Anh Ghét Tôi… Hay Ghét Chính Mình?
Chương 1
thầm thích họ cô bạn suốt hai năm trời.
Ngày nào cũng lấy cớ mang tài liệu đến văn phòng . thậm chí còn chẳng ngẩng đầu .
Cho đến buổi chiều hôm đó, trong đầu bỗng vang lên giọng trầm thấp một đàn ông.
“ tới nữa. Ngày nào cũng lấy cớ đưa tài liệu để mò sang đây, thể yên phận một chút ?”
“Một nhân viên hành chính công ty nhỏ thế vốn cùng thế giới với , cứ nhất quyết sáp gần, phiền thật.”
“ , vì cái công văn đối chiếu đó mà cô chạy tới hỏi tiến độ thứ ba. suýt nhịn , bảo cô ngoài ngay mặt.”
“Nếu nể mặt Lục Dao, bảo lễ tân chặn cô ở tầng từ lâu .”
Bàn tay đang cầm tập tài liệu run lên, suýt làm cả chồng giấy rơi tung tóe xuống hành lang.
Cửa văn phòng Thẩm Cận Bắc đang mở hé. cúi đầu máy tính, những ngón tay gõ bàn phím nhanh.
“ còn ? ngoài cửa lề mề cái gì? Thôi, ký nhanh để cô .”
hít sâu một , đẩy cửa bước .
“Giám đốc Thẩm, đây bảng tiến độ đối chiếu tháng , cần ký tên.”
Thẩm Cận Bắc ngẩng đầu, chỉ đưa tay :
“Để đó.”
“Ký xong cô sẽ chứ? Hôm nay Lục Dao sẽ nhờ cô mang thứ linh tinh gì tới đấy chứ?”
đặt tài liệu bên tay lùi một bước.
Nếu đây, chắc chắn sẽ kiếm cớ ở thêm một lát. Hoặc hỏi một câu: “Hôm nay cuộc họp giám đốc Thẩm thuận lợi ?”, hoặc giả vờ vô tình thấy chiếc cốc cà phê bàn : “Chiếc cốc quá, mua ở ?”
lúc , chỉ rời khỏi đây.
“Giám đốc Thẩm, để tài liệu ở đây . .”
Ngòi bút Thẩm Cận Bắc khựng .
“Hôm nay nhanh nhẹn thế.”
Cuối cùng cũng ngẩng đầu , lẽ đây đầu tiên nhận kiếm chuyện để nấn ná.
“Chờ .” .
dừng bước.
“Dữ liệu ở trang ba công văn đối chiếu . Mang về sửa đưa đây.”
“Dù sửa thì cũng mang đến thêm một . Lát nữa cô lý do sang đây.”
Bạn thể thích: Lục Gia Lại Ghen Rồi Sao? Thịnh Vãn Đương & Lục Kỷ Nguyên - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
nhận lấy tài liệu, chỉ đáp một chữ:
“.”
Khi xoay , trợ lý Tiểu Phương bưng cà phê bước , còn mỉm với .
“Hôm nay chị Tô Đường nhanh thế? Bình thường chẳng ở đủ mười phút mới chịu ? Cả bộ phận hợp tác đều chị thích giám đốc Thẩm, chỉ chính giả vờ . , , chỉ lười để ý thôi.”
tăng tốc rời khỏi văn phòng, một mạch đến khu vực thang máy mới dừng .
Góc tập tài liệu trong tay bóp đến nhăn nhúm.
Hai năm.
Tròn hai năm, cứ tưởng che giấu kín đáo. tưởng vài phút cố tình ở mỗi một kiểu ăn ý đặc biệt giữa và .
Hóa từ đầu đến cuối, chỉ tự đa tình.
Còn nhẫn nhịn chẳng qua vì em họ , Lục Dao, bạn nhất .
Cửa thang máy mở . bước , nhấn nút tầng một.
Điện thoại rung lên. Lục Dao gửi tin nhắn:
“Đường Đường, hôm nay mang sữa chua đến cho tớ ?”
màn hình, gõ vài chữ xóa.
Cuối cùng chỉ trả lời ba chữ:
“Tớ quên .”
Lục Dao lập tức gửi một biểu tượng :
“Thôi , nhé. , tối nay ăn cùng , quán đồ Tứ Xuyên mới mở .”
trả lời.
trong đại sảnh tầng một, con đường đông qua bên ngoài qua lớp cửa kính sát đất.
đang nghĩ đến một chuyện.
Những dòng bình luận chạy rằng sẽ từ chối mặt .
, đó bình luận chạy.
Đó giọng trong đầu .
suy nghĩ thật sự .
cảm thấy phiền.
Đây điều do tự suy diễn, cũng vì “ thể nghĩ nhiều”.
Đó từng câu từng chữ nghĩ một cách rõ ràng.
Điện thoại rung lên.
cúi xuống . Đó tin nhắn trong nhóm chị Vương, trưởng phòng hành chính:
“Tô Đường, công văn đối chiếu khi sửa đưa giờ tan làm hôm nay, đừng chậm trễ.”
nhét điện thoại túi.
Công văn đối chiếu thể sửa.
những chuyện thể sửa nữa.
Tối hôm đó, ăn đồ Tứ Xuyên.
Lục Dao gọi ba cuộc điện thoại . Cuối cùng cô gửi một tin nhắn thoại, giọng tủi :
“Đường Đường, làm thế? khỏe ? cần tớ đến nhà thăm ?”
trả lời bằng tin nhắn:
“Tăng ca, sửa xong mới về. cứ ăn , đừng chờ tớ.”
Thật hề tăng ca.
trong cửa hàng tiện lợi công ty, mặt một cốc Americano nguội lạnh. Trong tay một chiếc kẹp giấy, lúc thì bẻ thẳng, lúc uốn cong.
Những giọng ban ngày ngừng lặp trong đầu .
Gợi ý siêu phẩm: Ánh Trăng Đã Tàn đang nhiều độc giả săn đón.
“phiền”.
“ cùng một thế giới”.
“nếu vì Lục Dao”.
Mỗi câu đều như một con dao nhỏ, đâm chính xác nơi khiến tự ti nhất.
Chưa có bình luận nào cho chương này.