây? Cha con đồ tể, tay nghề lột da giỏi lắm.”
Ông nội nghiêm mặt: “ cần.”
Bà nội : “Ông già, lừa c.h.ế.t , thịt nó bán khối tiền đấy.”
Thím phụ họa: “ đó, con sắp sinh , tiêu tốn chẳng ít .”
Ông nội , nhà kho.
Trong kho mấy thanh gỗ, ông làm một cái quan tài đơn giản, đóng mấy tấm ván .
Bà nội cuống lên: “Đang yên đang lành, ông đóng quan tài làm gì? Xui xẻo!”
Ông nội đáp: “ chôn con lừa, để nó thây.”
ông nội nhét con lừa trong, vác quan tài lên lưng, cực kỳ vất vả mới nhấc lên nổi.
Bà nội hỏi: “Ông định ?”
Ông nội đáp: “Bà đừng hỏi.”
xong, ông nội cõng quan tài khỏi cửa.
Đến tối, chú về , dẫn ông chủ Chu theo.
Đừng bỏ lỡ: Trưởng Tỷ Nhường Hôn Sự, Ta Không Dám Nhận Lại, truyện cực cập nhật chương mới.
Ông chủ Chu bước sân chằm chằm thím , ánh mắt lộ rõ tà ý.
Chú : “, đây ông chủ Chu, bỏ tiền lớn mua con lừa nhà .”
xong còn về phía chuồng lừa, hỏi bà : “, con lừa ?”
Bà nội đáp: “ , cha mày mang .”
Mắt ông chủ Chu đảo liên tục, ông vỗ mạnh vai chú , giọng lạnh lẽo:
“Quế Sinh, thịt lừa hứa với ?”
Chú vội vàng nịnh bợ:
“Ông chủ Chu, ngài đừng nóng, nhất định sẽ để ngài ăn thịt lừa.”
Ông chủ Chu hừ lạnh mấy tiếng:
“Nếu ăn thịt lừa hoang, sẽ ăn luôn cả .”
Khi câu , ánh mắt ông âm u chằm chằm chú , giọng điệu tuyệt đối giống đùa.
Chú gượng :
“Ông chủ Chu yên tâm, nếu thịt lừa hoang, sẽ cho ngài cưỡi như cưỡi lừa cũng .”
Chú dỗ ông chủ Chu gian đông, còn rót cho ông .
Một lát , cổng sân mở , ông nội trở về.
Thấy ông về, chú vội chạy đón, cũng theo.
Chú chặn ông nội , hỏi: “Con lừa ?”
Ông nội đáp: “Chôn .”
Chú lập tức hoảng: “Chôn ở ? Mau dẫn con đào lên, ông chủ Chu đang chờ ăn thịt lừa kìa!”
Ông nội trừng mắt chú :
“ đào! Cái thứ ông chủ Chu chó má gì đó, mày cái rắm gì! Cái nhà sớm muộn cũng mày hại chết.”
Giọng ông nội lớn cực kỳ nghiêm khắc.
Chú mắng đến ngẩn :
“Cha, con nhận tiền ông chủ Chu , nhất định lấy thịt lừa cho ông . Cha coi như giúp con một , cho con chôn ở ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.