Ánh Dương Xua Tan Băng Giá
Chương 1: Màu Xám Và Ánh Dương Chói Lóa
Phòng làm việc của Án Đình luôn chìm trong một thứ ánh sáng mờ ảo, hệt như thế giới nội tâm của . Rèm cửa nặng nề kéo kín, chỉ để lọt vào vài tia nắng yếu ớt kh đủ xua cái lạnh lẽo bao trùm. Trên bàn làm việc bằng gỗ mun bóng loáng là vô số tài liệu, bản kế hoạch chất chồng, nhưng Án Đình kh chúng. ra cửa sổ, nơi tấm kính phản chiếu hình ảnh một đàn với ánh mắt trống rỗng, vô cảm. "Cuộc sống chẳng gì thú vị cả," thầm nghĩ. "Sống thì khác gì c.h.ế.t chứ?"
Giọng nói lạnh lẽo của thư ký vang lên qua intercom, báo cáo lịch trình dày đặc. Án Đình khẽ gật đầu, kh biểu lộ cảm xúc. ngoài biết đến là Chủ tịch Án, một tài phiệt trẻ tuổi nhưng quyền lực ngút trời, một kẻ m.á.u lạnh, tàn nhẫn kh chút nương tay với bất kỳ ai. ta đồn rằng thể khiến một gia tộc phá sản chỉ vì một ánh mắt kh vừa lòng. "Án Đình là một tên ên," họ nói vậy, nhưng đó là một tên ên kh ai dám cả gan xâm phạm.
Chỉ Án Đình biết, thế giới của từ lâu đã chìm trong bóng tối. Cái c.h.ế.t của cha, mẹ bị họ hàng ép đến phát ên, tự vẫn ngay trước mắt khi còn là một bé, đã khắc sâu vào tâm trí một vết sẹo kh thể xóa nhòa. Nỗi ám ảnh lớn đến mức đã rèn luyện bản thân thành một cỗ máy kh cảm xúc, đạp lên tất cả những kẻ đã hủy hoại gia đình để giành l vị trí cao nhất. Nhưng ở đỉnh cao quyền lực, vẫn chỉ là một linh hồn cô độc, mắc kẹt trong thế giới nội tâm xám xịt của riêng .
Cho đến khi gặp Lê Chiêu.
Lần đầu tiên Án Đình th Lê Chiêu là trên màn ảnh nhỏ. ta là một diễn viên trẻ mới nổi, xuất hiện trong một bộ phim truyền hình th xuân vườn trường. Khác với những diễn viên khác luôn cố gắng thể hiện sự cool ngầu hay bí ẩn, Lê Chiêu lại cười rạng rỡ, đôi mắt cong tít lại như vầng trăng khuyết, và nụ cười ... như một luồng ánh sáng chói chang rọi thẳng vào thế giới âm u của Án Đình.
Lê Chiêu đang diễn một cảnh ăn uống. ta ăn một cách ngon lành, say sưa, như thể đó là món ăn ngon nhất thế gian. Một bát mì đơn giản, vậy mà ta ăn đến mức nước súp cũng kh còn, lau miệng một cách đầy thỏa mãn. Điều đó thu hút sự chú ý của Án Đình. , một vốn chán ghét đồ ăn, luôn cảm th vô vị với mọi thứ, lại bị hấp dẫn bởi cảnh tượng đơn giản đó.
Án Đình nhấc ện thoại, gọi thư ký. "Điều tra về Lê Chiêu." Giọng trầm thấp, kh mang chút cảm xúc nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/-duong-xua-tan-bang-gia/chuong-1-mau-xam-va--duong-choi-loa.html.]
Thư ký kh hỏi nhiều, chỉ nh chóng thực hiện mệnh lệnh. Vài ngày sau, một tập hồ sơ dày cộp được đặt trên bàn Án Đình.
Lê Chiêu, mồ côi. Từng bị bạo hành bởi cha mẹ nuôi, thường xuyên bị bỏ đói. Lên mười tuổi được đưa vào cô nhi viện, lớn lên trong sự thiếu thốn nhưng vẫn giữ được sự lương thiện và hồn nhiên. Nỗi ám ảnh lớn nhất của ta là đồ ăn, vì sợ ngày mai sẽ kh được ăn no. May mắn là thể chất đặc biệt, ăn hoài kh béo, nên vẫn giữ được vóc dáng cân đối, phù hợp với nghề diễn viên.
Án Đình lật từng trang hồ sơ. đọc về những trận đòn roi, những ngày đói rét của bé Lê Chiêu. Một tuổi thơ bất hạnh kh kém gì , nhưng tại ta lại thể tươi sáng đến vậy? Tại đôi mắt vẫn thể cười rạng rỡ như thế?
lại tấm ảnh của Lê Chiêu trong hồ sơ, nụ cười vẫn tỏa nắng như ánh dương buổi sớm. "Được sống là hạnh phúc mà." Câu nói đó bỗng vang vọng trong tâm trí Án Đình, mặc dù chưa từng nghe ta nói. nghĩ, chắc này là hoạt bát nhất thế gian, nếu kh ngày nào cũng nhảy nhót tưng bừng trong lòng vậy?
Một cảm giác lạ lùng d lên trong lồng n.g.ự.c Án Đình. Kh sự đồng cảm th thường, mà là một thứ cảm xúc khó gọi tên, như thể một ánh sáng yếu ớt vừa len lỏi vào thế giới xám xịt của , và kh muốn để ánh sáng đó biến mất.
Án Đình quyết định. muốn gặp Lê Chiêu.
________________________________________
Chưa có bình luận nào cho chương này.