Anh Có Quyền Giữ Im Lặng
Chương 2:
Sau khi xử lý xong vết thương trên tay, vẫn ngồi trên ghế dài ngoài phòng bệnh của Úc An Thừa. Kh ai hỏi han, cũng kh ai gọi vào, nên kh dám liều lĩnh x vào, đành ngồi chơi ện thoại cho đỡ chán.
Gi đăng ký kết hôn chắc c kh thể l được , nhưng dù cũng làm bộ làm tịch chờ ta tỉnh lại tính tiếp. Với lại, cơn phát bệnh hôm nay của Úc An Thừa thể do dáng vẻ hung dữ, mất kiểm soát của gây ra.
Trợ lý Đ chỉ giải thích với một câu: “Tim của An Thừa chút vấn đề, kh gì nghiêm trọng.”
Nhưng rõ ràng, tình trạng của Úc An Thừa kh nhẹ nhàng như vậy. thể th, trợ lý Đ và tài xế bình tĩnh xử lý những tình huống, họ lập tức đưa Úc An Thừa lên xe, cạy miệng đút cho viên thuốc. Tài xế lái xe nh nhưng vẫn ổn định, tới cửa bệnh viện đã sẵn một đội ngũ y bác sĩ đứng chờ.
kh khỏi đem tình trạng sức khỏe của liên hệ với cuộc hôn nhân quá chênh lệch giữa hai chúng .
Xem ra trên đời này, chẳng m chuyện suôn sẻ. Nhưng tất cả chuyện đó kh liên quan đến , chỉ cần đạt được mục đích của .
Số phận chưa bao giờ ưu ái . đã chật vật đến hiện tại, đây là bước ngoặt quan trọng nhất, dù kết quả ra vẫn bước tiếp.
***
Chiều tối, Úc Quảng Đ dẫn theo vài trợ lý đến. lập tức cất ện thoại, cung kính đứng lên, cố gắng chào ta bằng giọng nói mang đầy sự cảm kích và sợ hãi như trước đây:
MIKO
“Chào Úc.”
Thái độ của Úc Quảng Đình đối với kh còn ôn hòa như trong buổi lễ trao học bổng. Ông ta liếc như một dư thừa, thẳng vào phòng bệnh của Úc An Thừa.
Qua khe cửa, th Úc An Thừa ngồi tựa vào giường. Kh biết nhà họ Úc đều quen nói năng nhỏ nhẹ hay kh, mà thời gian Úc Quảng Đình vào phòng lâu, nhưng bên trong kh phát ra một tiếng động.
Lúc bước ra, sắc mặt ta vẻ kh vui, ánh mắt lại càng lạnh lẽo.
cảm th kh khí hơi lạ. Quả nhiên, sau khi tiễn Úc Quảng Đình , trợ lý Đ đã mời vào một phòng tiếp khách.
chưa kịp chuẩn bị tinh thần, đã nhận được một tin chấn động: Vừa nãy, Úc An Thừa đề nghị hủy bỏ cuộc hôn nhân này ngay lập tức.
cảm th đầu như đặt trên lưỡi dao, mà họ chẳng cho ch.ết một cách thoải mái. Cơn phẫn uất và lo sợ dâng trào trong :
“Tại ?”
Trợ lý Đ vẫn ềm tĩnh như mọi khi: “Cô Tân, chuyện này… An Thừa kh nghĩa vụ giải thích với cô.”
hoang mang: “Vậy còn chuyện của mẹ thì ? Đây đâu là đơn phương hủy hôn? Trong thỏa thuận đã ghi rõ…”
“Nếu An Thừa cự tuyệt cuộc hôn nhân này, thỏa thuận đương nhiên kh còn giá trị.” Trợ lý Đ lịch sự ngắt lời .
gần như phát ên: “Các phá vỡ thỏa thuận mà kh chịu trách nhiệm gì ?”
“Kh chuyện bên phá vỡ thỏa thuận, trong hợp đồng kh ều khoản nào quy định việc này.”
tức muốn thổ huyết.
