Anh Chàng Ma Cà Rồng Của Tôi
Chương 18: Nỗi Ám Ảnh Của Quá Khứ - 2
cô bé lũn đũn chạy như cái nấm lấp ló xuyên qua những bụi cây mà chỉ còn biết thở dài và lặng lẽ theo.
đâu muốn to tiếng với cô nhưng ban nãy đã kh thể nào kiểm soát được bản thân. Cái cảm giác sợ hãi đó vẫn còn đeo bám đến tận bây giờ.
Cả hai chạy gần về tới lâu đài thì Lucasta dừng lại khi cô phát hiện Maris đang ngồi vắt vẻo trên cây cùng m con cú mèo. Tr th cô gái nhỏ đang khóc, Maris vội hỏi vọng xuống.
- Xin chào Lucasta, em đâu mà một thế? Samson đâu?
Maris vừa dứt lời thì Samson cũng vừa bước tới, tuy nhiên, chỉ đứng sau lưng Lucasta. Cũng may mà Maris th , nếu kh thì cô đã quên mất Lucasta là con và đã nhảy từ trên cành cây cao xuống trước mặt cô bé.
Khổ thân cho Maris, trong lúc cô đang luống cuống tuột từ trên cây xuống thì chiếc váy màu đỏ của cô đã vướng vào nhành cây nhọn và bị kéo rách một đường dài.
May mắn là nó chỉ rách đến đầu gối thì dừng lại chứ nếu kh chắc cô chẳng còn dám gặp Samson nữa vì dù gì cũng là đàn , lộ liễu trước mặt là một ều vô cùng xấu hổ.
- Nín nào Lucasta. Chị bế nào. – Maris vừa dỗ cô bé vừa trừng mắt Samson.
cũng chẳng giấu diếm gì Maris, đem chuyện ban nãy kể rõ đầu đuôi cho cô nghe vì tr ánh mắt của cô cứ như cô đang nghĩ rằng là một kẻ thích bạo hành trẻ con vậy. Bất cứ ai trong hoàn cảnh đó cũng sẽ mất kiểm soát như thôi, dù gì thì cũng từng là một con .
- Làm mà Lucasta biết chúng là sói chứ? Làm mà con bé biết rằng chúng nguy hiểm chứ? Lỗi là do , đáng ra ngay từ đầu nên dạy cho con bé biết về chúng. – Maris đổ hết hết tội lỗi lên đầu Samson để xoa dịu ấm ức trong lòng cô gái nhỏ.
- Ý cô là bắt một con sói về để nói cho Lucasta hiểu ?
- Bút chì và gi để làm gì nào? kh bắt sói về thì nên vẽ nó ra chứ.
- Ôi trời ơi, cô đang nói cái gì thế hả?
Chẳng để kịp nổi giận, Maris đã bế Lucasta thẳng về tòa lâu đài của . Samson cũng bám gót cô, ánh mắt thoảng nét buồn rầu khi nhận ra Lucasta thậm chí còn kh thèm tới mặt .
- Em kh muốn về nhà cùng . Em muốn ở cùng chị Maris. – Lucasta mếu máo nói vì sợ Maris trả cho Samson.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/-chang-ma-ca-rong-cua-toi/chuong-18-noi-am--cua-qua-khu-2.html.]
- Được . Em sẽ ở đây với chị.
Maris vừa nói vừa nháy mắt với Samson, hiểu ý cô nên lặng lẽ quay lưng và trở lại vào rừng.
bóng dáng cô độc của khuất dần trong bóng chiều tím thẫm, Maris th xót xa. Cô biết cô đã quá nặng lời với . lẽ nỗi ám ảnh của một trăm năm trước đã khiến kh thể kiểm soát lời nói của và vô tình làm tổn thương Lucasta.
Bước chân thất thểu của Samson dừng lại trước giỏ nấm đầy nằm trơ trọi giữa rừng chiều. Mới ban nãy, và Lucasta hãy còn vui vẻ trò chuyện và cô còn hát líu lo trong khi hái nấm mà bây giờ cô lại giận .
Nếu như kh mải suy nghĩ về những ngày tháng bên cạnh Eirlys thì đã kh lơ là đến mức kh biết rằng Lucasta đã theo con sói con.
ngồi xuống và nhặt những chiếc nấm rơi vương vãi bên ngoài cho vào giỏ đem cả nấm cả củi về lâu đài. cũng kh biết tối nay Lucasta hết giận và về ăn tối hay kh nữa. Tuy vậy thì vẫn nấu cho cô.
Lúc này, Maris đã dỗ Lucasta ngủ. Trẻ con mỗi khi khóc xong sẽ dễ buồn ngủ, dường như giấc ngủ là cách tạm thời để xóa hết những buồn bực của chúng và khi tỉnh lại thì chúng sẽ th tâm trạng tốt hơn.
Khi Maris ra ngoài sân để cắt vài cành hoa hồng vào cắm thì cô thoáng th bóng lưng của Samson đang tựa vào cổng. đã kh lên tiếng gọi cô mà chỉ đứng đó và chờ đợi.
- Samson, vào trong . – Maris kéo cảnh cổng và nói nhỏ.
- Lucasta đâu ? – vừa hỏi vừa vào tòa lâu đài.
- Con bé ngủ . Đừng lo lắng quá. Sau một giấc ngủ thì con bé sẽ ổn và quên hết thôi. cũng đừng bận tâm về lời của trẻ con nhé.
Cả hai cùng nhau bước đến chiếc bàn ở góc sân và ngồi xuống. Hình ảnh cô bé với gương mặt nhạt nhòa nước mắt cùng ánh mắt đầy trách móc cứ lởn vởn trong tâm trí của Samson, lại cảm th thật xấu xa và hung dữ.
- đã kh làm tốt trách nhiệm của một . Là tự nguyện nhận làm con bé nhưng lẽ kh thể..
- Kh đúng, đã làm tốt . Samson, đừng tự trách nữa. xin lỗi vì đã nói những lời đó với , lỗi hoàn toàn kh ở nơi .
Dù Maris nói gì thì Samson vẫn tự trách . lẽ đêm nay Lucasta sẽ ở lại đây, kh về cùng . Nếu như giấc ngủ thật sự thể khiến quá khứ trở nên mờ nhạt thì một trăm năm qua sẽ kh chìm trong đau khổ lẫn dằn vặt.
chỉ hy vọng rằng với Lucasta thì sẽ khác vì cho đến tận bây giờ, những chuyện buồn từ thời thơ ấu mà vẫn kh thể quên.
Chưa có bình luận nào cho chương này.