Anh Chồng Kiểm Soát Viên
Chương 2:
“Ừm… chắc là quen đ. còn nhớ Mạnh Nhất Trạch, con trai út của Chủ tịch Mạnh bên Bất động sản Trí Đạt kh?”
Phùng Dụ hừ lạnh một tiếng:
“Ồ, cái tóc uốn xoăn tít như con gấu b à?”
buột miệng nh hơn cả suy nghĩ:
“ ta gọi là uốn gi bạc, đồ cổ lỗ sĩ.”
Sắc mặt Phùng Dụ trầm xuống, thò tay giật đôi đũa trong tay :
“Vậy thì đừng ăn cơm đồ cổ lỗ sĩ nấu.”
Nói , gọn gàng dọn bàn, bắt đầu rửa bát.
“Phùng Dụ, giận à?”
…
“Đang yên đang lành tự nhiên cáu làm gì?”
…
“ ghen đ à?”
Động tác của khựng lại, nhưng vẫn im lặng.
“Phùng Dụ, … thật sự ghen hả?” – ghé sát vào tai .
xoay , ôm chặt eo lùi về góc tường:
“Đúng, ghen đ.”
nuốt khan, cảm giác mặt nóng bừng, mắt đảo loạn kh biết vào đâu.
“Ba năm qua, là ta ở bên em, còn thì chỉ tên trong d sách đen của em.”
Hàng mi dài của Phùng Dụ rủ xuống, che sự cô đơn trong mắt.
“Xin lỗi… em kh nên chặn .”
“Vậy chặn luôn cả Mạnh Nhất Trạch .”
im lặng.
liếc một cái đầy u oán:
“Quả nhiên là hoa nhà kh thơm bằng hoa dại.”
Hả?
Cái ví von quái quỷ gì thế này?
Từ hôm đó, “hoa nhà” Phùng Dụ chính thức bước vào chế độ lạnh lùng. Ngày nào cũng tan làm đúng giờ, nấu cơm đúng giờ, nhưng tuyệt nhiên kh buồn để ý đến .
Cô bạn thân đứng ngoài thấu:
“ ngốc thế, chồng này là đang chờ dỗ dành đ.”
bừng tỉnh, giao việc ở xưởng cho Mạnh Nhất Trạch, bắt taxi thẳng đến viện kiểm sát.
Đây là lần đầu tới nơi Phùng Dụ làm việc. Sau khi đăng ký, bác bảo vệ chỉ đường:
“Phòng của Kiểm sát viên Phùng ở tầng ba, thẳng lối kia là tới.”
Lên tới tầng ba, tìm được phòng nhưng bên trong trống trơn.
tiện tay kéo một cô gái lại:
“Xin lỗi, cho hỏi Phùng Dụ đâu ?”
Cô nàng kích động nắm l cổ tay lắc lia lịa:
“Chị kh th à? Vừa Phùng bế luật sư Khâu ra, tr gấp gáp lắm, ship cặp này c.h.ế.t mất!!”
“ đã nói , hai đó nhất định gì mờ ám!”
gương mặt tối sầm, cô nàng trợn tròn mắt:
“Kh thể nào, chuyện ngọt thế này mà chị kh thích ư?”
Đẩy thuyền cái con khỉ!
muốn ly hôn! Ngày mai ly luôn!
Về đến nhà, thu dọn hành lý, ngồi chờ ở phòng khách để nói chuyện ly hôn.
Chiều qua tối, Phùng Dụ vẫn chưa về, cũng kh gọi cho .
Đến một giờ sáng, mới nghe tiếng bước chân ngoài cửa.
Cạch
“Ninh Ninh, em chưa ngủ à?”
tr mệt mỏi, cằm lún phún râu x, bộ vest vốn phẳng phiu giờ nhăn nhúm.
Ánh mắt dừng ở vali cạnh :
“Em định đâu?”
cố nén nước mắt:
“Hôm nay đâu?”
“Bạn bị bệnh, đưa viện.”
“Bạn nào?”
“Bạn cùng phòng đại học.”
Bạn… cùng phòng?
“Nam à?”
“… Kh thì ?”
Giọt nước mắt sắp rơi lại bị nuốt ngược vào.
kéo vali:
“Kh , dạo này ẩm quá, em kéo vali ra hong thôi.”
Phùng Dụ kh để lảng tránh, nh tay giữ chặt:
“Em đến chỗ làm .”
“Kh !”
khẽ cười:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/-chong-kiem-soat-vien/chuong-2.html.]
“Đồ nói dối.”
