Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Anh Chờ Em Lớn

Chương 8:

Chương trước

cả, em phát hiện Nhật thật sự là b**n th** nha!” Phương Trăn vừa giở giở tạp chí gì đó, vừa kh nhịn được mà cảm thán, tiếng thở dài nghe đã biết cố ý lôi kéo sự chú ý của khác, “Ai da! Thật là một dân tộc b**n th**!”

“Em rốt cuộc muốn nói cái gì?” Phương Thiên bu tờ báo trên tay xuống, trừng mắt vẻ mặt tai quái của Phương Trăn, “ em rảnh rỗi quá kh? kh hiểu chuyện gì xảy ra với em. Quay về một tuần, kh kè kè với “Quả Quả” của em đến biệt thự riêng mà lại ngày ngày ở đây, thoắt ẩn thoắt hiện dưới mắt . Em rốt cuộc muốn làm gì?”

“Ở nhà thì cũng được , lượn lờ trước mắt cũng được , em làm cái gì mà hăng hái tìm gia sư cho Tiểu Diệp, còn nói bổ túc cho em về sau thi đại học? Em biết Tiểu Diệp mới học xong lớp mười kh? Em bắt em hoàn thành gấp chương trình cấp ba là thế nào? Muốn cho em mệt c.h.ế.t ?”

Phương Trăn trề môi, Phương Thiên càng ngày càng kích động, mặt tỏ vẻ vô tội, hỏi, “ cả, chê em lắm chuyện kh? Em bắt Tiểu Diệp đọc sách cũng là để tốt cho em . Em mới mười bảy tuổi, lẽ nào muốn nhốt em cả đời ở Phương gia ? Chẳng lẽ kh th cách nghĩ như vậy của ích kỷ? Em còn trẻ như vậy, hẳn là nên để em biết một chút về thế giới bên ngoài, hưởng thụ một chút thời gian sung sướng trong trường đại học, kết giao vài bằng hữu. cũng biết, th niên độ tuổi đó thích nhất là kết giao bạn bè. Tuy rằng em mới học xong lớp mười nhưng em th minh. Nếu thêm thời gian, bằng vào sức học đó, em đoán chương trình trung học ba năm, em chỉ cần học ôn tại gia một năm là đủ. Đến lúc đó, cho em thị đại học, cho em hưởng thụ cuộc sống đúng như lứa tuổi của . Đây mới thực sự là vì em . Sở dĩ thế nên em tìm gia sư cho em . Nhà chúng ta kh đến nỗi kh chi trả được khoản này. Cha mẹ, hai, chị ba, chị tư đều kh phản đối, vì hết lần này tới lần khác kh đồng ý? Thực sự là kỳ quái! Tiểu Diệp ngày xưa vì gia cảnh khó khăn nghỉ học, cho là em kh muốn được học lại ?”

” Vấn đề căn bản kh ở chỗ này.” Phương Thiên tức giận đứng bật dậy, tới lui vài vòng.

“Thế vấn đề ở chỗ nào?” Phương Trăn xiên miếng dưa đưa lên miệng, cười hi hi hỏi.

“Vấn đề ở…” Phương Thiên oán hận lườm Phương Trăn.

Việc khiến tức giận kh là vì Phương Trăn muốn cho Tiểu Diệp học tiếp mà là Phương Trăn nhúng tay vào vấn đề tr nom Tiểu Diệp. Trong cảm nhận của Phương Thiên, vẫn coi chăm sóc Tiểu Diệp là trách nhiệm của chính . Tất cả mọi việc của do thu xếp. đương nhiên sẽ cho Tiểu Diệp học gia sư, cho đến trường, hết thảy mọi thứ, sắp xếp sinh hoạt của . Đây là chuyện của – Phương Thiên. Bây giờ lại bị Phương Trăn cướp mất. Thế là thế nào?

Hết lần này tới lần khác Tiểu Diệp theo Phương Trăn kh nghe lời . Bảo kh nên quá gần gũi với Phương Trăn, thế mà chỉ cần Phương Trăn vẫy tay một cái, Tiểu Diệp sẽ đỏ mặt, ngoan ngoãn tới. Chuyện này là thế nào?

Phương Thiên đương nhiên biết, nói về tuổi tác, ngoại trừ Lâm Quả, thì Phương Trăn suýt soát tuổi Tiểu Diệp nhất, nhưng khi Tiểu Diệp ngày càng gần gũi Phương Trăn, n.g.ự.c như bị một cái gai đ.â.m , khó chịu vô cùng.

Mà khó chịu vì cái gì? Chính Phương Thiên cũng kh nói ra được. Đến bản thân còn kh rõ đáp án thì làm thể nói cho Phương Trăn? Vì Phương Thiên nghĩ là tức ngực? Tức n.g.ự.c chính là tức ngực, nhưng một câu phản bác cũng nói kh nên lời.

“Được , cả. Kh nghĩ ra thì tạm thời kh nghĩ nữa.” Phương Trăn cười gian, vỗ vỗ vai Phương Thiên, “Vừa em đang nói Nhật b**n th**, nhớ kh?”

Nhật b**n th** hay kh thì liên quan gì đến ?” Phương Thiên chụp tay Phương Trăn, dữ tợn hỏi.

“Đương nhiên là quan hệ.” Phương Trăn nheo mắt, Phương Thiên liên tục gật đầu, “Hơn nữa quan hệ lớn nha.”

“Em muốn nói cái gì thì nói mau .” Phương Thiên xoay lưng qua, kho tay trước ngực.