Kh ngờ lại thứ thỏa thuận bất c như vậy! Chưa kịp đánh đã thất bại thảm hại.
Nhưng kh chấp nhận thất bại kh rõ ràng như vậy. kh sống vì .
Dù trong lòng chỉ muốn túm cổ áo, đ.ấ.m cho ta răng rơi đầy đất, vẫn cố giữ bình tĩnh:
“ biết biểu hiện hôm nay ở trường của hơi quá khích, nhưng tất cả đều lý do. hy vọng cơ hội giải thích một chút với ngài Úc An Thừa.”
Trợ lý Đ lắc đầu: “Thật ngại quá, An Thừa đã nghỉ ngơi .”
hít một hơi thật sâu: “ thể chờ!”
Trợ lý Đ hứng thú qua cặp kính gọng vàng: “Cô Tân, cô muốn khiến An Thừa thay đổi quyết định ?”
kh do dự gật đầu: “Chỉ cần thay đổi suy nghĩ, thể cứu được một mạng .”
Nghe xong, trợ lý Đ kh thay đổi nét mặt: “Theo th, lần này thái độ của An Thừa kiên quyết. Mong cô Tân đừng phí c nữa.”
kh dài dòng, lập tức quay chạy về phía phòng bệnh.
Kh ngờ trợ lý Đ phản ứng cực nh, dù chậm nửa nhịp nhưng chưa chạy được m bước đã bị bắt lại.
vùng vẫy kh được, đành chơi liều: “Ông biết mẹ đang ở trong trại tâm thần kh? Cứ dăm bữa nửa tháng lại đến thăm bà, lâu dần khi cũng nhiễm cái ên đó. Hoặc khi từ nhỏ đã m.á.u ên trong . Nếu còn kh cho gặp thiếu gia nhà , sẽ làm ầm cả khu VIP này lên! khi ch.ết cũng bị gọi dậy. Ông nghĩ xem, thiếu gia nhà còn nghỉ ngơi được kh?”
Gương mặt trợ lý Đ hơi biến sắc.
nói tiếp: “ chỉ muốn cơ hội giải thích. Nếu th nói gì kích động đến trái tim yếu ớt của Úc tiên sinh, cứ cho kéo !”
Cuối cùng trợ lý Đ thở dài: “Cô Tân, mong cô đừng làm khó .”
sợ ta đổi ý: “Liên quan đến mạng sống, kh làm khó đâu.”
Trợ lý Đ bu tay. vừa định đẩy cửa bước ra thì bị ta gọi lại: “Cô Tân, đợi chút.”
Ông ta quay lại phòng tiếp khách, l từ trong cặp ra một thiết bị nhỏ tr như máy tính cầm tay, kèm theo một cây bút ện tử: “Bấm nút này để viết, nút này để xóa chữ.”
chưa kịp hỏi, ta đã nhẹ giọng giải thích: “An Thừa kh nghe th, cũng kh nói được. Cô hãy dùng cái này để giao tiếp với .”
đang vội, mà nghe ta nói xong vẫn ngẩn m giây vì kinh ngạc.
Giọng nói của trợ lý Đ văng vẳng bên tai : “Haizz… cũng kh mong một đoạn nhân duyên tốt đẹp như vậy kết thúc.”
Đoạn nhân duyên tốt đẹp? Nghe thật châm chọc.
Một vì sống sót mà cúi đầu nhượng bộ, bán rẻ chính . Một sinh ra trong nhung lụa mà kh sức khỏe, kh thính giác. Hai chẳng hề liên quan, đều kh thể làm chủ vận mệnh của chính , bị buộc chặt với nhau bởi sợi dây số phận, đoạn nhân duyên này “tốt đẹp” đến mức tàn nhẫn.
Nhưng với , ít ra nó vẫn là một cuộc giao dịch xứng đáng. Giờ phút này, chẳng còn thời gian suy nghĩ, đẩy cửa bước vào.
