Ảnh Đế Lạnh Lùng Rất Dễ Thương
Chương 5: Ảnh đế lạnh lùng rất dễ thương (5)
08
ều nói thì nói vậy, nhưng vẫn kh dám ngồi mãi trong phòng trang ểm, sau đó vẫn chân ch.ó cầm theo bình nước tính làm nhiệm vụ, hoạt động gân cốt một chút, xem lúc Dung Khâm quay phim sẽ là như thế nào.
Kết quả vừa mới ra cửa liền th nữ diễn viên tên Hạ Đồng kia cầm bình nước đứng ở bên cạnh Dung Khâm, biểu tình thẹn thùng, còn như như kh muốn đụng chạm .
Mày Dung Khâm đã nhíu chặt cả lại , thế mà cô ta vẫn dán lên tiếp cho được.
Lúc đột nhiên dâng lên cảm xúc khó chịu, bước nh tới, còn chưa kịp kéo cô ta ra thì đã nghe th cô ta nũng nịu ẽo ợt giơ nước lên nói: “ ta mở kh được, em Tiểu Khâm mở giúp chị được kh?”
thiếu chút nữa nôn cmn ra đây.
Lại còn em Tiểu Khẩm? Muốn đ.ấ.m cho hai hát kh hả!
bước từng bước lên, kéo Hạ Đồng ra, tung chai nước khoáng vào n.g.ự.c Dung Khâm, sau đó ánh mắt hung hăng Hạ Đồng, giật l chai nước của cô ta, dưới ánh chằm chằm của cô ta, tô thoải mái vặn chai nước khoáng ra.
“Uống đê.” đưa nước cho cô ta.
Vẻ mặt Hạ Đồng xấu hổ nhận l nước, ánh mắt vô cùng bất mãn, còn lâu mới sợ cô ta, thậm chí còn cố ý quay đầu Dung Khâm, cố ý học giọng ệu ẽo ợt ban nãy của cô ta:
“ ta mở kh được, Dung Khâm cưa cưa thể mở giúp ta được hơm?”
Nói xong, tất cả mọi ở đây đều trợn mắt há mồm, vẻ mặt kh thể tin.
Mà lúc này mới kịp phản ứng, đây đang là ở bên ngoài, nếu bị chụp được phát tán ra thì sẽ gây hiệu ứng kh tốt, vì thế vội vàng mở miệng muốn bù đắp lại.
Nhưng Dung Khâm lại kh hề để ý, con ngươi đen nhánh , mày giãn ra, mặt mày cũng nhiễm vài phần ý cười.
“Đừng quậy.” nói xong, lại mở chai nước vừa ném qua cho , sau đó đưa cho .
nh chóng phất tay lui về sau hai bước, kéo dãn khoảng cách với : “Đây là mang cho .”
Ánh mắt Dung Khâm đột nhiên ảm đạm xuống, ngửa đầu uống một lúc hết chai nước, sau đó đặt nó lên băng ghế đối diện.
Lúc này, nữ diễn viên diễn vai nữ ma đầu trong phim ăn mặc quần áo diễn tới, liếc một cái nói với Dung Khâm:
“ đường hoàng tới vậy cơ à? Kh sợ?”
Dung Khâm cầm kịch bản ở bên cạnh lên, ngữ khí bình tĩnh nói lại: “Cũng kh phạm pháp.”
Nghe thế, nữ diễn viên kia kh nói gì nữa, cùng Dung Khâm đối diễn một lượt.
Mà vẫn còn đứng ở một bên, tầm mắt kh nhịn được liên tục về phía hai cái tai nai ở trên đầu Dung Khâm.
Đáng yêu quá !
Muốn sờ.
Trong lòng thầm nghĩ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/-de-l-lung-rat-de-thuong/chuong-5--de-l-lung-rat-de-thuong-5.html.]
Nhưng mà trước mặt nhiều như vậy, đương nhiên kh dám nói ra, cho nên… lúc tối khi quay phim xong, khi định tháo đồ xuống, liền dám!
09
Phong chiếm cứ hết cả cái sofa nhỏ gặm đồ ăn vặt, kh biết đã xảy ra chuyện gì nữa.
cũng kh dám chọc ta, liền cọ cọ tới bên cạnh Dung Khâm, đã đổi sang quần áo bình thường của , chỉ chờ tháo trang sức nữa thôi.
hai cái tai nai trên đầu , rối rắm một lúc l hết dũng khí hỏi: “ thể sờ tai nhỏ của kh?”
Dung Khâm sửng sốt một hai giây, kh kịp phản ứng lại.
Âm th của Phong bên kia hơi lớn hơn một chút, ánh mắt càng thêm ai oán , làm sợ tới mức rụt cổ lại.
Dung Khâm quay đầu ta, bất đắc dĩ nói: “ Phong, đừng dọa cô .”
Phong nhai khoai tây chiên rộp rộp, trở khinh bỉ nói: “ ở đây, nào dám dọa cô chứ, chỉ biết chùi đ.í.t cho hai thôi.”
giật : “Chùi đ.í.t gì cơ?”
Dung Khâm ho nhẹ một tiếng, xoay đầu lại, hỏi: “Còn muốn sờ tai ?”
biết là đang chuyển chủ để, cho nên cuối cùng cũng kh hỏi nữa, nâng tay niết lỗ tai nai con của .
Rõ ràng là sờ được , nhưng lại kh cảm giác vui vẻ gì.
… gây rắc rối cho kh?
Là chuyện kia …
10
Buổi tối trở về khách sạn, nằm trên giường nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn là cầm ện thoại gửi tin n cho Dung Khâm:
[Hay là mai về trường nhé.]
Dung Khâm trả lời một dấu chấm hỏi, kh tới vài giây sau, đã nhận được tin n tiếp theo của :
[Mở cửa.]
nhảy xuống giường, chạy tới mở cửa, th được đeo khẩu trang đội mũ đứng ở trước cửa.
nghiêng vào phòng, sau đó đóng cửa lại, lưu loát tháo khẩu trang xuống, sốt ruột hỏi: “Vì lại muốn về?”
xấu hổ , cúi thấp đầu: “Cảm giác là gây phiền cho …”
“Kh phiền.” Nói xong, Dung Khâm thế mà còn nâng tay xoa đầu , sau đó nhẹ giọng nói: “Từ phiền toái này chưa từng gắn liền với em.”
Thân thể cứng đờ, toàn bộ suy nghĩ đều hội tụ ở nơi vừa bị sờ qua, đầu quả tim hóa thành nước, câu nói kia của giống như một viên đá ném xuống hồ nước, mặt nước nổi lên từng vòng gợn sóng, tràn ra phía xa, mở ra một đoạn ký ức.
Chưa có bình luận nào cho chương này.