“Kh muốn nhận nuôi Tiểu Diệp ??” Phương Trăn thở ra một hơi, cầm cái gì đó trong tay hướng về phía Phương Thiên vẫy vẫy, “Em mới phát hiện, hình như ở Nhật, nhận nuôi là ý kết hôn đồng tính nha. xem, Tiểu Diệp biết ều này kh?”

“Em nói cái gì?” Phương Thiên xoay , bị Phương Trăn thả cho quả b.o.m bất tỉnh luôn. Nhất thời kh tỉnh lại nổi.

“Ai dà, vì Tiểu Diệp làm nhiều chuyện như vậy. Với tính cách của em , lúc nào cũng nghĩ tốt cho khác, ân tất báo, nếu kh thích chắc cũng kh dám cự tuyệt đâu nhỉ!” Phương Trăn sờ sờ cảm, vừa lắc đầu vừa lẩm bẩm, “Thật đáng thương! Đúng là tránh mả lại ngã mồ nha. Ai dà, nói kiểu này, cả với bọn địa chủ thời xưa áp bức ta bán vợ đợ con dường như kh sai biệt lắm nha.”

“Em nói bậy bạ gì đó?” Phương Thiên quả thực bị Phương Trăn làm cho tức đến biến sắc mặt, “ khi nào quá đáng như vậy? mà là hèn hạ như vậy ? Em…Em nói bậy bạ với Tiểu Diệp lúc nào?”

“Em chỉ thuận miệng thôi. cuống lên làm gì?” Phương Trăn quay đầu Phương Thiên như một kẻ cực kỳ bại hoại, đưa qua cho một chén nước, “ kh biết còn tưởng tật giật .”

kh .”

“Kh là tốt nhất.” Nói đến đây, Phương Trăn nheo nheo mắt, “ lớn hơn Tiểu Diệp nhiều tuổi như thế. Nếu ý này, nhà Tiểu Diệp cũng sẽ kh thích . Đến lúc em l vợ sinh con, cùng khác trải qua hạnh phúc chân chính, thỉnh thoảng sẽ nhớ đến một chút. Nhớ về với những ều tốt đẹp. muốn vậy kh? kh, cả?”

…” Phương Trăn thúc bách Phương Thiên một phen. Theo lý thuyết, hẳn là nên gật đầu đồng ý mới đúng, thế nhưng, trong lòng luôn một âm th khẩn thiết kêu kh , kh như thế. Rốt cuộc, chỗ nào kh đúng, xảy ra vấn đề gì ?

“A, kh nói nữa. Quả Quả sắp tan học . Em đón. Hay cả cũng mang hoa quả ướp lạnh cho Tiểu Diệp ăn một chút . Em học lâu , chắc cũng mệt.”

Phương Trăn cắt ngang câu chuyện, lượn như bươm bướm ra khỏi nhà, bỏ lại một Phương Thiên ngơ ngác quả dưa hấu trên bàn, trong đầu suy nghĩ lung tung.

“Tiểu Diệp sớm muộn gì cũng sẽ l vợ sinh con, cùng khác trải qua hạnh phúc chân chính. Sau đó, thỉnh thoảng sẽ nhớ đến một chút. muốn vậy kh? kh, cả?”

Lời Phương Trăn nói cứ văng vẳng bên tai Phương Thiên. Đến khi tỉnh ra thì th đã bưng đĩa dưa hấu đứng trước cửa phòng Tiểu Diệp. kh vào mà chỉ lẳng lặng nghe động tĩnh bên trong.

Trong phòng, hình như Tiểu Diệp và gia sư đang tại nghỉ ngơi. Hai thoạt vẻ thoải mái.

“Tiểu Diệp, em th minh, học nh. tin là chẳng bao lâu nữa, em sẽ vượt qua các bạn cùng tuổi.” gia sư của Tiểu Diệp là một th niên th tú, cười rộ lên vài phần ngại ngùng giống Tiểu Diệp, hợp với .

Đó cũng là một nguyên nhân khác khiến Phương Thiên khó chịu trong ngực. Cũng kh biết Phương Trăn cố ý như vậy, hiểu rõ sở thích của Tiểu Diệp mà tìm cho một hợp ý như vậy. Hai ểm này làm cho Phương Thiên nhức cả đầu. vô thức vểnh tai lên nghe lỏm cuộc nói chuyện bên trong.

“Em ngốc lắm. Là dạy dễ hiểu thôi.” Tiểu Diệp nhẹ nhàng cười. Xuyên qua khe cửa hẹp, Phương Thiên thậm chí còn th nụ cười xinh xinh trên môi .

Cười đến vui vẻ như vậy, thực sự là…

“Con em ham học, khả năng tiếp thu cũng cao. Chỉ cần chăm chỉ học, nhất định sẽ thi đỗ đại học hàng đầu.”

“Thật ạ? Em chỉ nghĩ về sau thi vào một trường gần nhà, mà còn kh biết được kh.”

Ngay cả nguyện vọng như thế cũng kh nói với , lại nói cho khác biết trước. Thật là quá….

Càng nghĩ, Phương Thiên lại càng cảm th đĩa hoa quả trên tay nặng trĩu.

“Chỉ cần em chịu khó, nhất định kh vấn đề.”

“Thật ạ? Vậy thì tốt quá.”

Lại là một nụ cười xuất phát từ nội tâm.

Phương Thiên quả thực kh nghe, kh thêm nổi nữa. hít sâu một hơi, nhẹ nhàng gõ cửa phòng Tiểu Diệp.