***
Trong phòng, Úc An Thừa đã ngủ, hơi thở nặng nề nhưng đều đặn. Trong phòng chỉ bật một chiếc đèn ngủ màu cam nhạt. Ánh đèn rọi xuống hàng mi đổ bóng lên vỏ gối.
theo phản xạ bước nhẹ chân. Nhưng đúng lúc , ện thoại bỗng reo lên. cuống cuồng l ra tắt máy, hạ giọng xuống thấp hết mức.
Chỉ là cuộc gọi nhầm. nh chóng ngắt kết nối, lo lắng quay sang trên giường.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
kh hề động đậy.
Lúc này mới sực nhớ ra, những âm th qu nhiễu chúng ta, vốn chẳng tồn tại đối với kh thể nghe th.
Cuộc sống sau này của … sẽ bị một kh hoàn thiện như vậy chi phối ?
Bỗng một suy nghĩ tò mò và ác ý, nảy lên trong đầu . mở ện thoại, chọn một bài nhạc sôi động nhất, mở âm lượng tối đa đặt ngay bên gối của .
Hàng mi của như run lên vì giật . hoảng sợ muốn rút lại ện thoại, nhưng chỉ xoay , quay lưng về phía , tiếp tục ngủ.
Quả nhiên… kh tỉnh!
bạo gan hơn, bắt đầu nhảy theo tiếng nhạc, thân hình lắc lư ên cuồng như muốn trút bỏ hết những mệt mỏi, ấm ức trong khoảng thời gian qua.
Úc An Thừa vẫn kh phản ứng.
Bước chân của càng ngày càng mạnh, bắt đầu xoay , nhảy lên, mái tóc dài tung bay. Bóng in trên tường như một nữ phù thủy đang ên cuồng thi triển phép thuật.
Từ khi bố đột ngột qua đời, mẹ phát ên, thân lần lượt ghét bỏ , chỉ còn một cách duy nhất để trút bỏ nỗi đau đó là nhảy múa. Từ năm năm tuổi, bố đã cho học múa, từng là thành viên chủ lực của đội múa trong trường. đã từng tự đắc khoe khoang kỹ năng của trước mặt ba mẹ, đó là những ngày tháng tươi đẹp nhất của .
Cũng là những ngày tháng kh bao giờ trở lại.
cứ nhảy kh ngừng, nhảy đến khi toàn thân rã rời, cuối cùng đổ gục xuống ghế sofa bên tường, .
***
Sáng hôm sau, tiếng bác sĩ kiểm tra phòng bệnh đã đánh thức . Bác sĩ hỏi tự nhiên: “Tối hôm qua xảy ra tình huống gì đặc biệt kh?”
liếc sang th Úc An Thừa đã ngồi dậy, sắc mặt kh tệ, liền qua loa trả lời: “Kh .”
Theo th lệ, sau khi kiểm tra xong, trong phòng chỉ còn lại và .
Tuy tr đã khá hơn, nhưng thái độ với kh tốt lắm. đầy chán ghét, cầm cái máy tính bên giường giống của , viết hai chữ: “Ra ngoài.”
tỏ ra vui vẻ, viết thật nh đưa xem: “ muốn ăn gì kh? mua giúp .”
vẫn để hai chữ: “Ra ngoài.”
vẫn kh giận: “ muốn ăn món “ra ngoài” à? Món đó ngon kh? Mua ở đâu?”
thẳng tay ném máy tính cầm tay về phía .
tránh kịp, máy tính rơi xuống dưới ghế sofa.
Nếu nó bị hỏng thì với giao tiếp với nhau đúng là “ nói gà bà nói vịt”. hoảng hốt quỳ rạp , ra sức thò tay vào gầm ghế tìm nó.
“Ôi, chuyện gì vậy?”
Nghe th giọng nói, ngẩng lên th một phụ nữ trung niên ăn mặc giản dị đang bước vào, trong tay bà cầm bình giữ nhiệt, bát, thìa.
