Ảnh Đế Gặp Lương Y
Chương 6:
Lễ trao giải StarLight đúng là ánh đèn lấp lánh, đẹp như tr.
Cả nửa giới giải trí tụ họp nào là nam thần, nữ thần, váy áo lộng lẫy, đẹp đến mức mỗi bước chân là một ểm sát thương.
Cố Cảnh Trình diện một bộ vest nhung đen cắt may hoàn hảo, vai rộng, eo thon, khí chất ngời ngời.
Vừa bước lên sân khấu nhận giải, tiếng hét của fan như vỡ trời:
“ ơi!!!! Đẹp trai quá trời ơi!!!!”
“Chết em ! Ảnh đế nhà em lại khí chất như vậy chứ!!!”
Trên sân khấu, chỉ khẽ gật đầu, môi mím nhẹ, mắt lười biếng, khí chất… băng lãnh kh gần .
Fan dưới sân khấu ên cuồng:
“Cái vibe này!!! Chính là cái vibe lạnh lùng yêu nè!!!”
“Cố tổng! em một cái thôi cũng được!!”
ngồi dưới khu dành cho nhà, trong lòng kh chút gợn sóng.
Lạnh lùng á?
Chỉ là lớp ngụy trang thôi.
Bệnh thần kinh mới là bản chất của .
Lúc còn đang âm thầm phỉ nhổ thì… Một tràng thét chói tai khác vang lên.
nhắm chuẩn mục tiêu: Kha Kha crush kiêm luôn thần tượng của .
cũng mặc vest t đen, nhưng vẻ mặt… đang cau cằn nhằn với trợ lý.
lén tiến lại gần chút… Chỉ nghe gắt:
“Mẹ nó! Lại bị Cố Cảnh Trình đè đầu cưỡi cổ! Đã bảo đừng mặc cái nhãn hiệu c.h.ế.t tiệt này! Đụng hàng ! Mất vía muốn chết!”
Ánh đèn yếu ớt, th mặt méo xệch.
giậm chân, đôi giày lộ ra đế độn… cao như móng trâu.
Một nhóm fan chạy tới xin chữ ký.
Kha Kha tiện tay cầm bút, nguệch ngoạc m nét như gãi muỗi.
Mở quà fan tặng ánh mắt đầy ghét bỏ.
“Cái gì vậy? Toàn rác.”
lôi ra m bức thư tay và đồ thủ c nhỏ … thẳng tay ném vào thùng rác.
như bị gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt.
Tình yêu chưa chớm nở, đã tan như bong bóng.
Đúng lúc , Cố Cảnh Trình đã lãnh giải xong, lững thững xuống, mặt mũi nhởn nhơ.
ghé sát tai , giọng cà khịa tràn đầy muối mặn:
“ bảo còn gì. Tên đó là thùng rỗng, vỏ bọc là cả đống diễn. Chỉ mù như cô mới bị vẻ ngoài của lừa…”
“Im mồm . Ồn ào chết.” lườm.
kh những kh im, còn bắt đầu ngân nga hát.
Tay thì… xoa loạn cái đầu như tổ quạ:
“ đang vui, mời em ăn cơm bù nha~”
gằn giọng:
“Ăn thì ăn. Cho ăn món đắt nhất!”
Nhà hàng xoay sang trọng nhất thành phố.
Đèn đêm rực rỡ, cảnh đêm hoa lệ.
ôm l tôn chỉ sống còn:
“Ăn sập Cố Cảnh Trình!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
menu, hăng hái gọi một tràng:
“Cái này! Cái này! Và cái món đắt nhất ở góc này nữa! Mang hết lên! À, thêm một chai vang đỏ đắt nhất của các !”
Cảm xúc tan nát thì để dạ dày bù đắp.
cúi đầu chiến đấu với món ăn như vào trận.
Cố Cảnh Trình ngồi đối diện, chống cằm ăn như hùm như báo, Miệng thì cười hí hửng, ánh mắt lấp lánh cái kiểu “Cô cứ phá của , nuôi được”.
Khi vừa xử lý miếng gan ngỗng thứ ba xong…
Thì phía bàn bên bỗng vang lên tiếng tr cãi nhỏ, âm th cố kìm nén nhưng vẫn kh giấu nổi kịch tính.
Ồ? … drama?
lặng lẽ dựng tai lên hóng.
“Đây là số tiền từng tiêu cho em, tính cả lãi, trả lại hết cho em đ.”
Giọng… nghe quen quen?
nghiêng đầu … Là Mạnh Dữ.
Cùng là một phụ nữ ăn mặc sành ệu, ánh mắt sắc bén như dao.
“Mạnh Dữ, tưởng chỉ cần trả tiền là xem như kh còn chuyện gì à?”
“ tưởng chỉ cần như vậy là thể yên tâm theo tình yêu đích thực của à?”
Giọng cô ta đầy mỉa mai:
“Kh , làm được bây giờ? Học phí của , viện phí cho mẹ , thư giới thiệu, suất thực tập… Nếu kh móc nối, giờ vẫn đang rửa ống nghiệm ở xó xỉnh nào đó, bị đám kia chà đạp đến kh ngẩng đầu nổi kia kìa!”
Mạnh Dữ vẫn bình tĩnh, nhưng giọng trầm hơn thường ngày:
“Cảm ơn chị đã giúp những năm qua. sẽ mãi ghi nhớ. Nhưng… chuyện của chúng ta, nên kết thúc .”
phụ nữ bật cười khinh miệt:
“ tưởng là thành c chắc? Một phó chủ nhiệm khoa cỏn con mà tưởng là bá chủ? Kh nhà họ Lý , chẳng là cái thá gì cả. Mạnh Dữ chỉ là… con ch.ó nuôi mà thôi.”
Câu nói như tát nước vào mặt.
Tay đang cầm d.a.o nĩa chợt khựng lại.
Ly rượu trước mặt cũng rơi xuống đất, vỡ vụn.
“Lương Y?”
Mạnh Dữ sững sờ khi th , lập tức đuổi theo, vẻ mặt hoảng loạn, kh còn nét ôn hòa mọi khi.
Lần đầu tiên th hoảng hốt đến vậy.
“Lương Y, để giải thích… chuyện kh như em nghĩ đâu…”
ngước , lòng trống rỗng:
“Chúng ta chỉ là đồng nghiệp, bạn học. yêu ai, vì lý do gì… Kh cần giải thích với em.”
“Kh! Lương Y!” nắm l cổ tay , gấp gáp:
“ biết em thích . cũng thích em! Từ hồi còn học đại học đã thích em ! Nhưng khi đó… quá nghèo. Cơ hội du học , đánh đổi nhiều…”
“ vừa học vừa làm, vừa gửi tiền thuốc về cho mẹ… từng bị kỳ thị, bị cướp c trình nghiên cứu, bị vu oan…”
“ nghèo muốn ngẩng đầu khó. Khi đó … kh còn lựa chọn nào khác…”
Giọng chứa đầy mỏi mệt và tự biện hộ.
, trong lòng kh hề giận dữ… Chỉ một mảnh hoang vu lạnh lẽo:
“Mạnh Dữ, đó là lựa chọn của . Em kh muốn phán xét ều đó.”
“Nhưng giờ khác !” vội vàng nói:
“ đã trở về, sự nghiệp, tương lai,.. muốn cho em một cuộc sống ổn định, chúng ta thể..”
“Đủ .”
cắt ngang.
“Em kh muốn làm thay thế. Cũng kh muốn là lựa chọn của ai đó sau khi đã cân đo đong đếm.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.