“Mời vào!” Tiểu Diệp vừa ngẩng đầu, th Phương Thiên bưng hoa quả đứng ở ngoài cửa, nhất thời vừa mừng vừa sợ, “ Phương, là ạ?”

Từ hôm ở nhà kính về, Phương Trăn tìm gia sư cho Tiểu Diệp, Phương Thiên cũng hết kỳ nghỉ đ. Hai bọn họ tuy sống dưới một mái nhà nhưng cơ hội trò chuyện với nhau kh được như xưa.

Cũng kh biết Phương Trăn cố ý hay kh mà đôi khi rõ ràng mắt th bọn họ sắp nói chuyện thì lại đột nhiên xuất hiện, xía ngang, lôi kéo Tiểu Diệp , kh xem hoa lan thì cũng là học nấu cái gì đó cho Lâm Quả. Tuy chỉ vài ngày ngắn ngủ nhưng đối với Tiểu Diệp mà nói, thật lâu quá chừng. Lúc này, nhận l đĩa dưa từ tay Phương Thiên. Đây là lần thứ hai và Phương Thiên ở gần nhau trong vòng ba thước. Tiểu Diệp hài lòng đến mức tưởng như loại lỗi giác trái tim hạnh phúc lẫn đau khổ ngấm ngầm.

“Đọc sách lâu vậy , nghỉ ngơi một chút .” Phương Thiên đặt đĩa hoa quả lên trên cái bàn tròn, thản nhiên nói, “Chẳng m khi chủ nhật nghỉ ngơi lại cắm đầu học thầy giáo. Thật vất vả quá!”

“Kh cần khách khí. Phương là bậc đàn , gọi Nhẫn Đ là được .” Th niên tên Nhẫn Đ cúi đầu, bộ dáng xấu hổ giống hệt Tiểu Diệp. “Gọi em là thầy giáo, em kh đảm đương nổi.”

“Nhưng vốn là trợ giảng ở trường mà.” Phương Thiên nhàn nhạt cười, “Kh quen nghe gọi là thầy thì kh được.”

“Nhưng mà, Phương là đàn …” Nhẫn Đ càng nói th âm càng thấp. Đầu như sắp chạm đầu gối đến nơi. Dễ xấu hổ như vậy lại muốn làm giáo viên thực khiến ta kh nhịn được mà lo lắng. Chẳng trách Tiểu Diệp và ta tâm đầu ý hợp đến thế. Tính cách thực sự là quá giống nhau.

Nghĩ tới đây, Phương Thiên rốt cuộc tìm ra cớ quay đầu lại Tiểu Diệp. Vừa th còn cao hứng bừng bừng, thoáng cái đã giống như sương phủ, khuôn mặt trắng x, ngây ngốc Phương Thiên, trong ánh mắt tràn đầy nỗi chua xót đau khổ.

Nhưng vẻ mặt này, Phương Thiên chỉ th thoáng qua. Trong nháy mắt, Tiểu Diệp đã quay đầu tiếp tục xem sách. Một loạt động tác nh đến mức khiến cho Phương Thiên tưởng rằng chớp mắt đau lòng đó của chỉ là ảo giác.

“Nghỉ ngơi một chút. Lát nữa đọc.” Phương Thiên tới phía sau Tiểu Diệp, e ngại ngoài ở đây nên kh thể vô duyên mà sờ tóc , kh thể làm gì khác hơn là nhẹ nhàng vỗ vỗ vai , “Kh em thích ăn dưa hấu nhất ? Ngọt lắm đó.”

Trong sát na tay Phương Thiên chạm vào vai Tiểu Diệp, rõ ràng thân thể đờ ra. Tiểu Diệp cũng kh ngẩng đầu lên, trả lời Phương Thiên, “Kh cần, em làm xong bài này sẽ ăn. Cảm ơn Phương.”

“Thế ?” Phương Thiên nhẹ thở dài trong bụng, rút tay về.

Mới vừa còn cười nói với Nhẫn Đ, bây giờ lại nói muốn làm bài? Vừa mới vài ngày mà đã bắt đầu ngại Phương làm vướng chân vướng tay ? Phương Thiên tự giễu trong lòng. Nói cái gì mà thích nhất trần đời? Hiện tại chỉ sợ Phương Thiên này trong lòng Tiểu Diệp còn kh bằng chậu hoa lan. Nghĩ đến đây, n.g.ự.c Phương Thiên như bị d.a.o đâm, xát muối ớt lên. Đau đớn, xót xa muốn chết.

để ở đây. Lát làm bài xong thì ăn nhé.” Phương Thiên vừa nói vừa lui ra ngoài. thuận tay khép nhẹ cửa phòng Tiểu Diệp.

thế? Kh là em vừa làm xong hết bài ?” Nhẫn Đ từ đầu đến cuối kh biết chuyện gì xảy ra, hiếu kỳ cầm sách của Tiểu Diệp lên xem, bị một vết nước loang lổ làm cho giật , “Em…em khóc à? Kh làm được bài ?”

“Kh thế!” Tiểu Diệp l tay gạt nước mắt, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, “Hóa ra thầy và Phương học cùng trường ha.”

“Em khóc vì cái này à? Phương kh chuyện gì cả.” Nhẫn Đ sợ bị hiểu lầm, liên tục xua tay, vội vội vàng vàng giải thích, “Em đừng hiểu lầm. Lúc Phương Trăn tìm đã nói rõ. Tuy em còn nhỏ tuổi nhưng xét về thân phận, em là “chị dâu” của nó. Hơn nữa, cũng …Em đừng hiểu lầm.”

