Anh Chàng Ma Cà Rồng Của Tôi
Chương 37: Cơn Mưa Đêm - 1
Khi về đến căn hộ, Lucasta liền thẳng vào phòng và đóng cửa lại. Thế nhưng, cô kh ngủ mà đến ngồi cạnh ô cửa để ngắm thành phố từ trên cao.
Những ánh đèn nhiều màu kia gợi cho cô nhớ đến bầu trời lọt thỏm trong khuôn viên của tòa lâu đài.
Cô th ở thành phố này thật tiện lợi, chỉ cần bước chân ra đường là muốn gì cũng , kh khí lại nhộn nhịp, kh buồn như trong rừng. Cô bắt đầu th hối hận vì đã giận dỗi khiến bản thân kh được ăn những vị kem mà Samson nói.
Trời càng lúc càng khuya, phía bên ngoài ban c, Maris ngồi vắt vẻo trên thành lan can và nhàn nhã thưởng thức ly m.á.u đỏ. Cô cảm th như Vincent đang đứng phía ngoài xa kia, nơi những ngọn đèn báo kh nhấp nháy.
- chưa ngủ à?
Cô lên tiếng hỏi khi th Harvey bước ra, trên tay cũng đang cầm một ly m.á.u đỏ.
Cơn gió đêm mang theo đủ thứ hương vị của thành phố ngàn phả vào gương mặt rầu rĩ được ngụy trang bằng lớp son phấn dày cộm và nụ cười của cô l một giọt nước mắt, hòa tan nó giữa kh trung.
- Lại nhớ quá khứ à? – tựa lưng vào lan can và hỏi.
- . Thật khó để quên. kh biết ngôi nào trên bầu trời kia là . – Cô ngửa mặt tr lên khoảng kh gian đen kịt, thở dài.
- Chẳng vì nào là cả. Vincent vĩnh viễn tan biến , giống như chưa từng tồn tại.
- chẳng lãng mạn gì cả. Thật khô khốc. – Cô bĩu môi, nhún vai và nói.
- Cô chẳng thực tế gì cả, mơ mộng hão huyền.
Biết bản thân chẳng thể nói lại này nên Maris chọn cách im lặng. Cô cũng hiểu nỗi lo trong lòng Harvey.
Samson thật phúc khi được bạn là . Chỉ vì tài trong việc che giấu thân phận mà gồng gánh cả tập đoàn Star với số nhân viên lên đến hàng ngàn .
Cho dù là cần tiền để mua m.á.u thì cũng kh cần làm nhiều đến như vậy. Cả và Samson đều muốn giúp đỡ mọi , thành thử bao nhiêu cực khổ cứ ôm hết vào thân.
Thế nhưng, nếu một ngày thân phận của họ bại lộ thì loài sẽ lập tức trở mặt ngay và họ sẽ kh khác gì những tên tội phạm bị truy nã, cần loại trừ ra khỏi thế giới.
- Cô đến đây thì những con cú làm ? Chúng sẽ ăn gì khi mà cô đã khiến chúng trở thành một lũ vô dụng.
Maris bật cười và tiết lộ cho Harvey biết rằng cô đã dặn lũ cú sang lâu đài của Samson để ăn những trái cây đang chín mọng vì một Lucasta kh thể nào ăn hết. Từ ngày cô bé loài đến với khu rừng thì hàng xóm của cô cũng dễ tính ra hẳn.
- Ngủ ngon nhé Maris. Hãy bu bỏ quá khứ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/-chang-ma-ca-rong-cua-toi/chuong-37-con-mua-dem-1.html.]
Chỉ trong nháy mắt, Harvey đã trở vào phòng. Maris mỉm cười gật đầu nhưng chẳng thể th.
bảo cô bu tay quá khứ mà kh biết rằng câu chúc ngủ ngon của giống với Vincent. Vincent đã luôn chúc cô ngủ ngon vào những buổi tối và năm cô tròn hai mươi tuổi thì đã chúc cô ngủ ngon vào những buổi sáng khi mà mặt trời sắp mọc.
Những đám mây đen dần phủ kín thành phố nhưng kh một ai phát hiện ra cho đến khi gió giật mạnh và tiếng sấm vang lên.
Mưa rơi mỗi lúc một nhiều, cả thành phố chìm trong thứ âm th dạt dào của màn đêm, lạnh lẽo, ướt đẫm. Cho dù là thành phố hoa lệ hay rừng sâu thăm thẳm thì mưa chưa bao giờ khiến tâm trạng của những kẻ mang trong tim những niềm tâm sự sâu kín trở nên háo hức hay vui vẻ cả, nó chỉ khiến họ buồn đau thêm mà thôi.
Lucasta giật tỉnh dậy vừa lúc tia chớp sáng lòa rạch ngang bầu trời. Tòa thân cô vã mồ hôi và hơi thở trở nên nặng nhọc.
Cơn ác mộng mà cô đã từng th cách đây nhiều năm về trước đột nhiên xuất hiện, mang đến cảm giác đau nhức toàn thân và cả trong trái tim.
- ơi.. ơi.
Cô run rẩy rời khỏi giường lần tìm đường sang phòng của Samson. Những lúc thế này, chỉ cần ở cạnh bên là cô sẽ kh còn sợ hãi nữa. Cũng may kh hề khóa cửa nên cô dễ dàng bước vào và đến nằm bên cạnh.
- Lucasta, em lại sang đây? – Samson giật thức giấc vì cảm nhận được vòng tay cô đang ôm chặt l .
- Em gặp ác mộng. Em th xe bị lật, nhiều m.á.u và khói đen. Em th em bị thương và bây giờ em vẫn còn cảm giác đau.
Tay cô càng siết chặt l hơn và áp sát gương mặt bầu bĩnh vào , cứ như cách đây m tiếng đồng hồ cô chưa giận hờn gì vậy.
Samson thể cảm nhận được cơ thể cô đang run rẩy, đưa tay ôm l cô và vỗ về lên tấm lưng. Nếu đoán kh lầm thì lẽ não bộ của cô đang dần l lại những mảnh ký ức vụn vỡ của mười năm về trước.
Thế nhưng, cho đến ngày cô tự khôi phục hoàn toàn trí nhớ thì vẫn kh thể nói cho cô biết sự thật về thân thế của cô được. sợ cô sẽ lo lắng, hoang mang và mặc cảm khi nhận ra kh là thân của .
- Chắc lúc tối lái xe nh quá nên khiến em ám ảnh trong mơ thôi, kh chuyện gì đâu. sẽ luôn bảo vệ em thật an toàn.
- Em xin lỗi . lẽ em kh hợp với những chiếc váy đó. Em.. em vẫn muốn ăn kem. – Cô lí nhí nói vì quá xấu hổ.
- Được , chúng ta sẽ ăn vào tối ngày mai. – hôn nhẹ lên mái tóc cô và nói.
- Em vẫn chưa được làm tóc.
- Aurora sẽ đưa em vào sáng ngày mai.
Cuộc đối thoại kh đầu kh cuối cứ thế tiếp tục thưa dần, đến khi Samson kh còn nghe Lucasta cất tiếng nữa thì mới nhẹ nhàng bu cô ra dịch sang một bên.
Lucasta bây giờ đã là một thiếu nữ và cho dù đang mang thân phận trai của cô thì cũng kh nên tiếp xúc quá thân mật trong lúc ngủ, cô đã kh còn là cô gái nhỏ hay khóc nhè nữa .
Chưa có bình luận nào cho chương này.