Anh Luôn Nhìn Về Em
Chương 3:
Họ dẫn Văn Giai Tịnh chơi ện tử, bắt đom đóm, trèo cây hái quả, nhưng chưa bao giờ hỏi muốn thử kh.
Ngay cả cách gọi cũng khác, cô là "Giai Tịnh" thân mật, còn là "Mộ Tr" gọi cả họ lẫn tên.
Văn Giai Tịnh cũng biết làm nũng để các trai chơi trò gia đình với cô , cô là c chúa, các trai là hoàng tử, hiệp sĩ, lùn.
Còn là gì? Cô nói Tiểu Tr, chỉ một c chúa thôi, thể đóng vai hầu của c chúa.
mãi mãi là vật trang trí kh đáng chú ý. Nhưng Thời Dục Niên đã th .
Năm mười tuổi, Văn Giai Tịnh bị ám ảnh bởi tình tiết phim thần tượng, cứ nhất quyết lôi kéo các trai viết ều ước vào chai, đợi nhiều năm sau đào lên.
Họ giúp Văn Giai Tịnh mua gi, đưa bút, đào hố, còn đứng sau lưng họ, cúi đầu kh nói lời nào.
Thực ra cũng muốn viết ều ước vào chai. Nhưng kh ai hỏi .
Họ đều đang nhéo má Văn Giai Tịnh, cười nhạo cô là đồ trẻ con, nhưng chiếc xẻng trên tay vẫn kh ngừng lấp đất.
Ngay cả Mộ Ngạn cũng hiển nhiên cho rằng đứng xa như vậy là vì kh hứng thú.
Nhưng chỉ sợ nếu đến quá gần, cũng kh ai chú ý đến .
Điều đó sẽ khiến đau lòng hơn.
Nhưng Thời Dục Niên đã chú ý. ta ngồi xổm trên mặt đất, hơi ngẩng đầu lên liền th hốc mắt đỏ hoe.
Nhận ra sự lúng túng của , ta đột nhiên gọi : "Mộ Tr, em muốn viết một cái kh? Con gái đều thích m thứ này mà? cũng thể đào một cái cho em."
Văn Giai Tịnh khả năng bẩm sinh là được mọi yêu thích, cô vô tư tận hưởng sự tốt bụng mà mọi dành cho .
Nhưng thì khác, ánh mắt thăm dò khi Thời Dục Niên chìa cành ô liu hòa hảo ra với , nghĩ sẽ nhớ mãi.
Trong suốt quãng thời gian niên thiếu dài đằng đẵng, những hành động t.ử tế và quan tâm thỉnh thoảng đã dần tích lũy lại, hóa thành tình yêu thầm kín kh thể nói ra của một cô gái.
ta nói đúng, biết ta từng thích Văn Giai Tịnh.
Bản độc tấu cello ta thích nghe, là khúc nhạc mà cô đã trình diễn vào năm mười tám tuổi.
Món ăn ngon ta mất lâu để luyện tập, là món mà Văn Giai Tịnh thích nhất.
Trong những ký ức cũ kỹ xa xôi , ánh mắt ta luôn dõi theo cô .
Và chỉ đứng sau lưng họ lặng lẽ quan sát.
Nhưng ta quá tốt, dù là ta bày tỏ thiện ý với hồi nhỏ, hay ta lúc khí phách ngất trời sau này, đều quá đỗi tốt đẹp.
kh thể kh thích.
Sau khi Văn Giai Tịnh ra nước ngoài, tâm trạng ta tệ, để an ủi ta, Mộ Ngạn thường xuyên dẫn ta đến nhà ăn cơm và chơi game.
l cớ mang trái cây, l đồ, hỏi bài toán, thường xuyên vào phòng Mộ Ngạn làm phiền, vì thế mà giao tiếp với ta ngày càng nhiều.
dần trở nên tham lam, cầu nguyện rằng lẽ một ngày nào đó ta sẽ nảy sinh tình cảm với theo kiểu "lâu ngày sinh tình".
Sự thành kính đã cảm động đến trời, ánh mắt ta dần trở nên dịu dàng.