“Thầy…”

“Vừa còn ngạc nhiên vì hai kh nói được m câu, thái độ của em đã trở nên kỳ quái như thế.” Nhẫn Đ vỗ vỗ ngực, thở phào một hơi, “Thì ra là em ghen ha?”

“Thầy…” Tiểu Diệp bị nói trúng tim đen, cúi đầu thấp như muốn đụng mặt bàn đến nơi, “Em kh ….Em…”

“Haiz, thật ra, tính cách của em và giống nhau. Thế nên hoàn toàn hiểu tâm trạng của em.” Nhẫn Đ vỗ vỗ vai Tiểu Diệp, nhẹ nhàng cười, “ hướng nội chính là như thế. chuyện gì kh thích cũng kh nói với khác, lại thích lén khóc một , tự chịu đựng tất cả. Thật ra, đôi khi nói ra cũng kh kh tốt hay tận thế đâu, mà ngược lại sẽ hiệu quả kh ngờ đó.”

“Nhưng mà ép buộc khác thích kh là bất c với ta ? Buộc khác tiếp nhận tình cảm của chẳng lẽ sẽ kh làm phiền ta ?”

hiền lành lúc nào cũng sợ đầu sợ đuôi.” Nhẫn Đ nhẹ nhàng cười, đuôi mắt hơi nheo lại, ra ngoài cửa sổ, khẽ nói, “Nhưng nếu em kh thử, làm em biết cái em đưa cho ta kh cỏ dại mà là hoa tươi? Kh thử, làm em biết em làm phiền ta chứ kh mang đến hạnh phúc cho họ? Chuyện tình cảm của em mà em còn kh lòng tin thì tốt nhất là em chuẩn bị tinh thần mà thất tình . Chỉ thể len lén khóc một , đúng kh?”

“Thầy…” Tiểu Diệp ngẩng đầu, vẻ tươi cười mang theo hạnh phúc của Nhẫn Đ, tựa hồ thể lý giải vì Phương Trăn tìm này đến dạy . dũng cảm x pha như Phương Trăn làm hiểu được cảm giác mâu thuẫn trong lòng khi yêu một . Vì thế mới mời một biết từng bước tiến lên trong tình yêu đến khuyên giải và giúp đỡ .

Nếu tính cách giống đã tìm được hạnh phúc bằng cách từng bước tiến lên, đó sẽ là tấm gương cho noi vào để dũng khí đối diện với chuyện tình cảm này.

Chưa bao giờ Tiểu Diệp lại cảm kích tấm lòng của Phương Trăn đến thế!

“Cảm ơn , thầy giáo!”

“Nếu như thể giúp em hiểu rõ vấn đề thì tốt . Những lời này cũng là khác nói cho biết. đó nói, đôi khi dũng cảm một chút, em sẽ gần hạnh phúc thêm một chút.”

“Đôi khi dũng cảm một chút, em sẽ gần hạnh phúc hơn một chút. Nhẫn Đ nói thế với em ?” Trong nhà kính, Phương Trăn vừa cầm cái xẻng nhỏ trong tay vừa hỏi Tiểu Diệp, kh nhịn được mà tự khen , “ quả nhiên là quá th minh, tìm được gia sư chuẩn luôn ha. Giờ em định cảm ơn thế nào, Tiểu Diệp? Nếu em và cả thực sự thành đôi, chẳng lẽ em kh thể thưởng cho thứ gì hay ?”

“Em với Phương nào nhẹ nhàng như vậy là thể xong chuyện?” Tiểu Diệp thở dài, kh tự tin nói, “Tuy rằng thầy giáo nói kh sai, cũng gợi ý cho em nhiều nhưng hoàn cảnh của em với kh giống nhau. Hơn nữa, em làm gì gì tặng năm?”

“Chuyện này sau tính. chỉ em đáp ứng nếu như em và cả thành đôi, em sẽ cho cây hoa lan ba cho em hồi trước. Nói thật cho em biết, kh l cho , mà là cho mẹ Quả Quả. Dạo này bà thích loại này. Ba thì keo c.h.ế.t được, chỉ biết em. Đến lúc đó, em cho chậu lan coi như quà cảm ơn, được kh?” Phương Trăn sớm mưu đồ, rốt cục giấu đầu lòi đuôi.

Đáng tiếc Tiểu Diệp ngây thơ kh để ý, nhất thời chưa phát hiện ra, còn mải suy nghĩ về lời đề nghị này. “Nhưng mà bồn hoa đó là của ba cho em. Nếu em cho thì thật kh . Ba sẽ kh vui nha.” Tiểu Diệp chăm chú suy nghĩ một chút cho ra kết luận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/-cho-em-lon/chuong-8.html.]

Th Phương Trăn vẻ thất vọng, mềm lòng nói thêm, “Hay là em xin ba cho một chậu? Để em hỏi ba nha? đừng mất hứng như thế. Em nhất định sẽ nghĩ biện pháp xin ba đồng ý, được kh?”

“Tiểu Diệp, em tốt nhất. cảm ơn em.” Vừa nghe lời này, Phương Trăn mới rạng rỡ lên, “ biết mà, trên thế giới này, em là đứa bé thiện lương nhất đáng yêu nhất. cả nhất định là tu nhân tích đức từ kiếp trước mới gặp được em. Em lòng như thế, cả tuyệt đối kh thể thoát khỏi bàn tay em. Bây giờ em yên tâm thổ lộ với . Nếu như kh đáp ứng, em cứ quấn l cho đến khi ảnh đáp ứng mới thôi. Chiêu này đã xài thử , hiệu quả. Quả Quả nhà chính là bị quấn l. Nếu em muốn gạo nấu thành cơm với …ờ ờ..sau đó sẽ nói bồi thêm vào với cả. Khẳng định sẽ yêu em trung trinh trước sau như một.”