“Nghi bắt cá hai tay hả?”
“Kh !”
“Khuyên em đừng nói dối kiểm sát viên.”
vênh mặt:
“Ra ngoài là kiểm sát viên, về nhà là chồng em.”
Ánh mắt chợt tối, ôm eo đè xuống sofa, yết hầu khẽ trượt:
“Vừa em gọi là gì?”
“Gọi lại lần nữa.”
“Kh muốn.”
Phùng Dụ chậm rãi dỗ dành:
“Nguyễn An khóa thẻ tín dụng của em , gọi một tiếng nữa, đưa em dùng thẻ phụ của .”
Điều kiện hấp dẫn quá mức.
nhỏ giọng:
“Ông xã…” – còn chưa kịp dứt lời thì ưm!
Phùng Dụ như mất kiểm soát, đôi môi nóng rực phủ xuống, khóa chặt mọi kháng cự của .
“Ninh Ninh, nhớ em đến phát ên.”
Đúng lúc này, ện thoại vang lên. khẽ đẩy :
“Điện thoại kìa…”
Phùng Dụ coi như kh nghe th, càng hôn sâu hơn, như muốn trừng phạt vì kh tập trung vào .
Nhưng gọi thì vô cùng kiên nhẫn, hết cuộc này nối ngay cuộc khác.
Cuối cùng, Phùng Dụ đành chịu thua.
“ chuyện gì?” – mặt đen như đáy nồi.
“ gì đâu.”
Sắc mặt đ cứng lại:
“Kh gì mà gọi cho làm gì?”
“Chỉ muốn nói với mày biết… tao ổn thôi.”
Vài giây sau, mím môi, nhả ra đúng một chữ:
“Cút.”
ôm bụng cười đến đau cả :
“Là ‘CP’ của , luật sư Khâu hả?”
Phùng Dụ khẽ “ừ” một tiếng, giọng u ám.
càng cười lớn hơn:
“Luật sư gì mà hài hước vậy.”
kh đáp, chỉ đưa tay khẽ cọ mũi :
“Hôm nay xem như em may mắn.”
Thoắt cái đã một tháng trôi qua, xưởng của cũng khai trương và bắt đầu vào guồng sản xuất.
Hôm đó, đang bàn với Mạnh Nhất Trạch về mẫu mới thì Phùng Dụ gọi đến.
“Tìm em làm gì?”
Mạnh Nhất Trạch ngẩng đầu:
“Ai đ?”
“Tối nay rảnh kh?” – Phùng Dụ dừng lại một nhịp – “Cái tóc xoăn như chó Teddy đang ở cạnh em à?”
Giọng kh hề nhỏ, khiến Mạnh Nhất Trạch tròn mắt, chỉ vào , ra hiệu bằng khẩu hình:
“ ta gọi là tóc xoăn như l chó hả à?”
vội xua tay, đứng dậy bước ra cạnh cửa sổ:
“ bao nhiêu tuổi mà còn trẻ con thế?”
Phùng Dụ hừ lạnh:
“Tối qua đón.”
“Đi đâu?”
“Kh nói.”
Năm giờ chiều, xe dừng trước cửa xưởng đúng giờ. xách túi chạy nh ra, mở cửa xe ngồi vào.
“ tới sớm vậy?”
“Hôm nay là sinh nhật .”
khựng lại, định mở cửa xuống thì đã nh tay khóa cửa.
“ kh nói sớm?”
“Nói sớm thì em sẽ lo từ hôm qua .”
ngả dựa vào ghế, giọng bất lực:
“Kh được kh?”
đưa tay vuốt nhẹ tóc , giọng dịu dàng:
“Ông bà mong gặp em lắm. Nếu kh thoải mái thì chúc thọ xong, về ngay.”
Ông ngoại và Phùng là bạn vào sinh ra tử. Năm xưa khi nhà họ Nguyễn xảy ra biến cố, mẹ một xoay xở kh xuể, trai thì ở tận nước ngoài… chính bà Phùng đã dang tay đón về.
Đang mải nghĩ ngợi, xe đã dừng trước cổng biệt thự cổ của nhà họ Phùng.
Bên ngoài đỗ kh ít xe, ngoài thân bạn bè còn cả đối tác làm ăn.
Phùng Dụ l từ cốp xe ra một hộp quà, đưa vào tay :
“Em tặng nhé.”
siết c.h.ặ.t t.a.y . Vừa bước qua cửa, ánh mắt mọi lập tức đổ dồn về phía chúng . kinh ngạc, tò mò, vui mừng… và cả giận dữ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.