Anh Chàng Ma Cà Rồng Của Tôi
Chương 5: Chiều Chuộng Em Gái Nhỏ - 1
Khi những tia nắng chiều chênh chếch tô hồng tòa lâu đài thì Lucasta cũng choàng tỉnh sau một giấc ngủ dài.
Cô khoan khoái ngáp vài cái lại ôm l chiếc bụng đói meo mà xoa tới xoa lui. Sau hồi lâu ngồi chờ nhưng kh th Samson xuất hiện, cô liền rời khỏi giường và đến mở cửa.
Trí nhớ siêu tốt khiến cô nhớ rõ đoạn đường từ phòng ngủ của đến nhà bếp và cô cứ thế mà lần từng bước chân xuống những bậc thang bóng láng.
Tất cả những vật dụng cổ xưa và nội thất bên trong tòa lâu đài nguy nga khiến cô vô cùng thích thú nhưng kh dám chạm tay vào mà chỉ ngắm thôi.
Cũng may là bữa sáng Lucasta chỉ ăn hai cái bánh nên trên đĩa vẫn còn một cái và nhiêu đó cũng đủ lấp đầy nửa cái bụng của cô.
Mặc dù Samson kh bên cạnh nhưng cô vẫn làm đúng theo những gì dạy, l d.a.o l nĩa và cắt chiếc bánh thành từng miếng nhỏ mới ăn, sau khi ăn xong thì lau miệng và rửa tay sạch sẽ quay về phòng và khép cửa lại.
Suốt m tiếng đồng hồ liền, cô qu quẩn trong phòng và chơi với những con thú nhồi b để chờ Samson quay lại nhưng mãi chẳng th đâu, vì thế, cô đánh liều khắp tòa lâu đài để tìm .
- Samson. - Lucasta đẩy cửa một căn phòng và gọi khẽ.
Bóng tối đập vào mắt khiến cô sợ hãi và đóng sầm cửa lại, tiếp tục lần bước sang các căn phòng khác dọc theo hành lang lên lầu cao hơn.
Khi đôi chân đã mỏi nhừ thì cũng là lúc cô dừng lại căn phòng cuối cùng nằm ở tầng cao nhất của lâu đài.
Đôi tay nhỏ bé chầm chậm kéo cánh cửa và khi th ánh sáng của viên kim cương màu hồng thì cô nh chóng bước vào vì biết đó là .
Giống như những căn phòng khác, căn phòng này cũng phủ một màu đen của bóng tối khiến cô cảm giác như viên kim cương đang lơ lửng giữa khoảng kh.
Vì ban nãy, Lucasta vô tình kéo bức màn che của ô cửa sổ bên phòng và nhận ra thứ ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào soi tỏ tất cả nên cô kh vội đến giường đánh thức mà lò dò tới cửa sổ và vén bước màn sang một bên.
- Đừng, Lucasta, em thả màn xuống . – Samson lập tức mở mắt và nói.
Giọng nói của bất chợt cất lên làm Lucasta giật và bu tay.
Khi tấm màn hoàn toàn che lấp ánh mặt trời thì các ngọn nến trong căn phòng cũng được thắp sáng gần như đồng loạt vì tốc độ di chuyển của ma cà rồng.
Lẽ đương nhiên, Lucasta chẳng l làm lạ vì cô vốn dĩ đang như một đứa trẻ, vừa quay lại và th căn phòng sáng bừng thì thích thú vì đỡ nheo mắt nhíu mày thế thôi.
- Lại đây nào, bé con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/-chang-ma-ca-rong-cua-toi/chuong-5-chieu-chuong-em-gai-nho-1.html.]
Samson đưa tay vẫy nhẹ, ra hiệu cho Lucasta đến gần.
Cô nh chóng chạy tới cạnh và ngồi xuống giường, hai con mắt màu x mở to và chăm chú vào đôi mắt màu hồng ngọc kia.
- Em đói bụng đúng kh? lại làm bánh cho em nhé. – dịu dàng vuốt tóc cô và hỏi.
- Em ăn bánh .
Vừa trả lời, cô vừa đưa tay xoa bụng.
Samson cũng cười thật khẽ, biết cô đã tự mò xuống nhà bếp và l chiếc bánh còn lại, đó là bản năng tự nhiên nhất của các loài.
ều, kh rõ vì cô thể tìm ra ở trên tầng lầu cuối cùng này, trừ khi cô đã mở từng căn phòng trong tòa lâu đài.
- Chúng ta sang phòng em nào, sẽ giúp em buộc tóc.
vuốt nhẹ mái tóc vàng óng ả nh chóng bế bổng Lucasta lên vì hiểu rõ đôi chân bé nhỏ của cô hẳn đang mỏi nhừ sau cuộc truy tìm tung tích của mà cô nghĩ rằng chính là trai.
Cũng như bao trẻ nhỏ khác, cô thích thú mỉm cười chúm chím vì được bế khỏi mặt đất.
Chiếc lược bằng ngà voi nhẹ nhàng theo bàn tay của Samson chạm vào mái tóc cô.
Cô sẽ kh thể biết rằng việc cô tự ý vào phòng đã làm tan biến giấc mơ hạnh phúc của . Ban nãy, đã mơ giúp Eirlys chải tóc. Eirlys cũng mái tóc vàng và mắt x giống hệt Lucasta.
Được Samson thắt cho hai b.í.m tóc xinh xinh và đính nơ hồng lên, tr Lucasta chẳng khác nào nàng c chúa nhỏ. Cô vui vẻ đung đưa hai chân trên chiếc ghế cao trước bàn trang ểm.
- Chúng ta ra vườn dạo chơi một chút nhé Lucasta. sẽ dạy cho em tất cả các khái niệm về mọi thứ xung qu. – lên tiếng đề nghị khi tiếng chu đồng hồ ngân lên hồi chu dài báo hiệu ánh nắng cuối cùng đã tắt.
Khoảnh khắc đặt chân lên thảm cỏ x và chứng kiến vườn hoa đủ màu đang khoe sắc, Lucasta bỗng "ồ" lên một tiếng vùng khỏi bàn tay Samson và chạy đến gần chúng mà ngắm nghía. Cô kh biết chúng được gọi là gì nhưng vẻ ngoài sặc sỡ đã thu hút cô.
Samson chầm chậm bước đến, ngắt một đóa hoa hồng trao vào tay cô và nói cho cô biết tên của từng loại hoa sau đó là tới các loại cây cối xung qu tòa lâu đài cổ kính tuổi đời lên đến cả ngàn năm.
Bất chấp sức tàn phá của thời gian, tòa lâu đài dát vàng này vẫn giữ nguyên vẻ đẹp lộng lẫy vốn và kh hề dấu hiệu xuống cấp.
Để dựng nên c trình ghi dấu những tinh hoa nghệ thuật này, Samson đã tiêu tốn một số tiền khổng lồ. Khi rừng trở nên rậm rạp và lời đồn ma quỷ xuất hiện thì tòa lâu đài cũng bị loài lãng quên.
Chưa có bình luận nào cho chương này.