Vừa nghĩ tới âm mưu thiết kế b lâu sắp được thực hiện, Phương Trăn cực kỳ hưng phấn, miệng lưỡi lưu loát thuyết phục Tiểu Diệp, cũng kh quản gương mặt đã nóng bừng lên, vẫn tự biên tự diễn một tràng. Vì quá hưng phấn, khua chân múa tay loạn xạ, kh để ý dẫm vật gì đó, “ối” một tiếng, nhào vào Tiểu Diệp, ngã xuống đất. Tiểu Diệp thân hình nhỏ gầy, Phương Trăn vóc thon dài, hai áp vào nhau, qua cực kỳ mờ ám.

“Hai đang làm cái gì đó?”

Một tiếng quát vang lên, hai đang ngã nằm trên mặt đất giật nảy .

Kh kịp phản ứng, Phương Trăn đã bị đó kéo lên, hung hăng ném sang bên cạnh.

cả, kích động gì mà ghê thế?” vừa xoa cánh tay bị đau, Phương Trăn vừa oán giận, “ cũng biết mà. Bọn em bị ngã sấp xuống. Chứ nghĩ bọn em đang làm gì?”

“Ngã sấp xuống? Ngã sấp xuống mà cả đè lên em ?”

“Quả Quả?” Phương Trăn quay đầu, phát hiện vừa nói chính là kh muốn th tình huống này nhất – Lâm Quả. “Kh là em đang nói chuyện khai thác Tây Bộ gì gì đó với ba ?”

“Nói cái đầu . Phương Trăn, phát hiện da mặt thực sự là càng ngày càng dầy. Quấn quít l còn chưa đủ, giờ lại xuống tay với cả bé trai nữa à? biết …hổ thẹn một chút kh hả?” Lâm Quả nổi trận lôi đình, “ đang kh hiểu vì m ngày nay biết nghe lời như thế, kh đến làm phiền . Té ra vớ vẩn bên ngoài…A!”

“Quả Quả, em hiểu lầm ! với Tiểu Diệp làm chuyện gì. quấn quít l Tiểu Diệp nhưng thật ra là vì em nha…”

“Vì cái đầu á. Đừng theo nữa!”

“Quả Quả. . .”

“Đã bảo đừng theo , …”

” Quả Quả, chúng ta vào phòng nói chuyện. Ở đây nhiều , kh giải thích cho em hiểu được.”

thôi …”

Mắt th một đôi hoan hỉ oan gia xa dần, Phương Thiên quay đầu hỏi Tiểu Diệp bên cạnh, “Em kh chứ?”

“Kh. . . Kh. . . ” Tiểu Diệp nhẹ nhàng lắc đầu, len lén Phương Trăn nh chóng cúi đầu. vốn là dễ xấu hổ, cúi đầu trốn tránh một hồi trong mắt Phương Thiên lại hiểu thành đang thấp thỏm kh yên khiến tâm tình của khó chịu tới cực ểm.

“Phương Trăn đã Lâm Quả!”

“Dạ?”

Đột nhiên nghe được câu này, Tiểu Diệp sửng sốt nửa ngày, nỗ lực nghĩ nửa ngày vẫn chẳng hiểu ra .

nói Phương Trăn đã Lâm Quả. Em đừng tìm cách gì đó với nó nữa.” Phương Thiên tâm phiền ý loạn vội nói, cố đè ép hoảng loạn trong lòng. gắng hít thở nhưng gần như lời nói đơn giản nhất cũng lộn xộn, “Ý của là em kh thể thích Phương Trăn, em biết…”

“Kh như thế. ” th hiểu lầm ngày càng lớn, Tiểu Diệp cố l dũng khí cắt đứt suy đoán lung tung của Phương Thiên, cúi đầu mũi chân của , nhẹ giọng giải thích, “Em và năm kh quan hệ như thế.”

“Thế em gần gũi với nó vậy? Ngày nào cũng thì thầm to nhỏ. Bao nhiêu như vậy mà chưa th em gần gũi thế với ai.” Hờn dỗi một ngày, cùng lắm là một tuần rốt cục bộc phát, Phương Thiên kh mảy may phát hiện giọng ệu của đang giống một chồng ghen tu.

“Đó là bởi vì…vì…” Tiểu Diệp ngẩng đầu Phương Thiên lại cụp mắt. mặt mũi nào nói cho Phương Thiên biết sở dĩ và Phương Trăn gần gũi như thế hoàn toàn là vì Phương Trăn nói muốn giúp được Phương Thiên?

“Lẽ nào là bởi vì nó muốn lôi kéo em vào con đường kỳ quái gì đó?” với gia sư hôm nay chẳng hạn? Trong đầu Phương Thiên chợt hiện lên hình ảnh” Tiểu Diệp và Nhẫn Đ dưới sự tác hợp của Phương Trăn, ngày càng gần gũi… Hình ảnh này quả thực khiến Phương Thiên cảm giác sắp phát ên kh thể kiềm chế nổi. “Phương Trăn rốt cuộc muốn làm gì? Nó rốt cuộc…hai rốt cuộc mục đích gì kh muốn khác biết?”

