Anh Chồng Đến Từ Tương Lai
Chương 7: Sáng thức dậy bên anh
Chương 7: Sáng thức dậy bên
Ánh nắng sớm len lỏi qua khe rèm, rọi xuống làn da trắng ngần của Bảo Vy khiến cô khẽ nhíu mày cựa . Một bàn tay rắn rỏi siết nhẹ eo cô, hơi thở ấm nóng phả ngay gáy khiến Vy đỏ bừng mặt dù còn chưa hoàn toàn tỉnh giấc.
“Em tỉnh ?” Giọng Nam trầm thấp vang lên, đầy ấm áp và yêu chiều.
Vy kh trả lời, chỉ rúc mặt vào n.g.ự.c , cảm nhận mùi hương nam tính quen thuộc làm cô th tim dịu lại. Đêm qua… rõ ràng là ên rồ, nhưng đồng thời cũng là đêm ngọt ngào nhất cuộc đời cô.
Bàn tay Nam vuốt nhẹ dọc sống lưng cô, khẽ lướt lên xương vai, động tác dịu dàng nhưng lại đầy chiếm hữu. cúi xuống hôn lên đỉnh đầu cô, từng cử chỉ như dỗ dành, khiến Vy vừa ngại ngùng vừa ấm lòng.
“Em hối hận kh?” Nam hỏi khẽ, giọng mang chút lo lắng pha lẫn chờ đợi.
Vy cắn nhẹ môi, giọng nhỏ như tiếng muỗi:
“Em… kh rõ nữa… nhưng… hiện tại kh hối hận.”
Nam mỉm cười, đôi mắt đen sâu thẳm ánh lên sự ấm áp xen lẫn hạnh phúc. ôm cô chặt hơn, thì thầm bên tai:
“Chỉ cần vậy là đủ . kh đòi hỏi gì hơn… sẽ ở cạnh em, yêu em, bảo vệ em… cho dù em chưa yêu nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/-chong-den-tu-tuong-lai/chuong-7-sang-thuc-day-ben-.html.]
Hơi thở ấm áp của khiến Vy rung động thật sự. Cô tự hỏi… làm một đàn xa lạ lại thể yêu cô sâu đậm đến vậy?
Nam xoay , đè nhẹ cô xuống dưới thân, đôi mắt đen láy nhưng ánh lên sự dịu dàng kh thể chối từ. Ngón tay vuốt ve từng đường nét trên gương mặt cô, khẽ mân mê bờ môi mềm mại.
“ vẫn chưa hôn đủ…” khàn giọng thì thầm, cúi xuống, môi lại phủ lên môi cô, lần này mang theo vị ngọt của tình yêu buổi sáng.
Vy đáp lại nụ hôn một cách bản năng, đôi tay vòng qua cổ , cơ thể mềm nhũn dưới từng cái vuốt ve tinh tế. Bàn tay kh ngừng lướt trên da thịt cô, nhẹ nhàng nhưng đầy khiêu khích.
Hơi thở Vy trở nên gấp gáp hơn, mặt đỏ ửng, cả cơ thể nóng bừng dưới từng cái chạm của . Nam khẽ cắn nhẹ vành tai cô, giọng khàn khàn bên tai:
“Vy… kh thể ngừng khao khát em… ngay cả lúc này…”
Một đêm đắm say chưa đủ, lại khiến Vy một lần nữa chìm trong những vòng xoáy ngọt ngào . Lần này, kh chỉ là dục vọng mà còn mang cả yêu thương và sự trân trọng khắc khoải.
Khi tất cả lắng xuống, Nam nằm nghiêng, vuốt nhẹ lọn tóc rối của cô, khẽ cười:
“ yêu em… dù em chưa nhớ… nhưng vẫn sẽ yêu… cho đến khi em tin .”
Vy , đôi mắt long l và lấp lánh những cảm xúc phức tạp. Lòng cô ngổn ngang hàng ngàn câu hỏi về đàn “đến từ tương lai” này… nhưng đôi tay lại siết nhẹ l bàn tay , như một câu trả lời thầm lặng.
Một buổi sáng bắt đầu… kh chỉ bằng nắng và gió… mà bằng nhịp tim hai hoà làm một.
Chưa có bình luận nào cho chương này.