Cho đến hai năm trước, ta đỏ mặt khẽ hỏi : "Tiểu Tr, chúng ta thử hẹn hò nhé?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/-luon-nhin-ve-em/chuong-3.html.]
Đột nhiên, vẻ mặt dịu dàng của ta trong ký ức và khuôn mặt lạnh lùng vừa chồng chéo lên nhau.
"Chẳng em biết thích cô từ lâu ? Giờ còn bày đặt giả vờ cái gì nữa?"
Tầm của mờ , dùng mu bàn tay lau mạnh mắt, nhưng khi rõ lại thì đã quá muộn.
đ.â.m sầm vào đuôi xe phía trước.
Gần đây Mộ Ngạn thường xuyên ra lệnh cho : "Bóc nho cho , làm cho một ly trà Đại Hồng Bào nữa."
ngoan ngoãn làm theo, lòng đầy áy náy với .
Bị t.a.i n.ạ.n xe hơi, chỉ bị xây xát nhẹ.
Nhưng lại bị gãy xương cẳng tay, đau đến nhe răng trợn mắt, u oán nói với : "Sát thủ đường phố! Em đúng là đệ t.ử của Thời Dục Niên!"
Thời Dục Niên từng bị t.a.i n.ạ.n xe hơi.
Đó là kh lâu sau khi Văn Giai Tịnh ra nước ngoài, ta mất hồn mất vía, đ.â.m vào một cái cây bên đường, nằm viện ều dưỡng hai tháng mới khỏe lại.
Nhớ lại lời Mộ Ngạn nói ngày hôm qua, giả vờ như vô tình hỏi: "Năm đó vì ta bị t.a.i n.ạ.n xe hơi vậy?"
Mộ Ngạn xua tay, nhưng cánh tay bó bột cứng ngắc giơ lên tr vẻ buồn cười.
"Đừng nhắc nữa, chẳng vì Giai Tịnh , lén chạy ra nước ngoài thăm cô , lúc về thì như mất hồn."
"Em cái bộ dạng kh đáng tiền của nó xem, gần đây chẳng th tăm hơi đâu, kh biết đang bận bịu gì nữa, biết bị t.a.i n.ạ.n cũng kh thèm đến thăm hỏi."
Thì ra Thời Dục Niên biết nhưng ngay cả một tin n hỏi thăm cũng kh .
Sau đêm đó, lịch sử trò chuyện giữa và Thời Dục Niên đã dừng lại ở câu 【 đang đợi em ở ngoài.】
Thì ra ngay cả sự quan tâm của ta cũng kh xứng đáng .
Th rầu rĩ kh nói lời nào, Mộ Ngạn nhàm chán chậu hoa cẩm tú cầu trên bàn trà: "Ê? Chẳng em quý m chậu hoa này nhất ? còn chưa cắm vào bình?"
Tuy Thời Dục Niên kh tìm nhưng hoa vẫn được gửi đến nhà đúng hẹn mỗi tuần.
đứng dậy, ném tất cả vào thùng rác.
Mộ Ngạn chút khó hiểu: " hoa đang nở đẹp lại vứt ?"
Thực ra những b hoa này kh giống thích, chỉ vì chúng là do Thời Dục Niên gửi.
Nên sẵn lòng cắt tỉa, tưới nước, chăm sóc cẩn thận.
Nhưng hoa đã bị cắt khỏi rễ, dù chăm sóc bằng cả tấm lòng, chúng cũng sẽ héo tàn trong thời gian ngắn.
cười cười, nói với : "Vì đằng nào chúng cũng sẽ tàn héo, thích đến m cũng kh giữ được, vứt sớm hay vứt muộn thì cũng như nhau thôi."
Mộ Ngạn kh hổ là trai ruột của , nhận ra gần đây tâm trạng kh tốt nên bảo đưa chơi.
Đến nơi mới biết, đó là tiệc đón gió cho Văn Giai Tịnh.
Chúng lớn lên cùng nhau từ nhỏ, cô ngoan ngoãn, xinh đẹp, nói năng mềm mại ngọt ngào, luôn là cục cưng của mọi .
Bằng chứng là Mộ Ngạn dù đang bó bột cũng nhất quyết tham gia.
Chưa có bình luận nào cho chương này.