Những lời này thật sự làm tổn thương Tiểu Diệp. ngẩng đầu. Đôi mắt đen sâu thẳm Phương Thiên kh chớp, hung hăng cắn chặt môi dưới, hồi lâu mới thốt lên.

“Thích một kh thể cho ai biết.” Gương mặt Tiểu Diệp trắng bệch như tờ gi. gắt gao thẳng Phương Thiên, hít sâu một hơi, bất chấp tất cả nói: “Mục đích của bọn em chính làoạnh. Bởi vì em thích , giống như năm thích Lâm Quả. Sở dĩ năm giúp em là vì em biết kh thích em nhưng tại em kh thể nói cho ai biết mục đích? Tại việc em thích lại đáng xấu hổ chứ? Tại , nói ?”

“Em…” Phương Thiên quả thực được những lời này của Tiểu Diệp khai th tư tưởng. Dùng hình ảnh ngũ lôi o đỉnh để hình dung tâm tình lúc này cũng còn là nhẹ. Cho tới bây giờ, ngay cả nằm mơ cũng kh nghĩ sự tình phát triển tới mức này. chỉ biết đối xử tốt với Tiểu Diệp, thế nhưng tại muốn đối xử tốt với , về sau ra , chưa từng nghĩ tới.

Giờ này khắc này, Phương Thiên đột nhiên liên tưởng tới lời châm biếm Phương Trăn từng nói với , quả thực như tỉnh ra tư cơn mộng mị. Hết thảy mọi chuyện trước mắt trở nên rõ ràng, đáp án rành rành gi trắng mực đen, thực sự là chuyện cực kỳ đơn giản dễ hiểu, một vòng lớn đột nhiên ngộ ra.

Tại đối xử tốt với Tiểu Diệp như vậy? Tại để ý trong lòng Tiểu Diệp xếp thứ m? Tại vì thái độ của Tiểu Diệp mà bực đến ăn cơm kh ngon? Vì cái gì dù đau lòng cũng kh dám nặng lời với em ? Lý do rõ ràng đơn giản – là bởi vì thích.

Từ lúc th Tiểu Diệp lẻ loi một đứng đó, hình bóng đã khắc sâu vào lòng. Giờ này khắc này, Phương Thiên đã hoàn toàn hiểu rõ, thậm chí còn nhớ rõ cái đêm mới gặp Tiểu Diệp về nằm mơ. Trong mộng là bóng cô độc đứng dưới đèn đường. Cái bóng hắt dài trên đất.

Dường như trong một khắc kia, tim cũng đã hiểu, và cũng quyết định sẽ kh bao giờ khiến rơi nước mắt nữa, kh bao giờ bị tổn thương nữa. Hết thảy mọi thứ đều chỉ duy nhất một nguyên do – thích. Hóa ra, đã thích từ lâu .

Qu quẩn lại mới phát hiện ra, thậm chí là sau khi nghe Tiểu Diệp thổ lộ mới tỉnh ngộ. Trên thế giới này ngu ngốc, vô phương cứu chữa hơn hay ?

“Hiện tại Phương đã biết. Dù , em đối với Phương chính là thích như vậy. cũng kh cần miễn cưỡng làm bất cứ chuyện gì. Nếu cảm th em ở đây khiến áy náy, em sẽ về nhà cũ ở. Nói chung…ưm…”

Đôi môi hồng phấn vì lo lắng mà nói liên hồi, rốt cục bị Phương Thiên ngăn chặn, bằng môi.

Hiểu ra vấn đề vốn là “Rắp tâm bất lương”, Phương Thiên một loại kh*** c*m dương dương đắc ý, hạ thủ tốc độ cực nh ngay cả chính cũng giật . Cái miệng nhỏ n hồng nhạt này, ngay từ lần đầu gặp gỡ, đã đặc biệt lưu tâm, xót thương màu tím tái vì lạnh của làn môi . Hiện tại, rốt cục đã ngậm trong miệng, thưởng thức vị ngon tinh tế của nó, thực tuyệt vời kh thể tả, vừa thơm vừa ngọt. Trong cuộc sống vô số hương vị ngọt ngào, nhưng kh gì sánh được mỹ vị tuyệt vời khi môi lưỡi giao nhau thế này.

Nhẹ nhàng ôm l Tiểu Diệp đang nhũn cả tay chân, đầu lẳng lặng dựa vào lồng ngực, trên mặt Phương Thiên nở một nụ cười mỹ mãn, “ đúng là đại ngốc. Cảm ơn Tiểu Diệp đã yêu thằng ngốc này. Thật ra, tên ngốc này cũng thích em, thích em, thích kiểu đó đó…”

Phương?” Tiểu Diệp ngẩng đầu, đón nhận ánh mắt dịu dàng tươi cười của Phương Thiên, lòng tràn đầy nghi hoặc . “…”

Phương Thiên nắm c.h.ặ.t t.a.y Tiểu Diệp, dùng ngón cái nhẹ nhàng xoa lòng bàn tay , khẽ thở dài, ôm đầu Tiểu Diệp vào ngực, “Thế mới nói ngốc. Nếu kh em nói cho biết, căn bản kh biết tình cảm đối với em hóa ra gọi là thích. Em xem ngu dốt kh? nghĩ lẽ từ lần đầu th em, đã thích em . Ấy thế mà tuyệt nhiên kh hiểu, kh hề nghĩ đến vấn đề này. Em thất vọng với ? đối với em tốt như vậy, thực ra nguyên nhân kh đơn thuần. Tuy trước đây kh nghĩ như thế nhưng trên thực tế đã “dã tâm” với em. cũng đã nghĩ như thế kh thể gọi là một tốt. như thế em cũng thích ? Em còn trẻ như vậy, chỉ là cảm xúc thoáng qua, lẽ chỉ là muốn báo ân, nói…”

Vốn dĩ thổ lộ, cũng kh biết chuyện gì xảy ra mà Phương Thiên nói thành lung tung hết cả. Trên cái thế giới này đại khái kh đàn nào kh biết ngon ngọt như .

