Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Anh Chàng Ma Cà Rồng Của Tôi

Chương 23: Giáng Sinh Sớm - 1

Chương trước Chương sau

- Vẫn chưa tới Giáng Sinh mà nhỉ? – Maris cười thật tươi và hỏi.

- Nhưng Samson thì đã quà . – Giọng Harvey đầy mai mỉa.

- Con bé đáng thương, Harvey à.

Dứt lời, Maris liền quay lưng và vào bên trong, nối gót cô, ba còn lại cũng theo sau.

Ánh mắt của Aurora ngay lập tức bị thu hút bởi bức tr vẽ đàn trong bộ trang phục quý tộc treo ngay giữa lâu đài. ta đẹp trai và so với ta thì Harvey lẫn Samson chỉ đáng xách dép.

- đó là Vincent ư? – Aurora níu l tay Harvey và hỏi khẽ.

- Đúng vậy. – Harvey đáp.

Tình yêu là một ều gì đó khó nói. Nếu Vincent là một con và sinh sống trong thành phố thì lẽ chính là mẫu đàn lý tưởng của nhiều cô gái xinh đẹp và giàu .

Thế nhưng, là một ma cà rồng thuần chủng và cuộc đời của chỉ qu quẩn trong khu rừng để khi gặp cô bé mồ côi Maris lạc, đã đưa về nuôi nấng dần dà đem lòng yêu thương. Tình yêu ngang trái đã khiến trả giá bằng mạng sống của chính .

- Con bé vẫn ho nhiều, đúng kh? – Samson đặt tay lên trán Lucasta và hỏi.

- Đúng vậy, lúc con bé ngủ thì đỡ ho hơn. – Maris mệt mỏi trả lời.

- Cảm ơn cô nhé, Maris.

Samson nói và cúi xuống, bế Lucasta lên, đưa về lại tòa lâu đài của . Trong khi đang đắp chăn cho cô bé thì Aurora đã l trong túi xách ra một chiếc ống nghe tiến lại bên cạnh giường.

Tuy là một bác sĩ chuyên về nghiên cứu huyết học nhưng cô cũng thể khám và chẩn đoán các bệnh lý cảm cúm và đau bụng, đau đầu th thường.

- Lucasta bị viêm phổi nhưng kh đến nỗi nhập viện, cứ cho con bé uống thuốc theo hướng dẫn và giữ ấm cho con bé là ổn.

Aurora vừa tháo ống nghe cất vào túi vừa nói. Tiếp đó, cô l ra một miếng dán hạ sốt dán lên trán Lucasta.

Lúc này đây, Aurora mới thời gian rõ gương mặt cô em gái nuôi của Samson, thật sự Lucasta đáng yêu, cô bé làn da trắng, môi đỏ và tóc vàng óng ả. Aurora thầm nghĩ rằng nếu đem Lucasta bỏ vào tủ kính trưng bày thì mọi sẽ nghĩ rằng cô bé là một con búp bê.

- Ra ngoài .

Harvey liếc cô bé mái tóc vàng ngắn lên tới cổ quay nh. Khi xuống tới tầng trệt thì mới dừng lại. Tuy tuyết vẫn rơi đầy trời và kh khí vô cùng lạnh lẽo nhưng lại cảm th nóng ran trong .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/-chang-ma-ca-rong-cua-toi/chuong-23-giang-sinh-som-1.html.]

- muốn uống chút m.á.u kh? – Samson chạm nhẹ vào vai Harvey và hỏi.

- đang giận đ. biết kh? – Harvey nói trong tiếng thở dài.

- biết. xin lỗi Harvey. Chỉ lần này nữa thôi. Đi. Chúng ta xuống tầng hầm nào.

bóng dáng cao ráo của Samson trước mặt mà Harvey chỉ muốn đạp cho gã ma cà rồng nửa vời kia một cái cho gã tỉnh hồn ra.

Ngày mà Eirlys xuất hiện trong lâu đài thì Samson cũng đã từng nói "chỉ lần này mà thôi" nhưng đến một trăm năm sau thì thêm một lần nữa.

- th vui kh khi lâu đài của chui lủi như một kẻ trộm, ngay cả việc dùng bữa cũng lén lút.

Mặc cho bạn thân càu nhàu, Samson vẫn ềm nhiên l chai m.á.u khô trên kệ xuống và pha vào hai ly nước.

biết rõ nếu bây giờ mà bảo rằng đang vui và hạnh phúc khi Lucasta bên cạnh thì kiểu gì Harvey cũng sẽ gầm rít lên cho mà xem.

Cái cảm giác được chăm sóc cô bé được cô bé hôn vào má và nói lời cảm ơn khiến th vẫn giá trị đối với một ai đó.

- Đây, sẽ kh ngon bằng m.á.u tươi đâu.

Samson đưa ly m.á.u đã pha loãng cho Harvey đến ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Trong ánh sáng kh rõ của ngọn nến chập chờn, hai bóng dáng cao lớn cô độc và méo mó in lên vách tường.

- định Giáng Sinh này sẽ đem một ít m.á.u tươi để vùi vào tuyết mà dùng. Kh ngờ hôm nay lại tới đây. – Harvey nhấp một ngụm m.á.u đặt chiếc ly xuống và nói.

- Kh cần đâu, đã quen với vị này . À quên nữa, nghe nói tập đoàn vừa mới thay chủ tịch, chúc mừng nhé, tân chủ tịch của Star.

- Cảm ơn, cũng kh ngờ Bonita cho c.h.ế.t trẻ thế nhưng mà nhờ vậy nên kh cần hóa trang. Ít nhất là mười năm nữa.

Thưởng thức buổi trưa xong, cả hai lại trở lên phòng của Lucasta. Vừa tr th Samson, cô bé liền bỏ con gấu b xuống, đưa hai tay lên.

mỉm cười hạnh phúc và đón l cô. Cả buổi sáng chẳng được ở cạnh bên nên và cô đều nhớ nhau vì những thứ khi đã hình thành một thói quen thì sẽ trở nên như một phần của cuộc đời họ, thiếu sẽ buồn.

- vừa cho con bé ăn bánh và uống thuốc . – Aurora đứng dậy, đút hai tay vào túi áo khoác và nói.

- Con bé kh sợ lạ nhỉ? – Harvey hỏi trong khi đôi mắt của đang về phía cô bác sĩ.

- Lucasta chỉ sợ bị trai mắng thôi. Ngay cả sói mà con bé cũng muốn bắt về nhà làm đồ chơi đ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...