Ảnh Đế Lạnh Lùng Rất Dễ Thương
Chương 3: Ảnh đế lạnh lùng rất dễ thương (3)
05
Ngày hôm sau, nhỏ trường bên mang theo cha mẹ tới trường tố cáo với Dung Khâm.
ều con ngõ nhỏ đó chọn kh camera, với lại là do cô ta gây sự trước, với Dung Khâm chỉ là bị chủ nhiệm giáo d.ụ.c dạy dỗ m câu mà thôi.
Tối đó lúc về tới nhà, bố mẹ cũng như bây giờ, nghiêm túc ngồi trên sofa, nói với rằng sau này gặp chuyện như vậy thì chạy trước.
Cho nên… hôm nay lại nghiêm túc như thế là vì chuyện gì đây?
Ngày hôm qua uống say nên đ.á.n.h nhau với ta ?
“Hai làm gì vậy?” ngồi bên cạnh mẹ, dựa vào bà hỏi.
Mẹ đẩy ra, hung hăng nói: “Ngồi yên !”
nghi hoặc bà một cái, nghe lời ngồi ngoan.
Giây tiếp theo, lại th bố vỗ đùi cái tét, ngữ khí ai oán: “Đồng chí Nguyễn Điềm, con đúng là hồ đồ!”
khóe miệng đã sắp kéo lên tận huyệt Thái Dương tới nơi , lại càng nghi hoặc hơn: “Con làm chuyện hồ đồ gì mà bố lại cười vui vẻ thế? Con trúng số hả?”
Bố sờ sờ mặt, nhỏ giọng than thở: “Th rõ vậy ?”
Mẹ lại dùng ánh mắt khinh bỉ bố , sau đó nghiêm túc nói với : “Ngày hôm qua heo gặm mất củ cải trắng nhà họ Dung .”
sửng sốt, nh bắt được trọng ểm trong m lời này.
Đầu tiên, mẹ thường mắng là heo.
Mà củ cải trắng nhà họ Dung thì chỉ Dung Khâm.
Heo gặp cải trắng, gặm Dung Khâm?
Úi… gặm Dung Khâm ?!
ngồi đần ra đó.
“Con… con làm ?!” hoảng sợ ôm đầu.
Mẹ vỗ vỗ đầu : “Điên à! Con cưỡng hôn ta!”
“Ồ, chỉ là cưỡng hôn thôi à, con còn tưởng… hả! Con cưỡng hôn Dung Khâm?!” dại ra ngồi trên sofa, uống say tới mức nhớ kh nổi chuyện này nữa.
“Thật ? Thế để con giải thích!” Sau khi suy tư một giây, đứng lên, nói như thật.
Kết quả lại bị mẹ đè trở về.
“Giải thích cái gì? ta sáng sớm nay đã chạy về đoàn phim .”
“Hả?”
06
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/-de-l-lung-rat-de-thuong/chuong-3--de-l-lung-rat-de-thuong-3.html.]
về phòng, ngồi trên giường vẫn luôn do dự mãi, cuối cùng vẫn quyết định gọi ện thoại cho Dung Khâm, kết quả bên kia lại là tiếng đại diện của , Phong.
“Alo, Nguyễn Điềm?”
Trước năm mới tới một lần, cũng làm quen luôn.
“A! Là em nè Phong! Dung Khâm đâu ạ? Em… chuyện muốn nói với ta.”
Kh biết vì mà lúc nói chuyện lại nhịn kh được mà khẩn trương, túm l cái t.h.ả.m dưới vò loạn.
Th âm the thé của Phong truyền tới từ bên kia, thậm chí còn thể tưởng tượng được bộ dáng làm tay kiểu hoa lan mỗi khi nói chuyện của ta.
“Dung Khâm hả, Dung Khâm, Dung Khâm… Dung Khâm đang quay phim , kh cách nào nghe ện thoại được, đợi lát nữa em gọi lại nhé?”
Nghe thế, cảm xúc khẩn trương vừa nãy của bỗng nhiên hạ xuống, ngữ khí cũng vui vẻ hơn: “Dạ được! Tạm biệt Phong!”
cúp máy, cầm ện thoại lăn lên giường, cả ngơ ngác nằm đó, trong đầu toàn những suy nghĩ mơ màng.
… thể uống say cưỡng hôn Dung Khâm chứ?
quay đầu về phía thẻ sách được làm bằng hoa tường vi ép khô, nói nhỏ: “Vì chứ…”
…
Nói là lát nữa gọi lại cho Dung Khâm, nhưng cuối cùng thì cũng kh gọi, cũng kh gọi lại cho .
Chúng đều đang trốn tránh nhau.
Lần trốn này, là một tháng trời.
sắp vào năm học mới, bây giờ đang nằm ở trên giường KTX nghe bạn cùng phòng nói về Dung Khâm.
Gần đây đang quay một bộ tiên hiệp cổ trang, ngẫu nhiên sẽ ảnh chụp bị tuồn ra, nghe nói diễn vai nai yêu được nữ đại ma đầu thu dưỡng, bộ dáng đeo tai nai của vừa nghiêm trang lại cảm giác đáng yêu.
Bạn cùng phòng đang ên cuồng nói về tấm ảnh lộ ra mới đây nhất của , hình như là đang quay tới giai đoạn hắc hóa, nai yêu ban đầu đơn thuần ngây thơ, sau đó trong mắt đỏ ngầu toàn là máu, đuôi mắt còn đ.á.n.h màu hồng để làm hiệu ứng yêu dị, phối hợp với ánh mắt diễn xuất xuất thần của , vừa vẻ ên dại lại làm ta thương tiếc.
nghe mà nhịn kh được mở ện thoại lên xem.
Kh thể kh nói, thực sự đẹp trai.
Hơn nữa… thực sự muốn sờ hai cái tai nai con của nha!
Ngay lúc đang ên cuồng gào thét trong lòng muốn sờ sờ tai nai của , bên trên màn hình đột nhiên hiện lên một tin n, cái tên quen thuộc khiến khẽ run lên trong nháy mắt.
Dung Khâm: [Cuối tuần này thời gian kh?]
cầm ện thoại do dự một hồi, rốt cuộc vẫn trả lời : [, làm ?]
[Tuần này thiếu trợ lý, thể tới giúp kh?]
Nói thật, cái gì cũng kh biết đâu, nhưng mà vừa nghĩ tới việc thể sờ được cái tai nai kia, đầu ngón tay liền ngứa ngáy khó nhịn, cuối cùng là trả lời: [Được, nhớ trả tiền lương đ.]
[Ừm.]
Chưa có bình luận nào cho chương này.