Nhưng nghe một tràng chẳng ra đâu vào đâu như t hế, nước mắt Tiểu Diệp lại rơi xuống như mưa. vươn tay, nhẹ nhàng che cái miệng đang nói kh ngừng của Phương Thiên, kh cho nói tiếp, dịu dàng mở miệng: “ Phương, em hiểu, em hiểu. Bất kể như thế nào, bất kể đối xử với em tốt xuất phát từ mục đích gì, em vẫn thích . tốt cũng tốt, là xấu cũng tốt. Trong lòng em, Phương là Phương. Trên thế gian này, em chỉ yêu . Em biết em thích như thế nào, kh là báo ân, lại càng kh rung động nhất thời. Em biết rõ đang làm gì. Em đang hạnh phúc. Em quả thực kh thể tin được sẽ hạnh phúc như vậy. Em đã sớm quyết định, dù Phương kh thích em, em cũng sẽ yên lặng thích , vẫn tiếp tục như thees. Vậy nên đừng hoài nghi em, được kh?”

“Tiểu Diệp. . .”

Chắc c rằng, kh một đàn nào trên đời nghe một phen bày tỏ như vậy lại kh cảm động, huống chi nói lại là thích.

Phương Thiên ôm thân hình nhỏ n trong lòng, tưởng như hòa lẫn đó vào với . Ngoại trừ chăm chú ôm Tiểu Diệp ra,

quả thực kh biết còn thể làm tiếp những gì. Trong thời khắc này, mọi ngôn ngữ đều trở nên vô lực, mọi động tác đều trờ thành thừa thãi. Chăm chú trước mắt, nồng nhiệt trong ngực, nơi da thịt chạm nhau truyền nhau xung động – xung động của trái tim.

cả, đêm qua và Tiểu Diệp rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Kh nên lừa bà mối này nha. Cả tối qua kh th hai về phòng, nhất định là mải nói chuyện yêu đương đến quên thời gian .” Tuy kh thể che hết vết thâm trên mắt, Phương Trăn vẫn cười đắc ý như mọi ngày: “Kh ngủ một đêm mà tinh thần vẫn sảng khoái thế kia, nhất định là xảy ra chuyện tốt. Nói em nghe chút coi!”

Toàn bộ trên bàn ăn vì câu nói của Phương Trăn mà đồng loạt ném ánh mắt về phía Phương Thiên.

Phương Thiên vừa trấn định cầm l hai cái bánh quẩy, một chén cháo hoa và m đĩa rau nhỏ đặt vào khay vừa bày ra vẻ mặt kh cho là đúng trả lời Phương Trăn: “Em soi mói chuyện của và Tiểu Diệp làm gì? Nếu kh đoán sai, đêm qua, hẳn là em giải thích với Quả Quả nhà em chuyện đã xảy ra? Kh biết “quá trình giải thích” và cái mắt bầm tím của em quan hệ hay kh?”

Những ánh mắt mới còn nhất tề Phương Thiên giờ đã đồng loạt chuyển hướng sang Lâm Quả đang suýt bị sặc cháo và Phương Trăn mặt đỏ hựng.

cả, thể như vậy cơ chứ?” Phương Trăn vừa thẹn vừa gấp, tức giận đến vung loạn hai tay.

Phương Địa tà tà húp cháp, khe khẽ thở dài lắc lắc đầu vỗ vỗ khuôn mặt đỏ bừng của Phương Trăn: “Lẽ nào em kh biết đây là truyền thống nhà ta? Đàn khi yêu sẽ biến thành mạnh mẽ. Em quên hồi em mới quen Lâm Quả cũng vèo cái hóa thành lão hổ à? cả đang đang biến thân, em chọc vào ảnh làm gì?”

“Em cũng chỉ là hỏi thăm thôi mà. Đúng là qua cầu rút ván, kh biết ta tốn bao nhiêu c sức đả th tư tưởng hai cái đầu gỗ đó, xém chút nữa bị Quả Quả hiểu lầm. Kết quả bọn họ đối với em như vậy đ. Đúng là vừa vào động phòng đã vứt bà mối qua tường mà. Thật quá đáng!” Phương Trăn nhăn nhó, chỉ thiếu ều nhào vào lòng Lâm Quả tìm kiếm sự an ủi.

“Em tưởng kh biết em chắc?” Phương Địa kh cho là đúng, lắc đầu: “Em ngắm trúng chậu lan của Tiểu Diệp cũng kh ngày một ngày hai. chỉ nghe nói con gái gả ra ngoài như bát nước hắt . Kh ngờ con trai cũng chỉ hướng về nhà chồng nha.”

hai, mà còn nói thêm… đừng trách em trở mặt nha.” Phương Trăn đã chịu kh nổi, hơi nheo mắt lại, quay sang Phương Địa, mắt lộ hung quang: “Em còn cần nhờ đến Tiểu Diệp, chứ với thì kh cần nể nang gì đâu nhá.”

hiểu , hiểu . “Phương Địa giơ hai tay lên, làm động tác đầu hàng: “ cũng kh dám trêu chọc em. Coi như chưa nói gì, được chưa?”