Chắc là giúp việc nhà họ Úc mang bữa sáng tới. Dù đến là ai, vẫn l lòng: “Cháu chào dì. An Thừa lỡ làm rơi máy tính cầm tay xuống dưới ghế, cháu đang l giúp .”
Bà vẻ sợ hãi hỏi : “Cô là cô Tân kh? Ôi trời, cô gọi là A Tú được , để đó, làm cho.”
nhặt máy tính cầm tay, nh chóng đứng dậy, dùng tay áo lau ít bụi dính trên đó, dùng hai tay trả lại cho Úc An Thừa. Chưa đợi phản ứng, đã cầm l đồ trong tay A Tú:
“Dì A Tú, dì cứ làm việc khác , để cháu giúp dì chăm sóc An Thừa.”
Dì A Tú dường như hứng thú với , cứ chăm chú, còn giúp vuốt m sợi tóc rối ra sau tai:
“Cô Tân thật xinh, chẳng trách bà cụ lại thích. Cô xem, trán cô cao thế này…”
kh rảnh tìm hiểu vì tướng mạo tốt như mệnh lại khổ như vậy, càng kh biết “bà cụ” trong miệng dì là ai. chỉ biết dùng cái miệng như bôi mật của phụ họa theo dì , khiến dì tin rằng sẽ phục vụ tốt chủ nhà dì.
Úc An Thừa hình như còn muốn dùng tay ra hiệu với A Tú, nhưng dì đã mang theo vẻ mặt ám , vui vẻ chào tạm biệt .
rửa tay sạch sẽ, mở bình giữ nhiệt, hương thơm của cháo nóng lan tỏa. Trong ngăn còn trứng muối bóc sẵn và m món ăn kèm nhỏ.
“ cũng thích ăn trứng muối hả? thích món này! Món này kh được quá nhiều dầu, kh mặn kh nhạt mới ngon.”
vừa múc cháo ra bát vừa huyên thuyên: “Ngày xưa mẹ năm nào cũng ướp trứng muối, đến tận vùng Tô Bắc mua trứng vịt ta nuôi. Bà nấu thơm lắm! Một bữa thể ăn hết m quả trứng.”
kh chắc cháo còn nóng kh, bèn đưa thìa lên miệng thổi vài cái, đưa tới miệng : “Gạo này thật thơm, chắc kh nóng đâu, ăn thử xem…”
bỗng khựng lại. L mày nhíu chặt, chạm ánh mắt liền quay mặt .
quên mất! kh nghe th! Những lời lôi kéo làm thân ban nãy, chỉ là tự độc thoại!
Nhưng kh thể bỏ cuộc giữa chừng. kiên nhẫn đặt bát xuống, lời ít ý nhiều viết lên thiết bị:
“Ăn sáng , thơm lắm.”
Lần này dứt khoát kh viết gì, chỉ lạnh lùng chỉ vào , chỉ ra cửa.
Xem ra đường vòng mới được. suy nghĩ viết:
“ ăn trước ? Ăn xong mới sức đuổi .”
cầm bát cháo ném xuống đất. Cháo và mảnh sứ văng tung tóe khắp nơi.
May mà vẫn còn bình giữ nhiệt và một cái bát dự phòng. bình tĩnh, nh chóng chuyển chúng đến chỗ an toàn, còn múc thêm một bát khác đặt cạnh tay , viết: “ , ăn.”
lẽ vì bất ngờ, tay Úc An Thừa hơi run. mỉm cười, kh dài dòng, vẫy tay với , quay rời khỏi phòng bệnh.
***
Bên ngoài bệnh viện nhiều quán ăn nhỏ, tùy tiện vào một quán ngồi gọi một bát cháo trắng và bánh quẩy, bánh nướng. Mặc dù chất lượng trứng muối kh bằng của nhà họ Úc, nhưng vẫn ăn cho no cái bụng đã.
Ăn no mới sức x pha tr giành c.h.é.m giết, kh bỏ lỡ một chút hy vọng để tồn tại.
ngẩng mặt lên trời, thở dài một hơi về phía cổng bệnh viện.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.