“M đứa vừa nói gì, ba mẹ nghe kh hiểu?” Cha Phương và mẹ Phương ngơ ngác đưa mắt nhau, cùng kêu lên hỏi: “Rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Kh chỉ là Tiểu Diệp kh xuống ăn sáng thôi ? Thế nào mà nghe m đứa nói lại thành kỳ quái như thế?”

” Mẹ, ba, hai vẫn chưa rõ ?” Mãi mới th Phương Viên và Phương Lăng lên tiếng, lắc đầu: “ Thiên nhà coi như vẫn ở đây, Tiểu Trăn thì sẽ gả , vậy nên Tiểu Diệp nhà của chúng ta là thành hòa.”

“Hả?” Cha Phương, mẹ Phương nghe mà như lọt vào trong sương mù: “Hòa là ?”

“Ba mẹ mắt kém quá . Bọn con đang nói cả và Tiểu Diệp là một đôi, là một đôi .”

“Hả?” Lần này kh riêng cha Phương và mẹ Phương, ngay cả v.ú Trương đang ở phòng bếp cũng đồng thời há hốc miệng, vẻ kh tin nổi.

“Mẹ, ba, hai cũng kh cần quá thất vọng. Muốn cháu nội bế… Kh là còn con ?” Phương Địa chậm rì rì đặt bát xuống, nhẹ giọng cười nói: “Từ nay về sau, ba mẹ nhớ đối xử tử tế hơn với thằng con cha kh thương mẹ kh xót này nha. Bởi vì dòng dõi nhà họ Phương nghe chừng chỉ còn mỗi con đây thể duy trì thôi.”

Bầu kh khí trong phòng ăn khác hẳn trong phòng Tiểu Diệp. Giờ này khắc này, căn phòng tràn đầy yêu thương dịu dàng.

Phương Thiên ngồi ở đầu giường, sung sướng Tiểu Diệp húp cháo. Trong ánh mắt , vẻ cưng chiều gần như thể khiến ta vào mà say ngất luôn: “Ăn cháo xong thì ngủ một giấc. Đều tại đêm qua quá kích động, bế em suốt cả tối, hại em cả đêm kh ngủ. Mệt kh?” (Xin lỗi nhưng editor nhịn kh nổi mà nói câu này: bế mà kh làm gì thật hả? Kh thể tin nổi.)

“Em kh . Ở cùng một chỗ với , em vui. Quả thực kh biết thời gian qua nh như vậy.” Tiểu Diệp le lưỡi, san cháo trong chén ra đút cho Phương Thiên ăn: “Em còn kh phát hiện trời sắp sáng.”

cũng vậy.” Phương Thiên hôn nhẹ lên trán Tiểu Diệp, dịu dàng nở nụ cười: “Cảm giác cùng nhau ngắm mặt trời mọc cũng kh tệ ha?”

“Đúng vậy.” Tiểu Diệp cũng cười, một tay bát, tay kia nhẹ nhàng kéo tay Phương Thiên: “Em nói vậy kh là để giữ lại kh làm việc khác đâu. Nhưng mà em thực sự được ở cùng một chỗ mỗi phút mỗi giây đều thật vui vẻ, thật hạnh phúc.”

“Bé ngốc!” Phương Thiên nhẹ nhàng v**t v* tóc mai mềm mại của Tiểu Diệp vừa ôm vào lòng: “ cũng vậy. cũng vậy.”

cũng ngốc. Đại ngốc.” Tiểu Diệp cười khẽ một tiếng, hơi giãy khỏi lòng Phương Thiên, xòe bàn tay ra trước cửa sổ, hứng l ánh mặt trời, nói: “Trước đây, em và bác sĩ từng nói chuyện với nhau. Em chẳng đòi hỏi quá nhiều. Nếu như ai ai cũng hạnh phúc như lời họ nói…Thì em chỉ muốn một chút thôi, tựa như ánh sáng mặt trời lọt qua kẽ ngón tay. Chỉ một chút hạnh phúc đó là đủ . Thế nhưng, hiện tại cho em nhiều như vậy, nhiều hạnh phúc như vậy, em thật kh biết cảm tạ thế nào. Tuy em biết nói vậy là ngốc nghếch nhưng em vẫn muốn nói cho biết. Cảm ơn , Phương. Cảm ơn tiếp nhận tình cảm của em. Cảm ơn cho em nhiều hạnh phúc như vậy.”

“Ngốc! Biết rõ nói như vậy là ngốc vậy mà còn cố nói.” Phương Thiên kéo Tiểu Diệp lại, ôm trong n.g.ự.c , giơ bàn tay xương xương của lên, hôn vào lòng bàn tay, hôn từng ngón từng ngón tay. Sau cùng, đưa bàn tay lên đón ánh mặt trời, lúc này mới nhẹ nhàng nói: “Nếu em chỉ cần hạnh phúc giữa những kẽ tay… Vậy thì hãy mở tay ra… Em sẽ th vô hạn hạnh phúc rơi xuống, đúng kh nào?”

Lại một lần nữa môi tìm đến môi, triền miên quấn quít. Ánh mặt trời lẳng lặng chiếu lên hai . Cả căn phòng ngập tràn ấm áp, ngập tràn ý nghĩ yêu thương.

Ngoài cửa sổ, khắp nơi sự sống sinh sôi. Mùa xuân tới . Vậy hãy để chúng ta yêu thương thật yêu, nha!


Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...